Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5751 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 122
quay đầu chốn quạnh hiu

❊ ❊ ❊

Đám Tần Quyên chờ bên ngoài, tới khi một người da đen giống như người giữ mộ đi ra nói với gã mấy câu, người giữ mộ mới quay nhìn Đào Hoa, bảo họ đi vàoVào bên trong, Tần Quyên mới phát hiện những người ở đây khác hẳng những người bên ngoài. Da dẻ toàn thân họ đen thuiTần Quyên đại khái đã hiểu, có lẽ người Tiêu Dục dựa trên màu da để phân chia cấp bậc nô lệ và quý tộc. Những người da đen hẳn là người có địa vị caoVừa mới vào trong điện, đã có người lớn tiếng quát tháo. Người giữ mộ vội bảo họ quỳ rạp xuốngĐào Hoa kéo Tần Quyên, tỏ ý nhắc nhởSau khi quỳ phục xuống hành lễ, họ mới được cho đứng lênLúc này, người có dáng vẻ như mang thân phận ttôn quý nhất đi tới. Người giữ mộ hành lễ với ông ta, nói cho bọn họ rằng đây là một trong số các trưởng lão."Các ngươi từ đâu tới?" Trưởng lão hỏi họĐào Hoa đáp, "Từ Đại Lý, bị bắt đến Ngân Sơn từ khi còn nhỏ.""Thật sao?"Đào Hoa khẳng định, "Không sai một lời.""Ta dẫn ngươi đi gặp tộc lão. Theo ta." Vị trưởng lão quan sát họ một câu rồi nóiSau khi tiến vào một phòng khác, hành lễ đầy đủ xong, trưởng lão bảo họ ngồi khoanh chân trên đệm hương bồ, một lát sau thì tộc lão đếnVị tộc lão này rất lớn tuổi, được người khác khiêng ra, ngồi xuống tấm đệm hương bồ lớn trước mặt họCác trưởng lão đứng vây quanh họ."Bọn họ nói với ta, các ngươi đến từ Đại Lý, muốn rời khỏi đây, nhưng xâm phạm đến giấc ngủ của vương chúng ta." Tộc lão nhìn họ nóiVị vương đã đưa cả tộc về ẩn náu tại đây đã căn dặn, không được để người ngoài sống sót rời khỏi đây, nên họ mới quyết tâm xử lý từng tên mộtĐào Hoa nhìn vị tộc lão, đáp, "Tình thế bắt đắc dĩ. Chúng ta không cố tình xâm phạm, chỉ đi quang qua lãnh địa của quý vị trong lúc tìm đường ra mà thôi."Giọng nói khàn khàn của vị tộc lão già nua vang lên, "Cả trăm năm nay, có rất nhiều kẻ giống như các ngươi, tình cờ đi qua đây. Ta không dám mạo hiểm, các ngươi đã biết đến sự tồn tại của chúng ta, ta để các ngươi sống tức là đánh cược với tính mạng của toàn tộc. Trăm ngàn năm qua, có biết bao nhiêu tộc người đã bị tuyệt diệt. Người Tiêu Dục chúng ta bị bộ lạc đến từ phía mặt trời mọc đánh đuổi khỏi núi Thần Vụ (Ngân Sơn) rồi sinh sống ở đây cả trăm năm. Chúng ta chỉ muốn sống mà thôi. Ta không thể tha cho các ngươi, nhưng người canh mộ A Nặc đã hứa với các ngươi rồi, cho nên ta sẽ giữ lời không giết các ngươi. Có điều, các ngươi phải ở lại nơi này."Đào Hoa Hoa nghe vậy thì tái mặt, Tần Quyên cảm thấy tình hình không ổnCổ Nguyệt dịch lại những lời của tộc lão cho Tần Quyên. Tần Quyên im lặng một lát rồi nhìn vị tộc lão, "Các vị chỉ ở đây kéo dài chút hơi tàn, không tiếp xúc với thế giới ngoài kia, không thôn hôn với ngoại tộc thì sớm muộn cũng tự diệt. Hơn nữa....Nếu có ngày, một đội quân đủ mạnh đánh vào, các vị cũng sẽ bị tiêu diệt mà thôi."Vị tộc lão nhìn Tần Quyên, không hiểu hắn nói gì nhưng vẫn để mắt quan sát thiếu niên này thật lâuTần Quyên không rõ là giận hay gì mà hai má đỏ lên, "Cổ Nguyệt, ngươi dịch lại đi."Cổ Nguyệt im lặng một chút rồi dịch lại những lời vừa rồi của Tần QuyênTộc lão nổi giận lôi đình, "Hiện giờ tộc ta có ngàn người sinh sống, sao có thể bị tiêu diệt."Tần Quyên lại nói và bảo Cổ Nguyệt phiên dịch, "Các ngươi không thông hôn với người ngoài thì số lượng trẻ con sinh ra bị dị tật hoặc chết non càng lúc càng nhièu. Thanh niên nam nữ trong tộc đều có quan hệ huyết thống. Các ngươi không biết, sống biệt lập với thê gian chính là uống rượu độc giải khát."Người thủ mộ A Nặc nghe vậy, lập tức nghĩ tới, quả thực những đứa trẻ được sinh ra trong nhiều năm gần đây rất khó nuôi sốngHơn nữa, vu y trong tộc đã từng đề cập đến chuyện bắt cóc nam nhân đi lạc vào đây để làm đối tượng thông hôn, nhằm thay đổi huyết thốngNhưng đề xuất để nữ tử trong tộc hoài thai con của nam tử ngoại tộc đã bị phản đối kịch liệt, thậm chí còn muốn xử tử vị vu y. Cuối cùng, mọi chuyện kết thúc khi vị vu y đó hóa điên, không ai còn nhắc lại đề xuất này nữaNgười thủ mộ A Nặc quỳ rạp xuống, nói với tộc lão suy nghĩ của mình. Gã cảm thấy tên ngoại lai này nói có lý. Chuyện trẻ con chết non trong tộc càng lúc càng nhiều có lẽ là do vấn đề huyết mạchTộc lão nói, "Bọn trẻ khó nuôi là do dịch bệnh chứ không phải nguyên nhân nào khác.""......." Thủ mộ A Nặc cúi đầu, không dám nói thêm nữaTần Quyên định nói gì đó, nhưng Đào Hoa đột nhiên kéo tay áo hắn. Tần Quyên biết mình không nên lên tiếng nữaChẳng hiểu sao, tộc lão lại để ý đến Tiểu Khúc NhiÔng ta nhìn một lát rồi chỉ vào Tiểu Khúc Nhi, "Đứa bé kia, lại đây."Tiểu Khúc Nhi rất xinh xắn, còn xinh xắn hơn lúc Tần Quyên mới gặp Tiểu Khúc Nhi lần đầu. Nếu như Tùng Man hồng hào mũm mĩm, mắt to mày rậm, thì Tiểu Khúc Nhi nhỏ nhắn trắng trẻo. Dù mấy ngày chạy đôn chạy đáo khiến nó gầy đi nhiều, nhưng không ảnh hưởng tới việc người ta thấy nó đẹpTiểu Khúc Nhi sợ hãi những người đen thui này. Tuy nó không biểu lộ trên mặt nhưng trong lòng niệm kinh vô số lần. Nó ngẩng đầu nhìn tộc lão kia, tuy nghe không hiểu lão nói gì nhưng biết lão đang nói chuyện với mìnhTần Quyên cũng không hiểu, chỉ chắn trước Tiểu Khúc Nhi theo bản năngTiểu Khúc Nhi là con nuôi của Hồ Hồ, không ai được đụng tới nóĐào Hoa tái mặt, "Đâu cần làm khó một đứa trẻ."Tộc lão nói, "Ta chỉ bảo nó đến đây thôi, sẽ không làm khó trẻ con. Ta yêu thích chúng còn không kịp."Thủ mộ A Nặc cũng bảo họ yên tâm, tộc lão nhất định không làm hại trẻ nhỏĐôi bên giằng co một lúc, Tiểu Khúc Nhi nói, "Đại ca chớ lo, đệ đến đó một lát rồi về thôi."Nói rồi, nó đứng dậy, đi tới trước mặt tộc lãoKhông thể phủ nhận, khi tộc lão vươn bàn tay đen thui đến gần, Tiểu Khúc Nhi sợ vô cùngNó ráng cầm lòng, ngẩng đầu nhìn đôi mắt già nua của ông cụ. Đột nhiên, nó lại nhớ tới sư công mà mình từng gặp khi còn rất nhỏRồi nó nhớ Liêu Châu, nhớ sư phụĐôi mắt trong veo của Tiểu Khúc Nhi ầng ậng nướcTộc lão thấy thế, đột nhiên thu tay về, thấp giọng thở dài, "Đúng là đứa trẻ ngoan, mới lớn được nhiêu đã không biết sợ người lạ nữa rồi. Thủ mộ A Nặc, ngươi dẫn họ đi, cho họ ở lại. Chỗ vương lăng thì tạm thời phái đệ tử của ngươi đến canh."Tộc lão rời đi rồi, Tiểu Khúc Nhi vẫn còn đứng ngây ra đó. Trong nháy mắt, nó bỗng nhiên nhớ sư phụ vô cùng."Tiểu Khúc Nhi."Tần Quyên đi tớiTiểu Khúc Nhi quay lại, nhào vào lòng hắn, "Đại ca, đệ nhớ sư phụ lắm. Chắc sự phụ vẫn còn sống chứ...."Nó bỗng thấy sợ, sợ sư phụ không còn nữa nên mới giao nó cho cha Hồ HồDù sao sư phụ cũng đã nuôi lớn nó."Nghĩ vớ vẩn gì thế? Lạc Sanh đạo nhân sao mà xảy ra chuyện được!" Tần Quyên dịu dàng và quả quyết dỗ dành nóTiểu Khúc Nhi ôm chặt lấy hắn.*Họ đi theo thủ mộ A Nặc đến một khu nhà có vài căn phòng ở, dọc đường là những người Tiêu Dục đang tất bật làm việc. Thấy thủ mộ A Nặc đưa người tới, họ dừng tay, ngơ ngác nhìn đám ngườiThủ mộ A Nặc dẫn họ vào nhà, bảo họ ở lai đây. Sau đó, có nhiều nô lệ đến cho bọn họ đồ ăn, tất nhiên là đều cho Tiểu Khúc NhiCác nô lệ nói là tộc lão đại nhân dặn như vậyVố nghĩ nơi này tách biệt với thế giới loài người cho nên đồ ăn sẽ rất quái dị, cùng lắm chỉ có rau quả và thịt sống mà thôi....Không ngờ họ còn có cả tiểu mạch, có mì, thịt cũng được tẩm ướp và nướngCổ Nguyệt cầm lấy một khúc chân dê, nhìn Tiểu Khúc Nhi, "Nhờ phúc của ngươi đó."Tiểu Khúc Nhi đỏ mặt không nói câu nàoĐào Hoa biết cả bọn đã đói lả rồi, bèn bẻ bánh nướng thành mấy miếng cho Tiểu Khúc Nhi, rồi xé thịt thành sợi cho dễ ăn, cười nói, "Mau ăn đi."Tiểu Khúc Nhi vừa ăn vừa lo lắng hỏi, "Đào Hoa, chân của huynh có sao không?""Tạm ổn, lát nữa tắm xong rồi băng bó là được."Bọn họ ăn sạch đồ ăn trước mặt rồi nằm vật ra thảm. Sau khi ăn no là lúc người ta ít cảnh giác nhất."Làm sao giờ?" Cổ Nguyệt hỏi bằng tiếng HánDân ở đây không hiểu tiếng Hán nên nói tiếng Hán là an toàn nhấtĐào Hoa nói, "Trước hết, để bọn họ yên tâm, ta cứ ra vẻ sẵn sàng ở lại đây lâu dài đi."Cổ Nguyệt càu nhàu, "Phải mất bao lâu mới được!" Hắn không có bằng ấy kiên nhẫnTần Quyên thì không vội, Trong người hắn có nhân hoàng, mà nơi này có thể kiềm chế nhân hoàng giúp hắn. Hắn sợ sau khi rời khỏi đây, nhân hoàng sẽ lại lộng hànhChi bằng cứ ở đến lúc giải quyết xong nhân hoàng mới thôi."Tiểu Khúc nhi, hay là ngươi ở lại đây để cho chúng ta ra ngoài." Cổ Nguyệt đề nghị."Không được!" Tần Quyên và Đào Hoa cùng đồng thanhCổ Nguyệt sửng sốt, rồi lại quay ngoắt đi, không thèm nhìn họ. Hắn chỉ nói đùa thôi mà, hai người kia nghiêm túc vậy làm gìTần Quyên lại gần, ôm lấy eo Tần Quyên, "Đại ca, ban nãy hình như đệ quên mất đoạn minh kinh cuối cùng mà sư phụ dạy, không sao nhớ ra nổi...."Tiểu Khúc Nhi rất buồn rầu. Đã lâu không niệm kinh, ngày trước còn thuộc vanh vách, ấy thế mà mới một thời gian đã quên rồiTần Quyên lúng túng. Hắn không biết mấy chuyện này, không giúp được gì, chỉ đành an ủi, "Không sao đâu, Lạc Sanh sư phụ sẽ không trách đệ. Nếu có gì không hiểu, sau này đệ về hỏi cha Hồ Hồ. Cha Hồ Hồ cái gì cũng biết.""Vâng, cha Hồ Hồ giỏi lắm. Lần trước đệ hỏi người, tế nào là "thử tiêu bỉ trường", thế nào là "thiên địa niệm hóa", người giải thích một lần là ta hiểu." Tiểu Khúc Nhi dụi mặt vào người Tần QuyênCổ Nguyệt bỗng nhiên quay sang hỏi, "Hồ Hồ rốt cuộc là ai?"Hắn đã mấy lần nghe thấy hai chữ Hồ Hồ rồi, lần đầu hỏi câu ấy còn bị Tần Quyên đấm cho một nhát, cho nên hắn rất nhạy cảm với cái tên này."Là cha ta." Tiểu Khúc Nhi nói, giờ còn không nhớ ngày trước mình bài xích việc gọi Hồ Hồ là cha thế nào."....." Cổ Nguyệt lẩm bẩm, "Ta còn tưởng là tình nhân của Tần Quyên. Không ngờ Tần Quyên thích nam nhân có vợ, có cả con lớn thế này, vậy mà ngươi cũng thích được à?"Tiểu Khúc Nhi gân cổ, "Ta là con nuôi của Hồ Hồ. Sư phụ ta chơi cờ thua cha Hồ Hồ nên mới...."Khỏi nói nó không phục cỡ nào, ngay cả miệng nhỏ cũng chu lên rồiChẳng hiểu sao, Đào Hoa nghe thế thì cười khúc khích.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »