Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5798 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 164
hồ hồ của ta

❊ ❊ ❊

Người kia là ai?Khuôn mặt trẻ tuổi, khí phách hiên ngang, giọng nói hùng hồn. Trên chiến trường, hắn đánh đâu thắng đó, không gì cản nổiTần Quyên lập tức nhớ ra cái tên này : Chỉ Tất Thiếp Mộc NhiBấy giờ, hắn mới chợt thấy hoảng hốt. Vì lý do nào đó, hắn không thể để nam nhân này nhận ra mìnhLúc chạy trốn khỏi Ô Tàng Tư, hắn đã mạo danh người này để lọt vào thành An Địch Can màTuy lúc ở An Địch Can, hắn chưa một lần nói với đối phương tên hắn là gì, nhưng ai nấy đều tin chắc rằng hắn là Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi, nhờ có ấn của vương tử Khoách Đoan vươngChỉ Tất Thiếp Mộc Nhi mà nghe được tin đồn thì chắc chắn sẽ nghi ngờ hắnCác đó không xa, Tuyết Biệt Đài gọi hắn một câu, ý nhắc nhở hắn theo đi theo đại quân, hỗ trợ Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi giết địchHắn lặng lẽ gật đầu, đeo mặt nạ cẩn thận, đội thêm cả mũ giápTrong tiếng chém giết cùng tiếng ngựa hí, đại quân của Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi giết hết tên này đến tên khác. Bị pháo mã phá tan đội hình, quân Tháp Tháp và Tuy Cừu buộc phải hạ lệnh rút lui sau một ngày một đêm giao chiếnTin đại thắng tuyền về, trái tim Tần Quyên suýt thì bật ra khỏi cổ họngBây giờ hắn đã bị Tuyết Biệt Đài tướng quân bắt đi dẫn trước, Tuyết Biệt Đài theo sau, còn Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi cùng mười mấy phó tướng đang tiến về phía hắnTần Quyên không muốn gặp Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi, thậm chí còn nghĩ sao Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi không truy đuổi quân Tháp Tháp đi cho rồiHắn quay sang nói với Tuyết Biệt Đài, "Đại nhân, vì sao không thừa thắng xông lên?" Cuống họng hắn khẽ run lên, ai tinh ý cũng nhận ra sự sợ hãi ẩn trong đóTuyết Biệt Đài im lặng trong chốc lát, rồi thúc chân vào bụng ngựa, đi về phía Chỉ Tất Thiếp Mộc NhiMãi đến khi đại quân Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi đột ngột quay đầu sang hướng bắc, Tần Quyên mới thở phào nhẹ nhõmBọn họ đuổi theo tàn quân Tháp Tháp và Tuy CừuCòn Tuyết Biệt Đài ở lại kiểm kê tù binhTần Quyên không biết mình sẽ tránh được bao lâu, chỉ mong Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi sẽ đuổi quân địch xa xa một chútTốt nhất là đi khoảng một tháng. Trong thời gian ấy, hắn sẽ nghĩ cách rời đại doanh Tuyết Biệt Đài, tới Khả Thất Cáp Nhi, sau đó về La BặcHắn không dừng quá lâu, Tuyết Biệt Đài sai phó tướng đến bảo hắn phụ trách kiểm số tù binhTần Quyên nhìn phó tướng nọ, hỏi, "Tả An phó tướng còn chưa về sao?"Người đó hơi kinh ngạc, lắc đầuTần Quyên hỏi thêm câu nào, cưỡi ngựa đi mấtSố tù binh lên tới hơn vạn. Lần đầu tiên Tần Quyên thấy được số lượng lớn như thếNếu Chỉ Thất Thiếp Mộc Nhi đuổi theo đánh thắng thì có khi còn lên tới cả 2 vạn.2 vạn tù binh....Với tính tình của Tuyết Biệt Đài, hắn nhất định sẽ dùng con số ấy để đàm phán với Tháp Tháp vương. Nhưng Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi có đồng ý không, Tần Quyên không dám chắcMấy năm trước, Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi là kẻ có tính tình cao ngạo, còn giờ không biết thế nàoĐến rạng sáng hôm sau, Tần Quyên không được nghỉ ngơi chút nào, vừa bố trí xong cho tù binh đã phải đi kiểm kê lương thảo. Hắn vừa làm việc vừa hỏi han tin tức của Tả An, nhưng ai cũng nói với hắn là Tả An vẫn chưa quay vềLúc mặt trời mọc, bình minh xán lạn, ngàn dặm diệu quangTần Quyên ngẩn ra hồi lâu. Lúc cơn mệt mỏi choán lấy tinh thần, hắn bỗng nhiên mong ước được quay lại bên cạnh Triệu Hoài ChiNhư một con sói hoang rệu rã muốn quay lại tổ của mìnhHắn nhớ Hồ Cầu Nhi, nhớ Tiểu Khúc Nhi, nhớ Đào Hoa, nhớ Cổ Nguyệt....Hắn muốn đến Khả Thất Cáp Nhi, muốn đưa thân nhân và huynh đệ về La BặcVậy nên hắn uể oải lê thân đến tìm Tuyết Biệt ĐàiHắn lấy một lý do phù hợp, không khiến Tuyết Biệt Đài phật ý, cũng vừa có thể thuyết phục đối phươngHắn càng mong có một người tới đây đón hắn, tốt nhất là Đại Vĩnh vương.....Nhưng hắn cũng biết đây chỉ là một mong ước xa vời. Viết Viết nào biết hắn ở đâu, có khi giờ còn cho người tỏa đi khắp nơi tìm hắnLúc rời khỏi đại doanh Tuyết Biệt đài, Tần Quyên chợt nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong. Câu chuyện đại khái là, đêm qua quân Tháp Tháp và Tuy Cừu cũng phái ra mấy ngàn kỵ binh, tập kích Khả Thất Cáp NhiTin tức đến quá chậm, hiện giờ tình hình ở Khả Thất Cáp Nhi thế nào, bọn họ không rõ lắmNghe vậy, Tần Quyên hết sức vui mừng, chạy vọt vào trong doanh trướng, nói với Tuyết Biệt Đài, "Mạt tướng tình nguyện dẫn quân tới chi viện cho Khả Thất Cáp Nhi."Trừ phi Tuyết Biệt Đài cảm thấy đây là chuyện tốt, có thể sai thủ hạ của mình đi giành lấy công lao thì sẽ không nhường cho hắn làm, còn nếu không thì phái hắn đi là phù hợp nhất. Dù sao hắn cũng là người của Đại Vĩnh vương. Bây giờ, đại quân của Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi đã xuất phát, nhưng ở Khả Thất Cáp Nhi không chỉ có quân của Đại Vĩnh vương mà còn cả Na Biệt và Đóa Nhan thị nữaTrong đại doanh này không có ai thích hợp hơn hắn hếtCác tướng sĩ cũng muốn mau chóng đuổi Tần Quyên đi. Họ còn đang chờ cơ hội giành lấy công trạng, Tần Quyên ở đây thì lại thêm một kẻ ngáng đườngĐi viện trợ của Khả Thất Cáp Nhi làm sao mà lợi bằngTuyết Biệt Đài ngẩng lên, nhìn quanh một lượt. Rõ ràng trên mặt đám phó tướng đều thể hiện rõ thái độ. Tần Quyên thì không thể tỏ ra hăng hái quá, phải làm như thể lời đề nghị ban nãy của hắn chỉ là thuận miệng nói ra thôiTuyết Biệt Đài ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn chấp thuận."Ta sẽ không cho ngươi nhiều quân được. Ngươi lãnh 50 người đi."Lúc nghe Tuyết Biệt Đài ra lệnh, đám tướng sĩ suýt thì cười thành tiếngSo với tổng số kỵ binh của họ thì 50 người đúng là....Ha ha haHọ không biết Tần Quyên vui sướng cỡ nào đâu. Dù sao sau khi tới Khả Thất Cáp Nhi rồi, Tuyết Biệt Đài sẽ không làm gì được hắn nữaĐến khi chiến sự ở Khả Thất Cáp Nhi đã xong xuôi, hắn sẽ lập tức đưa mấy người Đào Hoa về thành La Bặc. Hắn đường đường chính chính là người của Đại Vĩnh vương, chẳng lẽ Tuyết Biệt Đài còn tìm đến hắn gây chuyện?Nhận lệnh xong, cơ mệt mỏi trong người lập tức bay biến, Tần Quyên bước nhanh ra thao trường chọn lấy 50 kỵ binh. Thật ra thực tế chỉ có bốn mấy thôi, vì các kỵ binh đều không muốn theo hắn tới Khả Thất Cáp NhiKhông đủ 50 cũng chẳng sao cả, không thể ngăn hắn xuất phát.*Trưa hôm sau, hắn đến được Khả Thất Cáp Nhi, dọc đường còn bắt được mười mấy tên đào binh Tháp ThápChưa tới cổng thành, người ta đã phát hiện ra hắn. Một thủ hạ của A Dịch Cát phái người tới hỏi, Tần Quyên bèn lấy quân lệnh ra."Hóa ra là Tần đại nhân." Đám người đó khom lưng hành lễ."Phiền các vị đi trước báo cho A Dịch Cát đại nhân." Tần Quyên nóiNhững người đó nhận lệnh, vội vàng quay về cổng thànhKhi Tần Quyên tới dưới chân thành, A Dịch Cát đã mặc chiến bào từ trong ra đón. Thuộc hạ đã báo cho hắn và Đóa Nhan thiếu chủ tin Tần Quyên trở vềHai người ôm nhau, hàn huyên một hồi."Hồ Hồ đã về đây chưa?"A Dịch Cát vừa hỏi thăm Tần Quyên mấy câu, không ngờ câu tiếp theo của Tần Quyên lại là hỏi vấn đề này, khiến hắn hơi kinh ngạcTần Quyên sốt ruột hỏi dồn, "Gia chủ Bá Nha Ngột chưa về đây sao?"A Dịch Cát bấy giờ mới gật đầu, "Đã về mấy hôm nay rồi, nhưng trừ Na Biệt Chi đại nhân và Đóa Nhan thiếu chủ ra thì không gặp ai hết."Tần Quyên thở phào nhẹ nhõm.*Hắn vào thành được một lúc thì Ngột Thấm Đài cưỡi ngựa tới."Tần Quyên!"Thấy Ngột Thấm Đài đã sinh long hoạt hổ, Tần Quyên kinh ngạc, đồng thời cũng rất vui mừngĐợt trước hắn còn lo Ngột Thấm Đài không qua khỏi, vậy mà giờ thiếu niên đó lại có khí phách hăng hái thế kia, sao mà không vui mừng cho được."Vết thương của ngươi đã khỏi chưa?" Tần Quyên vỗ vai hắnNgột Thấm Đài cười to, "Nhờ hồng phúc của huynh, đã tương đối ổn rồi!"Tần Quyên gật đầu, "Vậy thì tốt quá!"Hắn vừa dứt lời, Ngột Thấm Đài bỗng nhiên ngẩn ra. Bất ngờ, thiếu niên vùi mặt vào vai hắn, nghẹn ngào nói, "Cảm ơn huynh, cảm ơn...."Cảm ơn huynh không màng tính mạng, cứu ta ra khỏi Tu La luyện ngụcCho nên hôm nay, ngày nào ta còn sống, ta sẽ khắc ghi thắng lợi vào lưỡi đao. Trận toàn quân tuyệt diệt kia là lần đầu, cũng sẽ là lần cuốiLúc hai thiếu niên đang ôm nhau thì vừa hay gia chủ Bá Nha Ngột thị và Na Biệt thị cũng cưỡi ngựa đi tới, trông thấy cảnh này."......"Na Biệt Chi không biết tâm trạng Hồ Hồ ra sao, nhưng mà hắn vô cùng bối rốiHọ đến đây tìm gặp Đóa Nhan thiếu chủ thôi mà. Đâu ai rảnh mà báo tin một ngũ phẩm đại nhân đã quay về cho hai gia chủ như họHọ đến gặp Đóa Nhan thiếu chủ vì một vị đại nhân từ Đại Đô tới, dịch binh đã thông báo trước cho hai gia chủNgột Thấm Đài lúc này vẫn còn đang đắm chìm trong cảm xúc, biết ơn trời xanh đã cho hắn gặp gỡ Tần Quyên. Lúc hai vị gia chủ kia tới nơi, hắn không để ý thấy nên không buông Tần Quyên raNa Biệt Chi không chịu nổi cảnh tượng cay mắt này, đành phải đưa nắm tay lên miệng ho mấy tiếng. Không phải hắn muốn chia uyên rẽ thúy gì đâu, nhưng mà ban nãy hắn thoáng thấy ánh mắt Hồ Hồ nhìn về phía Ngột Thấm Đài như thể sắp tuốt đao lấy mạng người vậyHắn lớn hơn Hồ Hồ mấy tuổi, vì tính tình Hồ Hồ điềm tĩnh nên hắn thích kết giao. Thời trẻ, hai gia tộc thường xuyên qua lại, hắn cũng nhiều lần tới thăm Bá Nha Ngột gia, cho nên trong ký ức của hắn, Hồ Hồ là đứa trẻ vừa xinh đẹp vừa thông hiểu sự đời. Hắn chưa từng thấy ánh mắt y hung bạo như vậyBan nãy hắn còn hoài nghi không biết có phải mình hoa mắt rồi không.*Lúc Tần Quyên nhận ra Hồ Hồ tới, vành tai hắn lập tức đỏ bừng lên, vội vã đẩy Ngột Thấm Đài đang làm nũng raXem ra hắn mệt mỏi thật rồi, ba ngày liền không nghỉ ngơi cơ màNgột Thấm Đài bấy giờ cũng nhận ra mình hơi thất thốCũng may là A Dịch Cát tinh ý, giúp họ đổi đề tài, "Tần đã đi đường nhiều ngày không nghỉ, tranh thủ tắm rửa trước đi. Lát ca sai đầu bếp làm đồ ăn ngon cho đệ. Phải rồi, đầu bếp của Bá Nha Ngột thị rất giỏi, không biết Bá Nha Ngột đại nhân có chịu cho mượn người không? Chỗ của Na Biệt đại nhân rộng rãi như thế, không biết ngài có sẵn lòng....Ha ha ha."A Dịch Cát không hổ là thanh niên lớn tuổi hơn Ngột Thấm Đài và Tần Quyên. Gừng càng già càng cay, vừa mở miệng đã chữa được cảnh túng quẫnTriệu Hoài Chi liền cười, "Đương nhiên. Ta sẽ cho người sắp xếp ngay."Na Biệt Chi thấy Hồ Hồ trở mặt nhanh như trở bàn tay, bèn cười nói, "Đương nhiên rồi, xin cứ tự nhiên.""Vậy thì quấy rầy Na Biệt gia chủ." A Dịch Cát hành lễ.*Tần Quyên tắm gội thay quần áo xong thì đã mệt lắm rồi. Tuy nhiên, cơm tối đã nấu xong, hắn không đi không đượcTới nơi, hắn mới phát hiện ra, tất cả những người thân thiết với mình đều ở đóĐán Mộc đang nướng thỏ cùng đầu bếp, trông thấy hắn liền nhảy tót đến, nắm lấy tay Tần Quyên, "Tần, ngươi xem ta nướng thỏ này. Ta nói cho ngươi biết, ta đã mở một quán thỏ nướng ở Đại Oát Nhĩ, ngày nào cũng kiếm bộn tiền.""......" Tần Quyên không phải kinh ngạc, mà là có phần ghen tịSao tên nhóc này lại làm được chuyện hắn muốn làm mất rồi!

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »