Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5816 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 177
hồ hồ của ta

❊ ❊ ❊

Đối với các quan viên mà nói, ai đi cũng như nhau, họ chỉ cần một kẻ đứng đầu chịu trách nhiệm là đượcDù người này không phải Vạn Khê, bọn họ vẫn sẽ cung kính gọi Vạn đại nhân. Người Tháp Tháp đâu biết Vạn đại nhân thực sự trông như thế nàoKhi theo Tần Quyên lên tháp cao, họ được quân đội Tháp Tháp vương "nghênh đón."Tần Quyên nhìn lướt qua, không thấy có quân Tuy Cừu trong đám người này. Chắc hẳn đây là kết quả sau những cuộc giao thiệp của Vạn Khê với các quan viênQuân Tuy Cừu không xuất hiện trong buổi hòa đàmDù sao đi nữa, Tần Quyên cũng thấy đây là một chuyện may mắnNhưng lát nữa chẳng may lát nữa hòa đàm thất bại thì hắn cũng phải chết thôiTrong ánh mắt như hổ rình mồi của quân Tháp Tháp, bọn họ đi lên lầu caoTừ hành lang của tòa tháp trông xuống, bên dưới toàn là binh lính nghìn nghịtTần Quyên hít sâu một hơi. Lúc này, nam nhân trung niêm trầm mặc bỗng đi bên cạnh hắnTrong mắt người trung niên này, cậu thiếu niên trước mắt chẳng qua chỉ là một đứa trẻ hiểu chuyện, lớn trước tuổi mà thôiỞ Tống quốc, lũ vương tôn công tử tầm tuổi ấy còn đang được cha mẹ bảo bọc sau mấy lớp tường caoMới mười tám mười chín tuổi, hắn làm được như thế đã là giỏi lắm rồi.*Trên tháp cao, gió lạnh buốt xương, cuốn theo bông tuyết ùa thẳng vào mặtKhi Tần Quyên đi tới tầng cao nhất thì đã lạnh cứng ngườiBan đầu, hắn chỉ mải quan sát Tháp Tháp vương nhưng lại không nhận ra đứa bé mười tuổi ngồi cạnh hắn, chắc là do không để ýTháp Tháp vương dường như còn chưa biết có người tới. Chắc căn bản hắn cũng không thèm quan tâm kẻ hòa đàm là aiNgười trung niên lấy minh ước hòa đàm do Hãn Quý Do sai viết từ trong ống tay áoTrên tấm da dê dày kín chữ Duy Ngô NhĩNgười Tháp Tháp tuy chung một tổ tiên với người Mông Cổ nhưng họ không dùng chữ Duy Ngô Nhĩ mà dùng chữ Khiết ĐanSau này, vì quan hệ với nước Liêu, Gia Luật Đại Thạch từng bước chinh phục tộc Tháp Tháp. Tháp Tháp cũng phục tùng Liêu như tông chủSau khi nước Liêu bị diệt, Tháp Tháp vươn về phương bắc, tới lưu vực sông Thùy thì phát triển lớn mạnh, thành Cổ Tri Tháp Tháp như hiện nay.*Tháp Tháp vương đọc xong cuốn da dê vị trung niên đưa tới, rồi ném xuống bàn."Nội dung không như đã thỏa thuận từ trước." Tháp Tháp vương nói, vén vạt áo ngồi xuốngDường như đã dự đoán từ trước, Quý Do không để người Tháp Tháp hưởng lợi quá nhiềuTần Quyên liếc nhìn mấy vị đại nhân đằng sau, không bất ngờ khi thấy ai nấy đều mang vẻ mặt "không liên quan đến mình."Hán không biết lúc trước Quý Do cùng Tháp Tháp vương ước định thế nào, giờ khác nhau ra sao, nhưng chuyện không tuân thủ thỏa thuận ban đầu cũng quá là bình thường đi."Đại vương, nếu không hài lòng, chúng ta vẫn có thể thương lượng." Nam nhân trung niên bước lên một bước, thưaTháp Tháp vương vẫn mang vẻ tươi cười nhưng ánh mắt lại không rõ hỉ nộ. Một lát sau, hắn nói, "Thương lượng? Các ngươi có quyền thương lượng sao?"Ý hắn rất rõ sàng. Kẻ tới không phải Quý Do, thì ai đủ quyền thay đổi ước định?"Đại vương không cần lo lắng. Trong số chúng ta còn các quan viên đến từ Đại Đô. Họ sẽ giải quyết chuyện này cho ngài."Tháp Tháp vương đương nhiên không phải kẻ kiên nhẫn. Nghe xong câu này, hắn phất tay một cái, nhìn người trung niên, "Nếu muốn lui binh, chúng ta cần chèo thuyền về phía bắc thành Hổ Tư Oát Nhĩ hơn trăm dặm."Trong thư gửi Quý Do nhiều lần trước kia, hắn có thể giúp Quý Do về Đại Đô thừa kế Hãn vị. Điều này hết sức quan trọngTần Quyên vểnh tai lên nghe. Người trung niên bỗng tiến lên một bước, nói khẽ với Tháp Tháp vương, "Đại vương chẳng lẽ đã quên, ba vạn quân mà đại vương có trong tay chính là...."Nghe đến đây, Tần Qyuên cảm thấy toàn thân tê dại.....Một lần nữa, hắn nghe được cái tên nàyHắc Kỳ quânĐúng là âm hồn bất tán. Hắc Kỳ quân đã bị Quý Do đưa cho Tháp Tháp vương mượn, chẳng trách chỉ trong 7 năm ngắn ngủi mà kỵ binh Tháp Tháp lại mạnh lên như thếHay lắm! Quý Do tàn nhẫn đến mức có thể đánh người một nhà!Nếu cha của Hi Cát mà biết, không chừng sẽ tức đến sống lại. Nếu Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi biết, không rõ vẻ mặt hắn sẽ thế nàoNhưng bây giờ hắn lại càng thắc mắc hơn, vì sao người trung niên này biết chuyện đó?"Vậy ý ngươi là muốn bổn vương giao 3 vạn quân kia ra ư?" Tháp Tháp vương liếc mắt nhìnNgười trung niên lắc đâu, "Thứ không có trong minh ước, tiểu nhân không dám."Tháp Tháp vương cau mày, "Vậy mấy lời trước chỉ là đánh rắm thôi à!"Người trung niên rũ mắt thưa, "Đại vương, không thể đồng thời sở hữu cả trăm dặm phía bắc thành cùng 3 vạn kỵ binh được. Chắc hẳn đại vương hiểu rõ điều đó hơn cả tiểu nhân.""Các ngươi trời sinh giảo hoạt, bổn vương giúp Hãn của các ngươi kế vị, các ngươi không những không cảm kích mà còn lừa bịp cướp đoạt của bổn vương. Dù hôm nay bổn vương bằng lòng tha cho các ngươi, nhưng tướng sĩ của bổn vương có tha cho các ngươi không lại là chuyện khác." Tháp Tháp vương đứng dậy, lớn giọng nóiĐám quan viên nghe câu ấy thì đổ mồ hôi đầy đầuNhưng người trung niên không hề nao núng, vẫn điềm nhiên đáp, "Đại vương, tuy không thể có được trăm dặm thổ địa phía bắc thành, nhưng sau trận chiến ở Hổ Tư Oát Nhĩ, dân chúng bỏ chạy tứ tán, muốn khôi phục lại thịnh vượng cũng phải mất mấy chục năm. Đại Đô đã nguyện dùng 8000 lượng bạc bồi thường rồi. Đại vương có thu tô từ các mục dân trong vài năm nữa cũng chưa chắc gom đủ 8000 lượng bạc đâu.""...."Trăm dặm phía bắc thành hiện nay không có nổi trăm người, đó là sự thật, cho nên Quý Do mới lấy bạc đền thay cho đất đaiVề lâu về dài, đất đai tốt hơn bạcHơn nữa, chỉ đền có 8000 lượng bạc thì như lừa đứa trẻ conNhưng vẫn còn một chuyện nữa có thể đem ra làm điều kiện thương thuyết. Vị trung niên biết rõ trong lòng, chẳng qua chỉ trong nói mà thôi. Đây cũng là lý do quan trọng khiến ông ta nắm chắc cuộc hòa đàm nàyTần Quyên nhìn người trung niên, bỗng cảm thấy dường như ông ấy đang dốc toàn lực phò trợ mìnhHắn không cần nói gì cả, chỉ ngồi yên nghe Tháp Tháp vương cùng ông ta bàn bạc là đượcTháp Tháp vương cau mày nhìn người trung niên, hỏi, "Ngươi là kẻ nào?"Giọng nói có phần tức giận."Đại vương thứ lỗi, tiểu nhân chỉ là kẻ vô danh hèn mọn, không đáng nhắc tên.""Hãn của các ngươi cớ gì lại đưa một kẻ vô danh đến cùng ta hòa đàm?" Tháp Tháp vương giận dữ vung tay."Tiểu nhân tên Trịnh Sinh Bách."Tháp Tháp vương dựng thẳng lỗ tai, mắt hơi nheo lại. Hắn cảm thấy cái tên này nghe vô cùng quen thuộcRốt cuộc đã nghe ở đâu rồi...."Tên ngươi quen lắm....""Chắc vì tên xấu nên Đại vương mới có ấn tượng." Trịnh Sinh Bách vẫn giữ dáng vẻ điềm nhiên như trước."Không phải." Tháp Tháp vương tự nhận mình trí nhớ không thua kém ai, bảo nghe qua thì nhất định đã nghe qua rồiKHông biết im lặng bao lâu, Tháp Tháp vương bỗng xoay người nhìn vị trung niên."Hóa ra là phủ doãn của phủ Túc Châu." Tháp Tháp vương bật cười, "Năm đó, Hoàn Nhan Tự từng dìu dắt ngươi, cho nên ta mới nghe đến tên."Hắn không nhớ sai bao giờ. Ánh mắt tinh tường thấu triệt nhìn Trịnh Sinh Bách, khiến ông ta không cách nào trốn tránhVầng trán TRịnh Sinh Bách đã phủ một tầng mồ hôi. Bấy giờ, ông ta mới để lộ ra một phút giây nao núngTừ viên quan người Hán được vương tử Kim quốc dìu dắt, làm đến chức phủ doãnNgười ta không khỏi thắc mắc, ông ta vì sao nên nông nỗi nàyTần Quyên không biết quan hệ giữa Trịnh Sinh Bách và Vạn Khê thế nào, nhưng hắn khẳng định, Trịnh Sinh Bách trở thành thủ hạ của Vạn Khê, trừ tài hoa vốn có ra thì còn những nguyên nhân trực tiếp khácVạn Khê là kẻ ham lợi, nắm trong tay nhiều người tài. Hắn sắp xếp Trịnh Sinh Bách ở Hổ Tư Oát Nhĩ bao nhiêu năm ắt là có nguyên nhân khác, chỉ là tạm thời hắn chưa đoán raKhoan, hình như hắn đã bỏ qua cái tên mà Tháp Tháp vương vừa nhắc đến rồiHoàn Nhan TựTên này quen lắm, hắn không nhớ sai đâuChính là nam nhân Nô Nô Mạt Hách một lòng si mê thời niên thiếuTần Quyên chẳng biết phải hình dung tâm trạng mình bây giờ thế nào. Chỉ là trong nháy mắt, một cánh cổng lớn mở ra, cánh cổng đưa về quá khứ.*Trước câu hỏi của Tháp Tháp vương, Trịnh Sinh Bách chỉ im lặng. Ông ta biết rõ, nói sai một câu thì sẽ khiến nam nhân tính khí bất thường này giận cá chém thớt lên bọn họThà rằng thử thách tính kiên nhẫn của Tháp Tháp vương còn hơn tùy tiện lên tiếngÔng ta duy trì dáng vẻ cung kính, trầm mặc như trướcMãi đến khi một giọng nói trẻ con trong trẻo vang lên, cắt ngang bầu không khíMọi người đều nhìn lại. Một đứa bé từ tòa cao đi xuốngĐứa bé chỉ cao đến vai người lớn, khuôn mặt lại càng non nớt hơnĐồng thời cũng tinh xảo đẹp đẽ vô cùng."Phụ vương, nhi thần có chuyện muốn nói." Ngọc Tuyết Độ từ tốn lên tiếngTrịnh Sinh Bách nhìn đứa trẻ này. Phong độ của nó không giống Tháp Tháp vương, có nét ung dung, có vẻ oai vệ, một đứa bé chững chạc hiếm thấyÔng ta chợt nhớ đến một gương mặt mình từng thấy nhiều năm trước kia, cũng chính là sư đệ của chủ tử hiện giờ, gia chủ Bá Nha Ngột thịNếu không phải vị gia chủ kia còn trẻ, chưa thể nào sinh đứa con lớn thế, suýt chút nữa ông ta đã lầm đứa bé này là con đẻ của gia chủ đó rồi.....Dung mạo rất giống, đến cả phong thái cũng như cùng một khuônTháp Tháp vương dường như cũng rất yêu thương đứa con nàyKhi Ngọc Tuyết Độ đến bên cạnh Tháp Tháp vương, Tháp Tháp vương liền nở nụ cười, nét mặt thoáng vẻ ân cầnHai cha con nói chuyện với nhau bằng tiếng Tháp ThápCả Tần Quyên lẫn Trịnh Sinh Bách đều nghe không hiểuNhưng Tần Quyên khẳng định, Ngọc Tuyết Độ đã nhận ra mình. Cũng phải, hắn không thay mặt nạ, chỉ mặc quần áo khác. Ngọc Tuyết Độ không nhận ra mới là lạ đấyNgọc Tuyết Độ nói với Tháp Tháp vương, đất đai tốt hơn vàng bạc. Số bạc tuy rằng hơi ít một chút, nhưng nếu họ chọn bạc thì có thể lại kiếm thêmTháp Tháp vương hỏi Ngọc Tuyết Độ lý doNgọc Tuyết Độ đành phải báo cho phụ vương tin mới nhất, "Quý Do muốn tấn công Kim Trướng hãn, đại quân của họ sắp lên đường."Tháp Tháp vương đột nhiên nheo mắt nhìn con mình. Tin này hắn còn chưa nhận được mà con hắn lại biết, điều đó nghĩa là gì?Ngọc Tuyết Độ thông minh như thế, làm sao không biết nói tin này ra sẽ khiến phụ vương sinh nghiCũng phải thôi. Nó biết phụ vương quan tâm tin tức ấy nên mới nói.-----------Chú giải :Kim Trướng hãn : Trước lúc băng hà, Thành Cát Tư Hãn chia lãnh thổ của đế quốc Mông Cổ cho 4 người con của mình với hoàng hậu cai quản. Trong đó, Truật Xích (người con cả luôn bị nghi ngờ về huyết thống) đã qua đời trước Thành Cát Tư Hãn 6 tháng, được thừa kế vùng cực tây (nay là phía nam Nga và Kazakhstan). Truật Xích mất, con của Truật Xích là Bạt Đô cai quản vùng đất này, sau được người phương tây gọi là Kim Trướng Hãn quốc. Bạt Đô đã cùng Quý Do tây chinh, nhưng hai người anh em họ này nảy sinh bất hòa, khiến cho cuộc chinh phạt châu Âu không thể tiếp diễn.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »