Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5877 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 163
hồ hồ của ta

❊ ❊ ❊

Có người báo cho Hứa Thành vương, gia chủ Bá Nha Ngột thị đã dẫn người vòng đi trước.

"Một túi bột mì cũng không xin chúng ta. Y muốn chết đói trên sa mạc à?" Hứa Thành vương vuốt cằm.

"Vậy vương gia sẽ cho y sao?" Kỵ binh hỏi.

"Không cho."

"......"

Kỵ binh đương nhiên không hiểu vì sao Hứa Thành vương đã cứu mạng gia chủ Bá Nha Ngột thị nhưng lại không cho họ lương thực. Muốn đến Khả Thất Cáp Nhi thì phải băng qua một sa mạc lớn, như vậy chẳng phải muốn lấy mạng y sao?

"Có hơi sức nghĩ nhiều như vậy, chẳng bằng chém thêm vài cái đầu địch nữa đi." Hứa Thành vương giơ chân đá văng kỵ binh kia.

Gã ta đau đến chảy nước mắt nhưng không dám kêu một tiếng.

Cứ chốc lát, Hứa Thành vương lại hỏi một lần về tình hình tập kích, không mảy may quan tâm đến Bá Nha Ngột thị.

Trận tập kích ban đêm diễn tra trong khoảng 1 canh giờ. Hứa Thành vương hỏi một phó tướng khác ngoài Tả An, còn bao nhiêu quân chưa phái ra trận.

"Mới phái ra một nửa."

"Cho một nửa còn lại xuất quân. Ngươi và Tả An chỉ huy." Hứa Thành vương hành động như thể không hề do dự, nhưng thật ra hắn vẫn luôn cân nhắc nãy giờ.

Tả An và phó tướng kia định mở miệng can gián nhưng ánh mắt sắc lẹm của Hứa Thành vương khiến cả hai im miệng.

Đến rạng sáng hôm sau, một tin tức truyền đến khiến người ta kinh sợ.

Thấy ánh lửa sáng rực cả góc trời, có vẻ như sự việc xảy ra ngay khi mặt trời mọc.

Kho lương của một đại doanh Tháp Tháp Tuy Cừu đã bị thiêu rụi.

Hay tin ấy, Hứa Thành vương khẽ nhếch môi. Bá Nha Ngột Hồ Hồ quả nhiên là danh bất hư truyền.

Triệu Hoài Chi dùng sức ba trâu chín hổ mới tìm được lương thảo doanh. Y chẳng những dùng một mồi lửa thiêu rụi mà còn nhân cơ hội cướp đi mấy chục bao bột mì.

Nghe thủ hạ báo Hứa Thành vương tung ra toàn bộ binh, y lập tức đưa ra quyết định này.

Các kỵ binh Bá Nha Ngột thị trăm phần tín nhiệm gia chủ của họ.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bọn họ không dừng nghỉ mà lập tức đi về hướng nam.

Băng qua sa mạc lớn phía nam, họ trông thấy tường thành Khả Thất Cáp Nhi.

Họ không hội quân với đại quân của Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi mà giả làm thương đội để tránh bị chú ý.

Có lẽ sau tai ương lần này, Triệu Hoài Chi thân là gia chủ Bá Nha Ngột thị cũng tin rằng ngay cả Ninh Bách cũng không muốn tin tưởng người trong vương tộc một lần nào nữa.

Quả như dự đoán, người tới đón Triệu Hoài Chi là người của Đóa Nhan thị. Triệu Hoài Chi liền hỏi tình hình thiếu chủ của Đóa Nhan thị giờ ra sao.

"Thiếu chủ đã tỉnh từ mấy ngày trước, vừa tỉnh đã hỏi ngài và Tần Quyên thế nào. Hôm nay nghe mật thám báo tin ngày trở về, thiếu chủ liền sai chúng ta ra đón. Ngài mau theo ta vào thành đi thôi."

Triệu Hoài Chi thở phào một hơi. Năm xưa, y từng theo Gia Luật thừa tướng khởi hành theo quân Tây Chinh. Lúc rời Đại Oát Nhĩ, Đóa Nhan gia chủ dẫn theo Ngột Thấm Đài 4 buổi đến chào hỏi y.

Ngột Thấm Đài khi bé rất dính người, lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau y, gọi Hồ Hồ ca ca.

Chắc giờ Đóa Nhan thiếu chủ đã quên rồi, nhưng y thì còn nhớ.

Nhưng thật ra Triệu Hoài Chi không ngờ Đóa Nhan thiếu chủ không hề quên, thậm chí đến tận nhiều năm sau, dung mạo của Hồ Hồ đã ảnh hưởng rất lớn đến thẩm mỹ của hắn. Thằng nhóc này chỉ kết giao bằng hữu với những người đẹp, chính bởi hồi nhỏ đã gặp được một vị ca ca chẳng khác nào thần tiên.

Ngột Thấm Đài và Hồ Hồ không thể xem là thân thiết, nhưng cũng không thể xem là xa lạ, hoặc muốn tay hãm hại như nhiều kẻ khác.

Ngột Thấm Đài gặp lại Hồ Hồ, nhưng không gặp được Tần Quyên, người đã cứu mình ra khỏi luyện ngục. Hắn có chút kích động, hỏi, "Tần Quyên đâu?"

"Tần đại nhân ở lại Tuyết Biệt Đài đại doanh." Triệu Hoài Chi ôn tồn nói. Thấy Ngột Thấm Đài có vẻ hăng hái như vậy, y cũng yên lòng.

Dáng vẻ vô hồn của hắn những ngày trước từng khiến y lo lắng, không biết liệu có thể phấn chấn lại không.

"Ta đi tìm hắn." Ngột Thấm Đài đứng bật dậy, nhưng bị một vị thân tín ngăn cản.

"Thiếu chủ không cần lo cho Tần Quyên. Ngay hôm sau, ta đã trông thấy quân của Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi đại nhân ở phía xa, tiến về doanh trướng của đại doanh Tháp Tháp và Tuy Cừu. Tốc độ hành quân của họ rất nhanh, có lẽ giờ này đã tới rồi."

Triệu Hoài Chi muốn báo cho Ngột Thấm Đài, địa quân sẽ mau chóng quay lại thôi, Tần Quyên sẽ sớm đến Khả Thất Cáp Nhi.

Ngột Thầm Đài bấy giờ mới thoáng thả lỏng, sai người đưa Triệu Hoài Chi đến nơi ở đã được chuẩn bị đàng hoàng.

Triệu Hoài Chi vừa đi, hắn lập tức đi tìm A Dịch Cát. Đại Vĩnh vương đã về La Bặc, quân sĩ ở Khả Thất Cáp Nhi đều giao cho A Dịch Cát.

Hắn thương lượng với A Dịch Cát xem có nên dẫn quân đi theo đại quân hay không. A Dịch Cát cân nhắc hồi lâu, cuối cùng sai dịch binh truyền tin cho Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi. Chuyện này vẫn nên để Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi tướng quân quyết định. Lỡ bị quy cho cái tội tự ý động binh, bọn họ sẽ không gánh nổi.

Ngột Thấm Đài hiển nhiên không hài lòng. Hắn chờ ở Khả Thất Cáp Nhi lâu lắm rồi. Hắn đâu chỉ vì lo cho an nguy của Tần Quyên, mà phần lớn là muốn thắng trận.

Ngột Thấm Đài bực bội rời đi, nhưng một câu vẫn giữ trong lòng : Đây là điểm khác biệt giữa Tần Quyên và các ngươi đấy. Lúc nào cũng rụt rè sợ sệt, chờ lệnh của cấp trên.

Nhưng hắn không nói ra, bởi vì cho đến giờ hắn đã đánh được trận nào ra hồn đâu.

Chỉ nửa giờ trước khi hắn tới đây, gia chủ Nha Biệt Chi đã sai người tới báo, nói rằng đại doanh Tuyết Biệt Đài có thể tập kích liên quân Tháp Tháp và Tuy Cừu vào ban đêm. Trái lại, kẻ địch cũng có thể tập kích Khả Thất Cáp Nhi.

A Dịch Cát cảm thấy gia chủ Na Biệt Chi nói đúng, cho nên điều toàn bộ kỵ binh ra trấn giữ cổng thành.

☆ ☆ ☆

Không ngờ Ngột Thấm Đài lại bí mật cử 500 kỵ binh rời thành từ chính nơi A Dịch Cát canh giữ.

Hắn mới đi chưa được 10 dặm thì đụng độ.....quân Tháp Tháp và Tuy Cừu.

Ban đầu, đôi bên còn chưa kịp phản ứng, thậm chí còn cho người ra chào hỏi lẫn nhau. Bởi lúc ban đêm, chỉ thoáng thấy bóng dáng chứ không thấy mặt mũi trang phục, ai nấy đều cho rằng đối phương là thương đội.

Tới khi lại gần, Ngột Thấm Đài mới cảm thấy không đúng lắm. Hắn rút đao ra, cá kỵ binh cũng làm theo. Đối phương phản ứng y hệt, và thế là thành một trận giao tranh.

Trời xui đất khiến thế nào lại gặp ngay quân Tháp Tháp phái tới tập kích giữa đêm? Ngay cả Ngột Thấm Đài cũng không biết nên cười hay nên khóc.

Đánh được một lúc, hắn cảm thấy tình hình không ổn. Hình như đối phương đã chia quân của mình thành nhiều nhóm nhỏ để tiện chi viện cho nhau, càng đánh càng thấy đông.

Từng trải qua một lần toàn quân bị diệt, Ngột Thấm Đài đã thay đổi rất nhiều. Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, hạn lệnh, "Rút lui."

Người của Đóa Nhan thị nghe không quen hai chữ này. Từ xưa đến nay, họ luôn được dạy rằng khi ra trận chỉ cần vung đao, một đường xông tới.

Nhưng sau một hồi im lặng, họ vẫn trật tự rút lui.

Vừa lui vừa đánh, thẳng đến khi về tới cổng thành, người của A Dịch Cát đã trông thấy sự việc.

Gia chủ Na Biệt gia đã cảnh báo trước là có thể xảy ra tập kích ban đêm, cho nên kỵ binh của Na Biệt gia và Đại Vĩnh vương đã có chuẩn bị từ trước. Họ lập tức cho 2000 kỵ binh ra ứng chiến.

Quân Tháp Tháp không ngờ lại xảy ra chuyện này. Chẳng phải mật thám đã báo, Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi dẫn đại quân khuynh sào xuất động rồi sao? Vì sao ở Khả Thất Cáp Nhi vẫn còn binh lực?

Số quân đến tập kích thành Khả Thất Cáp Nhi khoảng 3000 quân, nhưng để tránh tai mắt đại quân của Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi, họ chia thành ba đường. Lúc này, còn chưa bắt đầu tập kích đã bị đối phương phát hiện và chiếm mất tiên cơ, cho nên bọn họ bị đánh thua tơi bời, kéo nhau chạy trốn.

"Cái gì vậy? Chỉ có nhiêu đó bản lĩnh thôi sao?" Ngột Thấm Đài ban nãy vẫn còn sợ sệt, giờ thì phấn chấn bừng bừng. "Đuổi theo!"

Ngột Thấm Đài cùng kỵ binh của Đại Vĩnh vương, Na Biệt gia truy đuổi kẻ địch được hơn 30 dặm, bắt mấy trăm tên tù binh.

A Dịch Cát cười nói, "Đóa Nhan thiếu chủ làm tốt lắm."

Chống đỡ được qua trận này thì có thể mở đường cho đại thắng về sau. Lúc Triệu Hoài Chi tỉnh giấc thì đã nghe thấy tiếng hoan hô bên ngoài.

Quân y vào báo tình hình cho y biết.

Triệu Hoài Chi mỉm cười, buộc dây đai lưng, "Cũng tốt. Đóa Nhan thiếu chủ quả thật cần có một trận thắng."

Quân y nói, "Gia chủ luôn nghĩ cho người khác, nhưng cũng nên toan tính cho mình chứ. Với tình hình này, chúng ta vẫn nên về Đại Oát Nhĩ thì hơn."

"Không được." Triệu Hoài Chi lắc đầu, "Đại Đô chưa có lệnh, ngay cả gia chủ Đóa Nhan và Na Biệt vẫn còn ở đây, ta không thể tự ý quay về."

Quân y thở dài, "Gia chủ nói phải, là tại lão nô nhiều lời. Chỉ mong gia chủ chú ý giữ gìn sức khỏe, không thể để tinh thần hao tổn."

Triệu Hoài Chi cười khẽ, "Ta không yếu ớt như vậy."

Y tự biết thân thể mình. Tuy có vài vết thương cũ nhưng nhờ căn cơ nội lực tốt nên không gây hại nghiêm trọng. Chẳng qua cổ độc còn sót lại trong người nhiều năm nay chưa trừ hết, khiến các quân y lo lắng mà thôi.

Triệu Hoài Chi thay giày mới, mặc một bộ phục trang tươm tất, đeo bên hông một thanh loan đao khảm bạc.

Y nhìn sắc trời, nhanh chân bước ra.

Thân tín đưa y đi dùng bữa sáng, vừa tới nơi thì bắt gặp Đán Mộc.

Đôi con ngươi xanh lục vừa thấy Triệu Hoài Chi, thiếu niên liền tất tả chay đến, ôm chặt lấy Triệu Hoài Chi ngay trước mắt mọi người, "Công tử! Công tử đột nhiên mất liên lạc, hại ta lo lắng quá! Người về Khả Thất Cáp Nhi mà không báo cho ta! Cả con chim ưng ngu ngốc kia nữa, mấy ngày liền không chịu ăn đồ do ta đút, tức chết ta mất, huhu..... Bây giờ nó thành ra như thế, ta chăm nó mà cứ như hầu tổ tông trong nhà!"

"........" Mấy vị thân tín họ khẽ, nhắc nhở Đán Mộc.

Đán Mộc không để bọn họ, cứ tiếp tục ôm Triệu Hoài Chi khóc tu tu.

Triệu Hoài Chi vỗ vai Đán Mộc, dỗ dành y một hồi. Y biết Đán Mộc chẳng qua chỉ thích làm nũng chứng không để hỏng việc lớn bao giờ. Nhiêu đó thôi là đủ.

Ôm công tử nhà mình kể khổ mấu câu, Đán Mộc cuối cùng cũng chịu buông tay, nói với Triệu Hoài Chi, "Đúng rồi, ta để phần cho công tử ít đồ. Lúc họ mang đến, ta cũng không nỡ ăn. Để ta sai người mang tới."

Lúc đám nô tài bưng đồ ăn lên, Triệu Hoài Chi vừa nhìn đã nhận ra rồi. Lúc theo cha đi gặp các vị bằng hữu của ông, y đã thấy vài lên nên không lấy gì làm xa lạ.

Chẳng qua thế này y không ăn nổi....

Gan hùm mật gấu.....Thằng nhãi Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi này khẩu vị cũng mặn thật đấy!

"Ta không ăn hết được đâu....." Không phải là không ăn hết, mà là không ăn nổi, nhưng Triệu Hoài Chi không muốn làm tổn thương Đán Mộc nên mới nói khéo.

"Nhưng ta đã để phần cho công tử mà!"

"Vất vả cho ngươi rồi....Khụ khụ khụ...." Triệu Hoài Chi cúi đầu che miệng ho mấy tiếng.

Đám thân tín đứng bên cạnh nính thinh nhưng sắp không nhịn cười được nữa rồi.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »