Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5804 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 154
thiên hạ cục phân loạn

❊ ❊ ❊

Gã cao lớn đành lủi thủi ra khỏi phòng của Tần Quyên. Bấy giờ, một tiểu nô tài vội vàng chạy tới, "Sao vậy? Tên Tần gì đó sao còn chưa ra?""Còn đang tắm rửa." Gã đáp."Vương thế tử chờ hắn lâu lắm rồi. Mau gọi hắn đi.""Ngươi đi mà gọi."Tiểu nô tài thấy thái độ của gã như vậy, cũng đành kiên nhẫn đợiPhải 2 khắc sau, Tần Quyên mới tắm rửa xong xuôi đi raHai tên nô tài vội chạy đến túm lấy hắn, "Ngài mau lên một chút. Vương thế tử sắp nổi giận lôi đình rồi."Tần Quyên nhướn mày. Tiểu tử Ngọc Tuyết Độ kia mà biết nổi trận lôi đình ấy hả? Hắn còn cho rằng dù trời sập xuống đến nơi, thằng nhóc cũng nhất quyết không thay đổi sắc mặt."Tháp Tháp vương của các ngươi cũng ở đây sao?" Tần Quyên hỏi bọn họGã cao lớn sửng sốt, không hiểu vì sao Tần Quyên hỏi thế, "Đương nhiên rồi. Vương tử gấp rút quay về là để gặp đại vương mà. Tối nay đại vương chúng ta phải về vương đình."Nói tới vương đình, Tần Quyên không khỏi thắc mắc, "Vương đình của các ngươi ở đâu?""Ở phía bắc Vân Thải, nơi có cực quang." Tiểu nô tài lớn tiếng đáp, vẻ mặt vô cùng hãnh diện."Vân Thải? Cực Quang? Cực quang là gì?""Là cực quang ấy.""...."Ba người vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã tới vương trướngNhìn thấy đám vương hầu đứng xếp thành hàng dài, hai tên nô tài không dám làm ồn nữaTần Quyên một mình bước vào. Trong trướng có rất nhiều người, đông đúc như thế phần nào khiến hắn cảm thấy đỡ bối rối hơnNgọc Tuyết Độ mau chóng nhận ra hắn."Tần thiếu gia, lại đây với ta." Thị vệ của vương thế tử nói với hắn."Ta không phải thiếu gia gì hết.""......Tần công tử.""Cũng đừng gọi như vậy."Gương mặt tên thị vệ nhăn nhúm, vậy phải gọi là gì mới chịu.*Thị vệ dẫn Tần Quyên đến chỗ Ngọc Tuyết Độ. Lúc này, Ngọc Tuyết Độ đang được một đám thiếu niên vây quanh."Đây là người mà vương đệ (vương thế tử) khen là rất tài giỏi đó sao?""Hắn đeo cái mặt nạ độc đáo thật.""Ngươi nói hắn giết tướng quân chỉ bằng một đao duy nhất à?"Những thiếu niên kia mỗi người một câu, khiến người xung quanh bắt đầu chú ý."Tiểu tử, ngươi là Tần Quyên đúng không? Nghe nói ngươi giết đại tướng của chúng ta, vậy có dám tỷ thí với ta một chút không?" Một người bước lên, vẻ mặt khinh miệt, giọng điệu khiêu khích."Không dám." Tần Quyên chẳng hề vòng vo, thẳng thừng cự tuyệt."......"Cứ như ném một hòn đá sắc nhọn về phía đối phương, vốn muốn gây thương tích, chẳng ngờ đối phương không mảy may hề hấn gì, đá rơi thẳng vào nướcKhiến cho bọn họ hết sức khó chịu."Ngươi là tên hèn nhát, sợ bọn ta nên không dám đấu sao?" Các thiếu niên tiếp tục lớn tiếngTần Quyên ngồi xuống, chống cằm, ngây thơ nói, "Đúng, ta sợ các ngươi lắm. Giờ ta đói bụng rồi, chỗ các ngươi đối đãi với tù binh như thế à....""........" Đám thiếu niên hậm hực mà bất lựcNgọc Tuyết Độ sai thị vệ đi lấy đồ ăn, cười xòa với các ca ca đệ đệ của mình, "Các vị, giờ đã không còn sớm nữa."Các vương tử, quan lại cùng gia quyến của họ về vị trí của mình, chuẩn bị nghênh đón vương bọn họLúc mọi người nghê đón Tháp Tháp vương, Tần Quyên vẫn ăn hì hục. Dọc đường không có gì ra hồn bỏ bụng, giờ hắn đói thê thảmKhông biết nguyên nhân do đâu, Ngọc Tuyết Độ không chịu cho hắn nhiều đồ ăn, chắc là sợ hắn có sức chạy trốnSau khi Tháp Tháp vương đã an tọa, đám vương hầu mới dám uống rượu dùng bữaLúc này, Tần Quyên mới ngẩng đầu nhìn Tháp Tháp vươngVẫn là gương mặt hắn từng trông thấy từ xa rất nhiều năm trước, cứ như thể thời gian không để lại chút dấu vết nào nơi con người nàyDung nhan được giữ gìn cẩn thận, nhìn thế nào cũng không thể tin, Tháp Tháp vương là cha của cả đám thiếu niên ban nãyĐứa lớn nhất trong số chúng đã 15 16 tuổi, vậy Tháp Tháp vương cũng phải 36 tuổi trở lên....Chắc là trẻ hơn cha của Hồ Hồ một chút."Ngươi nhìn phụ vương ta chằm chằm làm gì?" Ngọc Tuyết Độ cau màyTần Quyên ngẩn ra. Hắn nhìn Tháp Tháp vương một chút thì sao chứ? Đứa bé này làm gì cuống lên vậy, sợ hắn ám sát Tháp Tháp vương à? (*Không, ẻm ghen)Nào ngờ câu tiếp theo của thằng bé khiến Tần Quyên vừa nhấp một ngụm rượu trái cây đã phun ra."Phụ vương tuy đẹp, nhưng ngươi đừng hòng mơ tưởng." Ngọc Tuyết Độ đã đặt chén rượu xuống, nghiến răng cảnh báoTần Quyên lau miệng, nhìn Ngọc Tuyết Độ bằng ánh mắt quỷ dị. Hắn giơ một tay lên, vỗ bét một cái lên trán Ngọc Tuyết Độ, "Nói linh tinh gì đấy?"Lúc Tần Quyên phun rượu, đám vương tử đã nhìn sang rồi. Tên tù binh không biết lễ nghĩa kia, thật là mất mặtĐã thế, hắn còn dám động tay với vương thế tử của họMọi người đều có qua lại với vương thế tử một chút, dù sao vương thế tử tuy trẻ hơn đa số các vương tử nhưng ưu tú nhất trong bọn họ. Có vương thế tử án ngữ trên đầu, họ chưa bao giờ được vương thượng ngợi khen, nhiều khi sinh lòng oán ghétNhưng việc nào ra việc đó, không thể để một tên tù binh khiến vương thế tử mất mặt được."Tên man di mọi rợ, dám khinh nhục thế tử của chúng ta! Không muốn sống nữa à!" Vương tử lớn tuổi nhất rút trường đao raVốn chỉ là một chuyện nhỏ, mà giờ đã thành chuyện lớnNgọc Tuyết Độ bị Tần Quyên vỗ trán, dù trong lòng hơi khó chịu nhưng không có ý định làm ầm lênPhản ứng của đại vương tử khiến nó không vừa lòng, cau mày ra hiệu nhưng không ngăn kịpĐại vương tử tính tình lỗ mãng, vừa nói vừa rút đao, xông thẳng về phía Tần QuyênTần Quyên mang thân phận tù binh nên Ngọc Tuyết Độ đã tịch thu đại đao tiểu đao của hắn, đến cả cây trâm trên đầu cũng không còn, tay không tấc sắt để chống trảTrong lúc mọi người háo hức xem kịch vui, Tần Quyên còn chẳng buồn nhíu mày, thong thả cầm đĩa vàng đựng lạc rang trước mặtHắn dùng chiếc đĩa để đỡ đại đao. Nội lực vừa xuất, xung quanh đã ồ lênTháp Tháp vương cũng đưa mắt nhìn sang."Ai vậy?" Tháp Tháp vương hỏi người bên cạnhNội thị thấp giọng đáp, "Là tù binh vương thế tử vừa bắt về....Nghe đâu hắn chỉ dùng một đao mà giết được đại tướng.""Ồ......"Lúc này, đại vương tử đã bị nội lực của Tần Quyên phản kích, đẩy thẳng xuống giữa lều, không sao ngồi dậy được."Chuyện này...."Các huynh đệ của đại vương tử thấy vậy thì vô cùng bất mãn, đồng loạt cầm đao nhắm về phía Tần Quyên."Các ca ca, đủ rồi." Ngọc Tuyết Độ im lặng nãy giờ chợt lạnh lùng lên tiếng."....." Mấy người đó tuy nể sợ Ngọc Tuyết Độ nhưng vẫn không nuốt trôi nổi cơn giận, tiếp tục cầm đao tấn công Tần QuyênTần Quyên không biến sắc, lúc đang chuẩn bị phản kích thì Ngọc Tuyết Độ đã đứng chắn trước mặt hắnCác vương tử vội thu đao, sững sờ nhìn Ngọc Tuyết Độ, "Ngọc Tuyết Độ....Ngươi, ngươi có ý gì?"Đám huynh đệ tức đến mức gọi thẳng đại danh vương thế tửNgọc Tuyết Độ dửng dưng đáp, "Các ngươi luyện thêm 10 năm cũng không phải đối thủ của hắn. Đừng tự rước lấy nhục."Rõ ràng nó muốn bảo vệ các ca ca khỏi bị thương, cũng ngăn cảnh mất thể diện trước các đại thần, ấy vậy mà lời ra miệng lại thành thế kiaNgọc Tuyết Độ hơi rũ mặt, lông mi khẽ run, môi mím lại nhưng vẫn cái bộ dạng cứng rắn, lạnh lùng như thếMãi tới khi vị vương diễm lệ ngồi trên tòa cao kia đi xuống với những bước chân nhẹ nhàng, thong dong, đứng ngay trước mặt nóTháp Tháp vương yêu thích đứa con trai này, dù nhiều năm trước, hắn không ưng một aiMãi về sau mới phát hiện ra có một đứa con như thếHắn đem vào phủ một đám thiếp thất, nhưng phụ hoàng hắn không chấp nhận nổi thân phận thấp hèn của bọn họ nên chọn cho hắn 3 nữ nhân tôn quý làm thê tử. Hắn quyết định chọn một trong ba người đó mà nâng đỡCuối cùng, hắn chọn lâm hạnh một nữ nhân lạnh lùng, vô cảm nhấtNữ nhân không có tình cảm mới hợp làm thê tử của hắn. Không bị cảm xúc chi phối thì chỉ hành động bằng lý tríĐó là điều duy nhất hắn yêu cầu ở thê tử. Kể cả hắn không cai trị tộc được tộc Tháp Tháp thì thê tử hắn cũng có thể làm thayVà Ngọc Tuyết Độ vừa hay là đứa con do nữ nhân hắn ưng ý sinh ra, dung mạo lại rất giống người đó....Người mà hắn thích, nhưng không bao giờ chiếm đượcHệt như đúc từ cùng một khuônKể cả có Bá Nha Ngột Hồ Hồ có sinh một đứa con cũng không thể giống hơn Ngọc Tuyết Độ, con trai hắnVề sau, hắn mới hiểu ra lý do mình chọn mẫu thân của Ngọc Tuyết Độ không hẳn vì nữ nhân đó lạnh lùng, mà vì gương mặt nữ nhân ấy có nét giống Hồ HồPhụ hoàng hắn cũng đã rất khổ tâm vì đứa con không nghe lời này....Không thể phủ nhận, Ngọc Tuyết Độ là đứa con hắn thích nhất, hoặc đúng hơn là đứa duy nhất hắn thíchCho nên hắn mặc nó phong lưu thành tính, nữ nhân nhiều không đếm xuểNhưng.....Đây là lần đầu hắn thấy con mình để ý tới một người như thếMột thiếu niên."Phụ vương." Ngọc Tuyết Độ thưa. Có thể thấy rõ nó rất kính trọng vị phụ vương này."Ừ.""Hắn là người mà hài nhi nói là rất tài giỏi, mong phụ vương ban cho hắn chức quan.""Ngọc Tuyết Độ, con cảm thấy hạng người này có thể phong quan được hay sao? Hay con tưởng hắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời mình?" Giọng điệu của Tháp Tháp vương hết sức lạnh lùng."Phụ vương, hài nhi tin hắn có thể đảm đương. Thái phó luôn dạy hài nhi không được ngộ sát hiền thần lương tướng. Hài nhi kính cẩn tuân theo.""Vi phụ luôn nghĩ con là đứa thông minh, không ngờ lại có lúc ngu ngốc như vậy. Là do mẫu thân con không dạy bảo con tốt, hay là vì phụ vương quá dung túng cho con?""Không liên quan đến mẫu thân của hài nhi." Ngọc Tuyết Độ quỳ xuống, thậm chí thân thể còn thoáng run lênTần Quyên nhanh nhạy nhận ra ngay, Ngọc Tuyết Độ rất thương mẫu thân của mìnhTháp Tháp vương nhướn mày, "Vậy thì là do bổn vương quá dung túng cho con rồi.""Người đâu, giam vương thế tử vào địa lao!""....." Tần Quyên cạn lời thật sự. Nếu Ngọc Tuyết Độ bị bắt vào địa lao thì số phận hắn sẽ ra sao đây? Chẳng phải nằm yên chịu chết à?"Tần Quyên nhìn đám thị vệ của Ngọc Tuyết Độ. Bọn họ vẫn còn đứng ngây ra đóTần Quên cấn răng, dẫm một cái lên chân thị vệ kia."Á!" Tên thị vệ hét toáng, đau đến quỳ rạp xuốngLúc một tên thị vệ quỳ, đám thân tín của Ngọc Tuyết Độ cũng quỳ theo, cầu xin Tháp Tháp vương tha cho vương thế tử lần nàyTháp Tháp vương nổi giận, chẳng còn tâm trạng dùng bữa."Đứng dậy cho cô vương!" Trong cơn thịnh nộ của hắn, toàn doanh trướng im phăng phắcTần Quyên lại đưa mắt ra hiệu cho vương thế tửTính mạng hắn phụ thuộc vào đứa trẻ này, không thể để nó bị tống giam đượcBan đầu, Ngọc Tuyết Độ hơi sửng sốt, nhưng rồi lập tức hiểu ra, ôm lấy chân phụ vương nó.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »