Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 121
quay đầu chốn quạnh hiu (11)

❊ ❊ ❊

"Vậy ngươi bảo hắn dẫn đường luôn đi. Sớm cũng chết, muộn cũng chết, vậy cứ ăn no một bữa đã rồi tính." Cổ Nguyệt khoanh tay nói. Giờ hắn đói đén hoa mắt, chỉ muốn yên ổn nghỉ ngơiTên quỷ đẫn họ đi. Vì biết gã chạy rất nhanh nên Tần Quyên không cởi trói cho gã."Sao gã không có nội lực mà lại nhanh như thế nhỉ?" Tần Quyên nhìn sang Đào HoaĐào Hoa dịch lại câu ấy cho tên quỷ. Tên quỷ nói bọn họ có khả năng che giấu để người khác không nhận ra sự tồn tại của mình, đồng thời bám sát đối phương với tốc độ rất nhanhĐiều này khiến cho khu rừng nguyên sinh trở thành nơi vô cùng đáng sợ trong vòng một trăm năm nay. Tất cả những người vào đây đều không biết đến sự tồn tại của người Tiêu Dục mà chỉ nghĩ mình gặp quỷKhả năng xuất quỷ nhập thần kia cho phép người Tiêu Dục tiêu diệt những kẻ ngoại lai mà không để lại dấu vết nào."Họ không thù không oán với các ngươi, có lẽ thể họ cũng chỉ đơn giản là muốn rời khỏi đây thôi." Câu nói của Đào Hoa có chút dồn dập, dường như đang tức giậnNgười giữ mộ nói, vị vương của đời đầu tiên khi tiến vào nơi này đã trăn trối lại rằng không được để kẻ ngoại lai xâm nhập, nếu không họ sẽ gặp phải họa diệt tộcCho nên dù phải trả giá cỡ nào, họ sẽ truy đuổi những kẻ đó đến cùng. Tất nhiên vẫn sẽ có những kẻ chạy thoát, nhưng họ sẽ dốc hết sứcNhững cơ quan, trận pháp, cạm bẫy chồng chất quanh đây đều đề phòng kẻ ngoại laiĐể người ngoài không phát hiện ra nơi đây có người sinh sống, họ sẽ thả những con thú được huấn luyện ra để cắn xé "con mồi.".Đó cũng là lý do nhóm Tần Quyên thường bắt gặp xương người rải rác trong rừngNhưng người giữ mộ không ngờ, gã canh giữ ở đây 10 năm, sự phụ gã canh 50 năm, chưa từng nghe nói có người đột nhập được vào từ lăng mộ của vươngLúc có người tới, người canh mộ vô cùng hoảng sợ, bởi không được phép giết người trong khu vực nàyCho nên gã muốn đe dọa để đuổi họ đi. Ấy thế nhưng đám người nhất quyết không nghe, hết lần này đến lần khác mò tớiHơn nữa, họ còn tìm ra con đường chính xác để rời khỏi rừng đáVì thế, gã nảy sinh ý nghĩa giết bỏ để tránh phiền phức. Vương nói không được giết người, cho nên gã định cắt cổ tay, tạo ra vết thương để họ chết từ thay về trực tiếp kết liễu, như thế chắc sẽ được cho qua...Tên giữ mộ này đầu óc đơn giản, không xem đó là hành vi giết người."Đó là giết người! Nếu ngươi cắt sâu hơn chút nữa, hắn đã chết rồi!" Đào Hoa quát khẽTần Quyên không hiểu tiếng người Miêu, bèn nhìn sang Cổ Nguyệt đi bên cạnh, lại thấy Cổ Nguyệt đã dừng bước, kinh sợ nhìn Đào HoaNgười giữ mộ cúi đầu không nói. Hắn vốn cũng chẳng muốn giết người, nhưng mà bọn họ không nên xuất hiện ở đâyGã đành im lặng dẫn đường cho bọn Tần QuyênKhi ra khỏi rừng đá, bọn họ lại tiến vào một đường âm tối tăm."Đèn sắp tắt rồi."' Đào Hoa nói."Đừng thắp đèn, ra khỏi đây là được." Người giữ mộ nói, "Trong túi áo ta có vật chiếu sáng, lấy ra đi."Đào Hoa đang định kiểm tra thử xem thì một bàn tay lớn khác đã nhanh hơn, thò vào túi táo của người gác mộ, lần mò được một hạt châu tỏa ra ánh sángTần Quyên và Tiểu Khúc Nhi tròn mắt ra nhìn."Dạ minh châu." Cổ Nguyệt nói, tuy khá ngạc nhiên nhưng vẫn bình tĩnhNgười ta từng nói, thứ này có giá trị ngang với một tòa thành."Đằng kia có một cây cầu xích. Kẻ nào không thể qua cầu thì chính là linh gồn của vương không cho phép, dù có rơi xuống nước ta cũng không cứu được các ngươi." Người canh mộ nóiCổ Nguyệt giơ cao viên dạ minh châu, thấy trước mắt có bốn sợi xích sắt cùng bốn tấm ván gỗ bắc ngang thành cầuCách xây dựng lăng tẩm với nhiều sông núi ao hồ vườn ruộng chứng tỏ chủ nhân của ngôi mộ này có thân phận cao quý, được dân chúng tôn thờ như sơn hải nhật nguyệtNhưng con sông bên dưới cây cầu này....Từ trên nhìn xuống, họ có thể thấy cả đống xương khô trắng ởnBảo sao từ lúc đi vào đường hầm này đã lạnh xống lưng. Bản thân con sông đã là một cái hố chôn tập thểMấy người đồng loạt nghĩ tới hai chữ : bồi táng."Mau đi qua đi, lăng mộ sẽ đóng lại vào giờ tí. Đến lúc đó, không chỉ các ngươi mà ngay cả ta cũng sẽ bị giam trong này tới chết." Người giữ mộ thúc giục Đào HoaGiọng gã rất nhẹ nhàng, cho thấy đây là người tính nết hiền lành và rất mực sùng kính chủ nhân ngôi mộĐào Hoa hít sâu một hơi, nhìn về phía Cổ NguyệtCổ Nguyệt khống chế kẻ canh mộ, còn Tần Quyên một tay đỡ Đào Hoa, một tay dắt Tiểu Khúc Nhi, "Đừng lo, có ta đây."Tuy vậy, hắn cảm thấy những sợi xích sắt này không vững chắc tí nào, thậm chí còn hoài nghi người giữ mộ đang cố tình hại bọn họLúc Cổ Nguyệt bước lên cây cầu xích, thân nam nhi cao chín thước như hắn cũng cảm thấy hoảng, bởi vì vừa đứng lên đã lắc lư dữ dộiCổ Nguyệt hô khẽ, "Cẩn thận chút."Tiểu Khúc Nhi vội ôm chặt Tần QuyênTần Quyên an ủi, "Tiểu Khúc Nhi đừng sợ, cứ nhìn xuống ván gỗ, bước từng chút một. Hoặc hình dung nó là phiến đá trên đường sỏi ở hoa viên cũng được...."Giọng nói dịu dàng của Tần Quyên đã xua đi phần nào cơn sợ hãiThậm chí, bọn họ thật sự tưởng tượng ra con đường sỏi trong hoa viên với những phiến đá phẳng xếp cách quãng thành lối điBỗng nhiên, chân của Đào Hoa run rẩy đau buốt, phải dừng lại. Tần Quyên cũng dừng theo."Không sao." Đào Hoa tiếp tục để Tần Quyên dìu điTần Quyên lo không biết có phải vết thương của y tái phát không, bèn giữ chặt lấy y. Họ chỉ còn cách bờ bên kia chừng trăm bước nữa thôiSao Đào Hoa đi chậm như vậy nhỉĐược chừng 50 bước, còn một nửa quãng đường, thì bất chợt, thân thể Đào Hoa chợt lảo đảo ngã xuống."Đào Hoa!" Tần Quyên kinh hãi kêu lên. Hắn vừa phải giữ Tiểu Khúc Nhi, vừa phải dùng sức giữ chặt Đào HoaDo trọng tâm bị lệch, sợi xích đung đưa dữ dội, khiến kẻ canh mộ và Cổ Nguyệt phải nắm chặt lấy xích mới giữ vững đượcCổ Nguyệt muốn giúp Tần Quyên, nhưng chỉ cần hắn cử động nhẹ, cả cây cầu liền chao đảo, thậm chí còn khiến Tần Quyên suýt ngã xuốngCổ Nguyệt không dám cử động."Đào Hoa, ta sẽ kéo ngươi lên. Ngươi đừng có buông tay." Tần Quyên cắn răng nói."Sao lại thế này? Không thể kéo lên được...." Tần Quyên hết sức căng thẳng.. Hắn hết sức ngờ vực, với nội lực của mình, dù không dễ dàng gì nhưng muốn kéo Đào Hoa lên cũng không phải quá chật vậtSắc mặt Đào Hoa trắng bệch. Y khàn giọng nói, "Như thể....có cái gì đó đang cuốn lấy chân ta...."Nghe câu ấy, Tần Quyên đang vã mồ hôi nóng lại thành đổ mồ hôi lạnhLúc này, người giữ mộ nói, "Ta bảo rồi, có những kẻ vương muốn giữ lại, không muốn cho qua. Chỉ cần ngươi buông tay, chúng ta có thể....""Ngươi câm miệng!" Cổ Nguyệt cắt ngang, nói với Tần Quyên, "Tên quỷ này bảo vương của chúng muốn giữ người lại. Ngươi hỏi Đào Hoa xem y có thể bỏ bớt đồ trên người xuống không...."Tần Quyên không tin có chuyện tà môn như thế. Hắn nhỏ nhẹ nói với Tiểu Khúc Nhi, "Nếu ta muốn cứu Đào Hoa thì Tiểu Khúc Nhi phải tự giữ chặt lấy xích sắt, nhất quyết không được buông tay.""Vâng." Tiểu Khúc Nhi gật đầu, nước mắt lưng tròngTần Quyên chậm rãi buông bàn tay đang nắm lấy Tiểu Khúc Nhi ra, an ủi xoa đầu nóSau khi xác định Tiểu Khúc Nhi đã giữ chặt, Tần Quyên rút đao bên hông,"Đào Hoa, ngươi cố chịu một lát." Thấy sắc mặt Đào Hoa tái mét, Tần Quyên biết y đang vô cùng khổ sở."....." Đào Hoa không nói gìTần Quyên dùng sức kéo Đào Hoa lên, đến lúc tay y vừa vặn chạm được vào xích sắt."Đào Hoa, nắm chặt lấy, ta sẽ cắt đứng thứ quấn lấy chân ngươi." Tần Quyên nói, hai chân quấn vào xích sắt rồi nhảy xuống."Tần Quyên!" Cổ Nguyệt gào lên."Đại ca!!!" Lúc trước sợ hãi bao nhiêu cũng không khóc, vậy mà lúc này Tiểu Khúc Nhi lại khóc òa lênĐào Hoa đang vô cùng đau đớn nhưng vẫn biết Tần Quyên đang làm gì. Y không ngờ lại có người làm đến thế vì y....Y biết thiếu niên này có tấm lòng chân thành, thiện lương và dũng cảm, không có tình cảm nào khác, nhưng y vẫn vô cùng biết ơn, và hoàn toàn tin tưởngChưa từng có ai liều mình bảo vệ y bao giờLúc nhảy xuống, Tần Quyên nghĩ, nếu có ma quỷ nào đó cuốn lấy Đào Hoa thật....Thì người mang mệnh cách vô chủ, thần minh cũng phải tránh mặt như hắn, không chừng sẽ khiến ma quỷ phải sợQuả thực khi ấy, hắn đã nhìn thấy có gì đó dưới chân Đào Hoa nhưng quá mờ nên không dám khẳng địnhMay sao lúc này, Cổ Nguyệt đã bò tới, giơ dạ minh châu trong tay lênTrong phút chốc, Tần Quyên nhìn thấy rõ đó là gìTần Quyên tức thì tái mặt, toàn thân lạnh ngắt. Nếu không phải thần kinh vững vàng, có khi hắn cũng sợ đến chết ngất."......"Hắn vung đao, chặt những sợi tóc quấn lấy chân Đào HoaLà tóc từ những bộ xương trắng nổi lềnh phềnh trên nước mà không hư thối....Lạnh lẽo đến độ khiến toàn thân tê dạiCuối cùng, ngay sau khi Tần Quyên vung đao, Đào Hoa dùng hết sức rút chân khỏi mớ tóc đó.*Người giữ mộ nói, Đào Hoa là người đầu tiên rơi xuống sông mà còn bò lên đượcĐương nhiên, gã cũng cẩn thận quan sát Tần QuyênKinh nghiệm theo dõi nhiều năm cho hắn biết, thiếu niên này có gì đó rất khác biệtLúc bọn họ đặt chân lên bờ bên kia, Tần Quyên quay đầu nhìn. Hắn biết bọn họ sẽ không cần đi qua cây cầu đó lần thứ haiCả đời này hắn cũng không muốn bước lên đó lần nữaXuyên qua đường hầm, họ thấy được mặt trời chiếu sáng rực rỡ trên khoảng sân ngoài lăng mộ cùng cổng lớn."Mỗi năm, ta chỉ có thể về một lần. Lần này ta về, lính thủ vệ lăng mộ chắc chắn sẽ hỏi ta. Ta sẽ nói chuyện với họ một chút, các ngươi đừng lên tiếng." Người giữ mộ nói, rồi nâng tay ra hiệu cho Cổ Nguyệt, ý bảo hắn cởi tróiCổ Nguyệt làm theoNgười giữ mộ đi tìm thủ vệ, còn Tần Quyên và Cổ Nguyệt đứng đó suy tư. Nếu tên canh mộ đổi ý, họ phải trốn đi như thế nàoNgười giữ mộ quay lại nói, "Theo ta đi gặp tộc lão."Bọn Tần Quyên thở phào, vác hành lý lên, đi theo người giữ mộ.*Rạng sáng, họ được đưa đến một nơi. Có rất nhiều người Tiêu Dục nhìn họ, có kẻ tò mò, có kẻ vô cùng cảnh giácNgười giữ mộ nói với những người Tiêu Dục đó bằng thứ tiếng không ai hiểu, có vẻ như trấn an hoặc giải thíchĐi qua nơi này, họ tiến đến một nơi tựa như tòa cung điện xây sát vào núi.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »