Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5957 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 160
thiếu niên khó quên nhất

❊ ❊ ❊

Lúc Tần Quyên đi dạo một vòng rồi quay về, doanh trướng đã tối lửa tắt đèn. Ngoài lính gác đêm ra, tất cả mọi người đều đi ngủ. Hắn không biết Triệu Hoài Chi ở đâu, trong ngoài doanh trướng đều vắng tanh.

Tần Quyên hỏi quân y, quân y cũng lắc đầu, nói không biết gia chủ ra ngoài lúc nào, ngài cũng không dặn lại bọn họ một câu.

Đi đâu cũng không nhắn lại, chẳng giống tác phong của Triệu Hoài Chi chút nào.

Chẳng lẽ tâm trạng y không tốt?

Nghĩ vậy, Tần Quyên lại nhảy lên lưng Thất Ca, đi tìm Triệu Hoài Chi.

☆ ☆ ☆

Đêm khuya, bên bờ sông Sơ, con ngựa thong dong ăn cỏ ven bờ, phía xa là sườn núi thấp thoáng. Ánh trăng chiếu rọi lên một bóng người, trông xa như màn sương phủ.

Dù chỉ dùng một chiếc lá cây cũng có thể thổi nên âm điệu du dương như thế, đúng là Triệu Hoài Chi.

Cũng nhờ âm điệu ấy, Tần Quyên mới dễ dàng tìm được y ở nơi này.

Hắn nghe được những nỗi lòng chất chứa của người thổi, ắt hẳn không phải tâm tư đơn thuần.

Hắn không tới gần mà chỉ dong ngựa đến thảm cỏ ven sông trước mặt Triệu Hoài Chi, cách y một quãng.

Ấy thế nhưng Thất Ca khờ thật sự, đi trên bờ sông cũng có thể bị trượt trên cỏ ướt, khiến Tần Quyên ngã thẳng xuống.

Lúc sặc mấy ngụm nước sông vào bụng, Tần Quyên thầm nghĩ, Thất Ca chắc chắn cố tình chơi khăm hắn.

Con ngựa này thành tinh rồi!

Triệu Hoài Chi trông thấy cảnh này, bèn ngừng thổi lá. Chủ tớ bọn họ quá sức hề hước, khiến cho y chẳng còn tâm trí đâu mà đắm chìm miên man....Bất giác, y bật cười.

Mây mù trong lòng tản đi ngay, trên gương mặt Triệu Hoài Chi chỉ còn một nét cười rạng rỡ.

Y chưa bao giờ nghĩ, Tần Quyên không chỉ mang cho y hy vọng sống, mà còn mang đến cho y niềm vui tưởng chừng đã đánh mất từ lâu.

Chỉ cần hắn ở đây, đứng xa nhìn thôi cũng cảm thấy lòng ngập tràn vui sướng.

Giữa thời đại này, một chút niềm vui nho nhỏ cũng khiến người ta xúc động đến rơi lệ.

Bởi vì đó là thứ quá đỗi xa xỉ.

Tần Quyên bị hất ngã xuống sông, vội túm lấy dây cương để bò lên bờ. Thất Ca xem ra vẫn nể tình chủ tớ với hắn, hoặc là do sợ lát nữa bị đánh, nên dùng sức kéo hắn lên.

Dù sao không kéo lên thì nó cũng bị đói.

Tần Quyên ướt sũng toàn bùn. Hắn cởi giày ra, dốc hết nước, còn tiện tay bắt được một con cá bên trong.

"......" Tần Quyên cạn lời, cảm thấy con cá nhỏ đến mức không bõ dắt kẽ răng, thôi đành thả nó về với nước.

Lạ thật, cá trong sông này đẻ trứng xong, đến mùa thu thì đồng loạt nở ra cá con à?

Thất Ca có vẻ sợ bị đánh, còn chủ động liếm giày cho Tần Quyên.

"Thôi khỏi, qua bên kia đi!" Tần Quyên vỗ đầu nó một cái, cầm giày đi rửa thêm một lần.

Hắn cởi áo ngoài ra, vắt khô....

Cả người ướt dầm dề, khó chịu khỏi nói.

Xong xuôi đâu đấy, hắn mới nhận ra khúc nhạc kia đã dừng từ bao giờ.

"......" Hắn quay đầu nhìn về phía Triệu Hoài Chi, cũng thấy y đang mỉm cười nhìn mình.

Làn điệu rõ ràng du dương như thế mà lại chất chứa nỗi đau thương.

Vì sao bây giờ y lại nhìn hắn, cười một cách vô tâm vô phế, cười bất cần đời như vậy.....

Đây là Triệu Hoài Chi.

Là người có thể hạ thủ tuyệt không lưu tình với bất cứ ai.....Triệu Hoài Chi có biết, y càng như vậy, hắn càng đau xót.

Có chuyện gì cũng chỉ giấu trong lòng, không chịu nói với hắn!

Triệu Hoài Chi trước giờ chỉ xem hắn như đứa trẻ, mãi chưa trưởng thành....

Nghĩ vậy, Tần Quyên lại giận đến phát run.

Hắn đột nhiên quay đi, không thèm nhìn Triệu Hoài Chi nữa. Đôi mắt dưới tấm mặt nạ trở nên u sầu.

Hắn không biết gì về thế giới của Triệu Hoài Chi cả.

Nhưng Triệu Hoài Chi biết hết về hắn, tất cả quá khứ đau thương, dơ bẩn cũng như hiện tại của hắn.

Hắn tới ven sông, tháo mặt nạ xuống, vốc nước lên rửa mặt.

Sau khi bị những cơn gió lạnh đêm khuya thổi qua, cảm giác mất mát ban nãy cũng tan đi bớt.

Hắn đứng dậy, quây đầu nhìn. Triệu Hoài Chi đang chầm chậm bước tới.

Tần Quyên lại đeo mặt nạ lên. Triệu Hoài Chi không tới chỗ hắn mà tới chỗ con ngựa, bước chân nhẹ nhàng nhưng cũng mau lẹ.

Thấy thế, Tần Quyên kéo kéo Thất Ca, nhưng mắt vẫn nhìn theo Triệu Hoài Chi nên không nhìn ngựa. Thất Ca bị hắn kéo phắt một cái, suýt nữa thì ngã.

Quay nhìn sang, hóa ra con ngựa hỗn láo này đang ăn cỏ.

"Đừng ăn nữa...." Tần Quyên túm dây cương, "Có việc rồi. Làm việc đi!"

Bình thường không chịu ăn cỏ, giờ ăn cho ai xem!

Bên kia, Triệu Hoài Chi đã lên ngựa, cất tiếng gọi hắn.

Tần Quyên túm Thất Ca mà nó vẫn không chịu di chuyển, phải tát tai nó một cái.

Thất Ca trợn tròn cặp mắt lớn, lỗ mũi phát ra tiếng hừ hừ.

Tần Quyên lườm nó, dứt khoát nhảy lên lưng ngựa.

Thất Ca không chịu phối hợp, cho nên mãi lâu sau Tần Quyên mới có thể đuổi theo Triệu Hoài Chi.

Lằng nhằng một hồi, tới lúc bắt kịp Triệu Hoài Chi, trước mắt họ không xa là một thành trấn nhỏ, chính là Sơ trấn mà họ nói tới mấy ngày nay.

Triệu Hoài Chi không nói gì với hắn mà thúc ngựa phi nhanh đến một gốc cây cổ thụ lớn gần cổng thành.

Tần Quyên vội đuổi theo.

Dưới gốc cây có bóng người, khoảng chừng mười mấy tuổi. Trông thấy Triệu Hoài Chi, tiểu thân tín hành lễ, tường thuật lại những gì mình điều tra được trong trấn.

"Ngươi nói việc chim ưng không rời trấn có liên quan tới người của Lặc Hòa Lặc Tha?" Triệu Hoài Chi cau mày.

Thân tín gật đầu, "Thủ vệ đông quá, chúng ta không vào được nên mới ra đây báo tin cho ngài."

"Chim ưng đã ra vào trấn nhiều lần, người của Lặc Hòa thị chắc chắn không thể không nhận ra." Triệu Hoài Chi trầm giọng nói.

Nếu không phải huấn ưng sư không để ưng tới gần thì họ đã lộ vị trí rồi.

Chim ưng dùng để truyền tin tình báo. Không biết những kẻ tiếp xúc với chim ưng có lấy mất tin báo nó mang theo hay không.

Nhưng vụ việc lần này đã kéo chân bọn họ lâu quá rồi.

"Chim ưng sẽ chỉ ở đây cùng lắm là 3 ngày nữa thôi. Các ngươi cũng ở lịa điều tra xem những kẻ nào đã tiếp xúc với nó. Sáng sớm mai, ta sẽ dẫn người rời đi."

"Điều tra xong thì đi ngay, tuyệt đối đừng ở lại."

Triệu Hoài Chi dặn dò, liếc mắt nhìn thân tín một cái, rồi tháo túi tiền bên hông.

Sau khi đưa cho thân tín, y lên ngựa rời đi.

☆ ☆ ☆

Nửa tháng sau, họ đến được nội cảnh Hổ Tư Oát Nhĩ.

Đầu tiên, họ sai một nhóm đi thăm dò tin tức, còn bản thân hạ trại dưới chân núi.

Chân núi vào mùa thu chìm trong màu cỏ dại úa vàng. Thất Ca chỉ gặm cỏ khô nửa tháng đã gầy hẳn đi.

Từ chỗ này, họ thấy được đỉnh núi tuyết thấp thoáng đằng xa. Đó là dãy Đại Âm sơn. Trông như nơi này với thành Ích Ly chỉ cách nhau 2 đỉnh núi, nhưng thật ra là cả trăm dặm đường.

Ba ngày sau, người của Bá Nha Ngột thị gửi tin tới. Hiện giờ, đại quân đang đóng ở Khả Thất Cáp Nhi. Tháp Tháp vương đã thành công chiếm được Hổ Tư Oát Nhĩ.

Điều này hoàn toàn nằm trong dự đoán của Triệu Hoài Chi.

☆ ☆ ☆

Hôm sau, Đán Mộc và chim ưng đã quay về, ngồi lăn ra nghỉ ở bờ rào quanh doanh trướng. Huấn ưng sư tới, mở khóa chiếc hộp gỗ chỉ bằng ngón tay cái trên cổ kim ưng. Rắc một tiếng, vật gì dó màu trắng rơi ra.

Hóa ra là giấy. Huấn ưng sư trao cuộn giấy chỉ bằng ngón út ấy cho Triệu Hoài Chi.

Lúc Triệu Hoài Chi nhận thư, chim ưng cũng bay đi mất.

Trên mặt giấy viết một dòng chữ Khiết Đan : Ninh Bách về Đại Đô, Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi lĩnh quân. Phần lớn đại quân Tây Chinh đã quay về, chuẩn bị giáp công Tháp Tháp.

Bỏ giấy vào lửa, Triệu Hoài Chi mau chóng gọi xác thân tín vào doanh trướng.

Lúc họ tới, Tần Quyên vừa mới dùng bữa xong.

Triệu Hoài Chi ra lệnh cho các kỵ binh bên ngoài, "Chỉnh đốn chuẩn bị xuất phát."

Nghe vậy, Tần Quyên cũng lập tức đứng dậy, thu dọn đồ đạc.

Tốc độ di chuyển của họ lần này nhanh gấp đôi.

Chừng 5 ngày sau, họ đã qua được Đại Âm sơn rồi nghỉ chân tại đó.

Lúc này, thân tín ở lại Sơ trấn lúc trước đã đuổi kịp.

Thân tín báo cho Triệu Hoài Chi, họ điều tra những người từng tiếp xúc với chim ưng, và người cuối cùng là một kẻ thuộc Hột Nhan thị.

Hột Nhan thị sắp xếp người bên cạnh Lặc Hòa Lặc Tha gia chủ sao?

Nghe vậy, Triệu Hoài Chi lập tức khẳng định, chuyện này do Hiên Ca làm.

Trước giờ y nghĩ mãi không ra Hiên Ca rốt cuộc định làm gì, nhưng giờ y đã hiểu.

Điều này cũng đồng thời cho thấy rõ, Hiên Ca bây giờ khác hẳn con người y biết trước kia.

Y luôn cho rằng Hiên Ca là kẻ ngông cuồng tự tại, chỉ muốn tận hưởng vui sướng trong đời, mà bản thân Hiên Ca cũng nhận mình như thế.

Nhưng Hiên Ca bây giờ dường như lại khát khao quyền lực.

Hiên Ca bắt đầu mưu tính cho bản thân, kéo bè kết cánh, xem xét thời thế, cân nhắc lợi hại, đồng thời chuẩn bị cho mình vô số đường lui.

Y tán thưởng tài trí của Hiên Ca. Ít nhất, Hiên Ca đã từng sống cuộc sống phóng khoáng hào sảng, sau này vì giữ tính mạng của bản thân mà vứt bỏ mọi thứ, kim thiền thoát xác, cuối cùng yên bình trọng sinh.

Khắp trong thiên hạ, kẻ tài trí như vậy liệu có mấy người? Đổi lại, nếu y là Hiên Ca cũng chưa chắc có thể làm tốt như Hiên Ca.

Từ khi còn nhỏ, Hiên Ca đã bắt đầu tìm kiếm đường lui cho bản thân. Hôm nay hắn là Bác Bác Nộ, ngày sau cũng có thể là kẻ khác.

Gió đêm thổi tan suy nghĩ trong lòng Triệu Hoài Chi.

Hôm sau, khi họ khởi hành, tuyết bắt đầu lất phất.

Chưa đầy 2 ngày, dịch binh của Bá Nha Ngột thị cuối cùng đã xuất hiện. Người đó đầu bù tóc rối, mặt mày tái nhợt, chứng tỏ đường đến đây không thuận lợi chút nào.

Dịch binh báo, 3 vạn quân của họ đang hạ trại cách biên giới tây nam 50 dặm so với quân Tháp Tháp và Tuy Cừu. Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi tướng quân phái người tới đây.

"Người tới là ai?" Triệu Hoài Chi hỏi dịch binh.

"......Ngột Lâm Nộ." Dịch binh đáp.

Khi một lần nữa nghe đến cái tên này, trận chiến kinh hoàng mấy năm trước lại như hiện ra ngay trước mắt. Khói lửa thành La Bặc khi ấy tỏa trắng trên núi thây người, tưởng đâu mới ngày hôm qua thôi.

Ngột Lâm Nộ.

Huynh trưởng thứ tử của Đại Vĩnh vương Viết Viết.

Người bất chấp tất cả cũng muốn lấy mạng Viết Viết, một lần nữa được xướng tên trong lịch sử.

Một kẻ hắn vốn cho rằng cả đời này sẽ không còn gặp lại, giờ xuất hiện tại đây.

Vẫn là phương thức ấy, vẫn là thời gian ấy.

Lúc này, Tần Quyên bỗng nghĩ, có phải mảnh đất kéo dài từ đây đến sa mạc Taklimakand là một chốn đầy thị phi.....

Triệu Hoài Chi bình tĩnh sai quân hạ trại tại chỗ.

Dịch binh đã phải dùng sức ba trâu chín hổ mới tránh được kẻ địch mà tới đây. Triệu Hoài Chi cũng phải nghĩ cách để tránh khỏi phạm vi của địch để hội hợp với đại quân.

Sau khi hạ trại, y sai thân tín kiểm kê xem lương thực của họ còn cầm cự được bao lâu.

Lương thực của họ đều là gom góp trên đường, lúc thì dùng bạc để mua, lúc thì dùng hàng để đổi.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »