Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5818 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 158
thiếu niên khó quên nhất

❊ ❊ ❊

Tần Quyên hậm hực dịch thân mình đến gần y.

Triệu Hoài Chi mỉm cười dịu dàng, rồi lấy một bình thuốc đặt bên dưới gối đầu.

Một tay mềm mại quẹt chút thuốc mỡ, tay kia khẽ nâng cằm thiếu niên lên, đôi mắt xinh đẹp nhìn chăm chú, đến nỗi thiếu niên lang đỏ bừng cả hai vành tai.

Ngắm đã rồi, y mới thoa thuốc lên mặt Tần Quyên.

Cảm giác vừa lạnh vừa ấm từ những ngón tay dịu dàng, cẩn thận của y, hơi thở khe khẽ của y, khiến trái tim hắn tan như hồ nước xuân.

Sao hắn có thể thích một người đến vậy?

Đến cả bản thân Tần Quyên cũng chẳng dám tin.

Một cảm giác thật kỳ diệu, cứ như rượu ủ lên men, sau nhiều năm mang ra dỡ bỏ lớp bùn đất che kín bên ngoài, để mùi hương ngọt ngào nồng ấm lan tỏa.

"Gầy hốc hác cả rồi, đã thế còn lâu ngày không chịu tắm." Triệu Hoài Chi cau mày nói.

"...." Tần Quyên bị một câu của y làm cho điếng người. Đúng là lâu nay hắn không tắm thật.

Dù sao cũng vừa mới thoát khỏi địa lao mà.....

Đến cả bản thân còn tự cảm thấy ghét bỏ.

Hắn chủ động tách xa khỏi Triệu Hoài Chi một chút, vành tai càng lúc càng đỏ hơn.

"Hả? Sao ngồi xa thế?" Triệu Hoài Chi ngẩng đầu lên, thấy Tần Quyên lùi mãi lùi mãi, sắp lăn ra khỏi xe rồi.

"Ta mà ghét bỏ ngươi thì đã rút đao làm thịt ngươi luôn rồi."

Giọng điệu của y vẫn bình thản, khiến Tần Quyên ngẩn người ra, không hiểu kiểu gì.

Chỉ những lúc tức giận, y mới tươi cười như thế, ba phần châm chọc, bảy phần sắc bén....Ánh mắt lạnh lẽo của y giống một kẻ vô tâm cúi nhìn ván cờ nhân gian của mình.

Đúng là Triệu Hoài Chi giận hắn cũng có lý. Hiểu được điều này, Tần Quyên lập tức mở miệng nói, "Ta tìm chỗ tắm rửa trước, lát lại đến thăm ngươi."

Chưa đợi y lên tiếng, thiếu niên lang đã vội xốc rèm xe, chạy biến đi.

Kỵ binh đánh xe trông thấy Tần Quyên thì hơi sửng sốt.

Nhưng gã vẫn đánh xe chậm lại để Tần Quyên nhảy xuống.

Lúc này, hắn mới trông thấy Thất Ca đang được một kỵ binh BÁ Nha Ngột thị dắt tới. Người đó đưa dây cương cho hắn rồi đi mất.

"Thất Ca! Thất Ca!" Hắn kích động reo lên. Thất Ca hờ hững quay ngoắt đi, bị Tần Quyên kéo tai mấy cái mới chịu hí vài tiếng đáp lại.

Tần Quyên leo lên lưng Thất Ca rồi lập tức thúc ngựa chạy như vay, vượt lên trước. Chỉ một lúc sau, người của Bá Nha Ngột thị đã chẳng còn thấy bóng hắn đâu.

Triệu Hoài Chi vén màn xe, mở cửa sổ ra, nhìn theo bóng lưng thiếu niên kia đi khuất, khóe môi cong lên một nụ cười.

"Đại nhân....Ngài có muốn bắt về không?" Kỵ binh Bá Nha Ngột thị dè dặt hỏi.

Triệu Hoài Chi khẽ lắc đầu, "Không cần, kệ hắn đi."

"Phải rồi đại nhân, có tin của Đán Mộc đại nhân rồi. Tin ở Sơ trấn."

Triệu Hoài Chi hỏi, "Mấy ngày nữa là tới Sơ trấn?'

"Bảy ngày."

"Tin đến từ bao giờ?"

"Chim ưng của chúng ta xuất hiện trên bầu trời thành Ca Na mới hôm qua, cho hẳn là được gửi từ Sơ trấn 3 ngày trước."

Triệu Hoài Chi nghe vậy, nét mặt bỗng trở nên căng thẳng.

E là thành Hổ Tư Oát Nhĩ lại bị Tháp Tháp và Tuy Cừu chiếm lĩnh rồi.

Không phải y coi thường Ninh Bách, nhưng một khi sư thúc của y thân chinh ra trận thì không ai có thể chống đỡ.

Triệu Hoài Chi nhìn thân tín, "Nếu ta không lầm, có lẽ bây giờ Ninh Bách đại nhân đa lui đại quân về giữ Khả Thất Cáp Nhi."

Trận chiến đã diễn ra liên tục nửa năm, mất Hổ Tư Oát Nhĩ vào tay địch, lui về giữ Khả Thất Cáp Nhi. Trong hoàn cảnh đó, thứ Ninh Bách phải đối mặt không chỉ có quân Tháp Tháp và Tuy Cừu, mà còn cả áp lực từ Đại Đô nữa.

Các đại thần Đại Đô lúc này chắc đang ngày đêm tìm cách phế chức Ninh Bách.

"Lúc ta quay về, e là đã có tướng quân mới được ử đến rồi." Y cười mà như không.

Vị thân tín kia ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi, "Vậy gia chủ nghĩ Đại Đô sẽ cử ai tới....?"

Triệu Hoài Chi không hề úp mở, thẳng thừng đưa ra câu trả lời, "Hải Mê Thất (hoàng hậu của Hãn Quý Do) sẽ phái nhi tử của Khoách Đoan, Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi."

Vị thân tín bừng tỉnh, "Gia chủ anh minh."

Triệu Hoài Chi xoa trán, lạnh nhạt nói, "Đi thôi, ta mệt rồi."

"Ti chức sẽ gọi quân y tới."

☆ ☆ ☆

Tần Quyên thúc ngựa chạy hơn mười dặm thì thấy một khúc sông nhỏ vắt qua. Hắn xuống ngựa, cởi quần áo gói lên yên cương của Thất Ca.

"Đừng có chạy đi đâu đất. Nếu làm bẩn quần áo ta, coi chừng...."

Tần Quyên còn chưa nói xong, Thất Ca đã phấn chấn hất cái đầu, khiến bờm ngựa quất thẳng vào mặt hắn.

"...."

Hết cách, con ngựa này quá ngang bướng. Tần Quyên đành cột chặt quần áo vào yên ngựa mới dám an tâm xuống sông tắm rửa.

Đến lúc Tần Quyên tắm xong, con ngựa ban nãy còn đang ngoan ngoãn ăn cỏ ven bờ, giờ đã chẳng thấy bóng dáng đâu.

"Mẹ kiếp! Con ngựa chết tiệt kia!!!"

Tần Quyên mặc mỗi một cái quần lửng, ngửa đầu chửi om trời."

Bao nhiêu từ ngữ bậy bạ học được ở quân doanh đều đem ra dùng hết.

Tần Quyên đành phải xỏ tạm đôi ủng, nhìn bốn phía xung quanh. Bấy giờ, đội quân của Bá Nha Ngột thị đã đi tới.

Họ hành quân nhanh thật, chỉ mới một khắc đã bắt kịp. May sao vừa lúc Tần Quyên tắm xong.

Tần Quyên thở phào nhẹ nhõm. May mà hắn ước tính thời gian vừa khớp, chứ không thì chẳng biết phải đứng phơi lưng ở đây cho gió thổi đến bao giờ.

Thất Ca ngang ngược này! Đến lúc nó về, phải đánh cho mấy roi mới được.

☆ ☆ ☆

Người của Bá Nha Ngột thị trông thấy Tần Quyên chỉ mặc mỗi cái quần lửng đứng ở bên đường.

Lồng ngực trắng nõn đến mức có thể phát sáng trong đêm trăng....

Trời đất, cơ thể thằng nhóc này sao mà trắng vậy, không thua gia chủ nhà họ hồi còn bé.

Bây giờ màu da của da chủ đã tối đi nhiều rồi đấy.

"Nhìn cái gì mà nhì? Có quần áo cho ta không?" Tần Quyên nhíu mày hỏi.

"Ngựa của ngài đâu?" Một người thắc mắc.

"Nó mang quần áo của ta chạy mất rồi. Ngươi có định đi tìm nó về không?"

"Phụt....." Xung quanh có mấy anh lính không nhịn được mà phì cười.

"Nếu ngài không ngại thì vào xe tìm gia chủ, chứ chỗ chúng ta không có xiêm y cho ngài thay."

"Chẳng nói sớm!" Tần Quyên đỏ mặt, vội vàng chạy vào xe của Hồ Hồ.

"Ngài cẩn thận một chút, coi chừng tụt luôn cả quần đấy."

"Ha ha ha ha ha ha....."

"......"

☆ ☆ ☆

Lúc Tần Quyên vào được tới xe ngựa thì sắc mặt đã đỏ chẳng kém gan heo là bao.

Hắn kéo rèm xe ra, vốn tưởng Triệu Hoài Chi đang ngủ, không ngờ y lại dựa vào thành xe, yên tĩnh đọc sách.

Hắn sợ tới mức suýt nữa lăn ra ngoài.

"Không vào đây, muốn bị cảm hả?" Giọng của y không dễ chịu chút nào.

Tần Quyên co rúm lại, đành phải bẽn lẽn đi vào.

Việc đầu tiên Tần Quyên làm là tìm tấm mặt nạ ở chỗ hắn ngồi ban nãy. Lúc trước hắn tháo mặt nạ ra rồi đi, giờ mới thấy hối hận vì đã không cầm theo.

Sau hôm nay, mặt mũi biết để đâu cho đỡ nhục bây giờ.

Triệu Hoài Chi biết hắn tìm cái gì, chỉ lẳng lặng mím môi, đưa mắt ra hiệu cho hắn chỗ hòm quần áo.

Tần Quyên vội vàng kiếm quần áo mặc vào. Giữa chốn đồng không mông quạnh, gió thổi lạnh thấu xương, huống hồ còn đang giữa mùa thu.

Dưới án đèn vàng, trên lồng ngực trắng nõn của Tần Quyên, vết sẹo đỏ hồng do tên bắn trông đến chói mắt.

Triệu Hoài Chi kinh hãi. Đã lâu như vậy rồi mà người của y vẫn không thể tra ra được, Tần Quyên bị vết thương trí mạng ấy là do đâu.

Y không hỏi, nhưng mơ hồ đoán được là liên quan tới ai.

Điều đó cũng giải thích vì sao, chỉ sau một thời gian xa cách ngắn ngủ mà nội lực lẫn võ công của Tần Quyên tăng tiến vượt bậc như thế.

Tần Quyên biết Triệu Hoài Chi đang nhìn mình chằm chằm. Hắn xấu hổ không chịu nổi, chỉ có thể cố hết sức mặc quần áo vào thật nhanh. Nhưng mà đồ của Triệu Hoài Chi chật quá, hắn chật vật mãi vẫn không thể buộc nổi thắt lưng.

Mấy thứ này mà Triệu Hoài Chi có thể mặc vừa sao?

Cuối cùng cũng mặc xong quần áo, hắn nghe thấy tiếng ngựa hí vang bên ngoài, nhưng vừa định bò ra thì bị Triệu Hoài Chi gọi lại.

"Tên Lục Dự Chương kia rất thân với con ngựa của ngươi."

Câu này của Triệu Hoài Chi không phải câu hỏi mà rõ ràng là khẳng định.

Tần Quyên hơi nao núng nhưng không biết trả lời thế nào. Từ câu nói này của y, hắn cũng đoán được thêm vài chuyện.

Hẳn là Ngột Thấm Đài đã được Triệu Hoài Chi đưa về rồi.

Tần Quyên im lặng một lát, quay về ngồi trên sập.

Giờ lại đến lượt Triệu Hoài Chi cảm thấy hoang mang.

Thoáng nhìn vẻ mặt y, Tần Quyên nheo đôi mắt.

"Ngươi ngủ đi." Hắn kiên quyết nắm lấy vai Triệu Hoài Chi, gần như dùng sức ấn y xuống gối, bắt y phải ngủ.

Thực ra Triệu Hoài Chi đã rất mệt mỏi, vốn định xem qua bản đồ, tính toán chuyện ở Hổ Tư Oát Nhĩ một chút rồi đi ngủ, không ngờ mới được một lúc thì Tần Quyên đã về.

Tần Quyên về, khiến cơn buồn ngủ của y bay đâu mất.

Giờ bị Tần Quyên ấn xuống gối, y lại cảm thấy hai mắt díu lại.

Tần Quyên cũng nằm xuống bên cạnh y.

Chợt cảm thấy có gì đó cồm cộm dưới lưng, hắn lần mò một chút, tìm thấy một cuốn sách.

"....."

Hắn không buồn nhìn, đặt sang một bên.

Tần Quyên vỗ lưng Triệu Hoài Chi, giống như khi dỗ Tùng Man ngủ hồi bé.

Triệu Hoài Chi buồn cười, nhưng mà cũng rất hưởng thụ.

Không biết là do y quá mệt mỏi hay do tiếng hít thở của Tần Quyên có ma lực, khiến y lập tức chìm vào giấc ngủ sâu.

Triệu Hoài Chi đã ngủ, nhưng Tần Quyên lại không ngủ được....

Ôm Triệu Hoài Chi thế này, khiến lòng hắn "rạo rực" khó nhịn.

Hắn bò dậy, cách xa Triệu Hoài Chi một chút, rồi mò tìm túi nước, uống một hơi cho tỉnh táo.

Nước lạnh trôi xuống bụng khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn nhiều....

Thân thể này của hắn đã bát đầu có những phản ứng "không biết xấu hổ" rồi....Phải, cảm giác này khiến hắn không thể chịu nổi.

Thậm chí hắn còn hoài nghi, nhân hoàng đang quấy phá trong người hắn.

Tần Quyên hít sâu một hơi, bấy giờ mới để ý đến cuốn sách mình vừa đặt sang bên.

☆ ☆ ☆

Là một cuốn bản đồ! E là trên thế gian, chẳng có mấy người sở hữu một cuốn bản đồ chi tiết đến như thế.

Một cuốn chỉ có 12 trang, mô tả kỹ càng khu vực từ Túc Châu đến Hổ Tư Oát Nhĩ.

Sông, hồ, sa mạc, thảo nguyên, đầm lầy, thành trấn, thôn xóm...đều được đánh dấu một cách tỉ mỉ.

Đây là bản đồ do người của Triệu Hoài Chi vẽ ra ư?

Nếu y có thể làm được như thế thì muốn nghiên cứu hướng đi của quân đội, hoặc muốn đi đâu, bố trí người ở đâu, đều dễ như trở bàn tay.

Năng lực của Triệu Hoài Chi không ngừng khiến hắn mở mang tầm mắt.

Hắn hít sâu một hơi, để bản đồ xuống dưới gối của Triệu Hoài Chi....

Nhìn gương mặt Triệu Hoài Chi, bỗng nhiên hắn cảm thấy, người này đẹp đến nỗi không chân thực.

Đẹp đến nỗi....trở nên xa xôi ngoài tầm với.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »