Sau khi Tần Phong rời đi, buổi tập luyện vẫn tiếp tục. Sau khi chú trọng diễn luyện các bài tấn công dưới sự chỉ đạo của Lữ Khâu Kiến, buổi tập ngày hôm đó cũng dần đi đến hồi kết.
"Nhớ đến tham gia thi đấu vào cuối tuần nhé!" Trước khi đi, Magath dặn dò. Trận đấu với Real Madrid đã tiêu tốn quá nhiều thể lực của các trụ cột, khiến Bayern để thua một bàn trong chuyến làm khách trước Schalke 04, đội đang xếp thứ hai trên bảng xếp hạng vào cuối tuần trước. Cách biệt mà Bayern tạo ra đã bị thu hẹp ba điểm; điều này khiến Magath cảm thấy có chút căng thẳng, giải đấu giờ chỉ còn lại một phần ba số trận, mỗi trận đều phải hết sức cẩn trọng.
"Không vấn đề gì, gần đây tôi cũng không quá bận!" Luận văn đã được gửi đi, các thí nghiệm e rằng phải đợi sau khi giới vật lý có phản ứng mới có thể bắt đầu. Vì vậy, công việc gần đây của Lữ Khâu Kiến chỉ còn lại việc tiếp tục viết luận văn và chuẩn bị phương án thí nghiệm. Những công việc này hoàn toàn có thể hoàn thành tại Munich, nên việc tham gia trận đấu trên sân nhà sẽ không bị ảnh hưởng.
"Thế thì tốt! Bây giờ cậu có về trường không? Tôi cho cậu đi nhờ một đoạn nhé?" Magath có thể gây áp lực với người khác, nhưng trước mặt Lữ Khâu Kiến thì lại tỏ ra vô cùng ân cần.
"Cảm ơn ông, nhưng không cần đâu, lát nữa tôi còn phải đi chỗ khác!" Chẳng biết lát nữa đến Tổng lãnh sự quán tại Munich, Tần Phong sẽ nói với mình những gì.
"Vậy được rồi!" Có lẽ Magath đã đoán ra đôi chút nên không cố chấp nữa. Lữ Khâu Kiến rời khỏi khu tập luyện, một chiếc sedan quen thuộc đang đỗ ngay cổng chính.
"Tiến sĩ Lữ, bên này!" Vị sĩ quan quân đội nọ lập tức bước xuống xe, giúp Lữ Khâu Kiến mở cửa. Có vẻ như ông ta đã đợi ở đây từ lúc buổi tiếp đón kết thúc để đón Lữ Khâu Kiến.
"Làm phiền anh rồi!" Lữ Khâu Kiến gật đầu cảm ơn, cúi người chui vào ghế sau. Sau khi lên xe, thấy người kia không có ý định bắt chuyện, anh liền tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Xe chạy rất êm, Lữ Khâu Kiến ngồi đó gần như không cảm thấy xóc nảy. Dù đang nhắm mắt, nhưng qua tốc độ và thời gian chuyển hướng của xe, anh có thể đoán ra vị sĩ quan đã chọn con đường thuận tiện nhất từ khu tập luyện của Bayern đến Tổng lãnh sự quán Trung Quốc tại Munich. Hơn nữa dọc đường không có nhiều camera, nếu không cố tình theo dõi thì chắc hẳn sẽ chẳng có mấy người biết tối nay Lữ Khâu Kiến đã vào lãnh sự quán.
Chiếc xe chạy thẳng vào tầng hầm để xe của Tổng lãnh sự quán, lúc này vị sĩ quan mới quay đầu lại nói: "Tiến sĩ Lữ, đến nơi rồi ạ. Bí thư Tần hiện đang tiếp đón đại diện Hoa kiều và lưu học sinh tại Munich, tôi đưa ngài đến phòng nghỉ ngơi một lát, đợi một lát nữa Bí thư Tần sẽ đến gặp ngài."
"Cảm ơn!" Giọng điệu của Lữ Khâu Kiến không chút gợn sóng, vẻ mặt cũng không lộ chút mệt mỏi, điều này khiến vị sĩ quan có phần kinh ngạc. Người bình thường ngồi xe lâu như vậy, lại không có ai trò chuyện cùng, ít nhiều cũng sẽ thấy buồn ngủ, thế nhưng Lữ Khâu Kiến vẫn tràn đầy tinh thần.
Có lẽ là phản ứng tâm lý, dạ dày của vị sĩ quan đột nhiên co thắt. Ai chà, người có thể đánh mình ra nông nỗi này thì có biểu hiện như vậy xem ra cũng là chuyện bình thường!
Khi vào đến phòng nghỉ, nhân viên mang trà nước và điểm tâm đến rồi lui ra, để lại Lữ Khâu Kiến đợi một mình. Không bao lâu sau, Tần Phong dẫn theo thư ký bước vào: "Tiến sĩ Lữ, lần này làm phiền cậu rồi. Trước khi đến tôi đã nghĩ muốn trò chuyện với cậu, nhưng dịp buổi trưa không được phù hợp cho lắm, nên mạn phép mời cậu đến đây!"
"Tôi cũng rất vinh hạnh được gặp ngài!" Lữ Khâu Kiến khách sáo vài câu, cùng Tần Phong phân chủ khách ngồi xuống. Người thư ký lấy một chiếc ghế nhỏ ngồi phía sau Tần Phong.
"Nghe nói thời gian trước Tiến sĩ Lữ đã chủ trì thí nghiệm phát hiện hạt Higgs Boson tại CERN, đây là thành tựu tầm cỡ giải Nobel đấy, tôi xin chúc mừng Tiến sĩ Lữ đã đạt được thành tích như vậy!" Tần Phong rõ ràng đã chuẩn bị rất kỹ trước khi đến, tình hình gần đây của Lữ Khâu Kiến ông ta nắm rất rõ.
"Ngài cứ gọi tôi là Tiểu Lữ là được! Hạt Higgs Boson quả thực là một thành tựu vĩ đại tầm cỡ giải Nobel, nhưng đóng góp về lý thuyết thuộc về Higgs, Englert, Brout và Guralnik cùng những người khác. Về mặt thực nghiệm, đóng góp của Tiến sĩ Evans cũng lớn hơn tôi, tôi chỉ đóng vai trò thúc đẩy một phần mà thôi!" Lữ Khâu Kiến không hề có vẻ căng thẳng như những người khác khi gặp lãnh đạo cấp cao, bình tĩnh chỉ ra sơ hở trong lời nói của Tần Phong.
"Tiểu Lữ năm nay mới hai mươi hai tuổi nhỉ?" Tần Phong tùy theo ý người mà đổi cách xưng hô ngay lập tức, "Mới hai mươi hai tuổi đã đạt được thành tựu tầm cỡ giải Fields trong toán học, lại còn có phát hiện khiến cả giới vật lý kinh ngạc như thế này. Tiền đồ tương lai e rằng là vô hạn!"
"Toán học vốn là môn học dễ đạt thành tích khi còn trẻ, Galois, Gauss đều như vậy cả. Còn về phương diện vật lý, tôi mới chỉ bắt đầu mà thôi!" Lữ Khâu Kiến hiếm khi khiêm tốn một lần.
"Ha ha!" Tần Phong cảm thán lắc đầu, "Nếu lời này của cậu truyền ra ngoài, e rằng đại đa số người trong giới vật lý đều phải xấu hổ không còn chỗ dung thân mất."
Đó là chuyện của họ, đối với tôi thì quả thực là như vậy. "Hiện tại tuy đã đạt được chút thành tựu nhỏ, nhưng vẫn còn cách rất xa so với kỳ vọng của tôi!" Lữ Khâu Kiến không hề khiêm tốn, cho đến lúc này anh vẫn đang trong giai đoạn tích lũy danh tiếng, kế hoạch cần hoàn thành vẫn chưa chính thức bắt đầu.
"Ồ? Xem ra Tiến sĩ Lữ đã có kế hoạch nghiên cứu của riêng mình rồi? Có thể chia sẻ cho tôi nghe chút không?" Tần Phong lập tức trở nên hứng thú, cách xưng hô cũng đổi thành "Tiến sĩ" một cách trang trọng hơn.
"Tôi vừa viết một bài báo về vật chất tối, trong thời gian tới, tôi muốn làm vài việc trong lĩnh vực này!" Lữ Khâu Kiến cũng không giấu giếm, nói thẳng.
"Vật chất tối?" Tần Phong hơi nghiêng đầu, người thư ký phía sau lặng lẽ rời đi. Hai người trò chuyện phiếm thêm một lúc, thư ký quay lại thì thầm vào tai ông ta. Sau khi nghe xong, Tần Phong gật đầu nói với Lữ Khâu Kiến: "Tiểu Lưu vừa đi hỏi thăm, vật chất tối cũng là lĩnh vực nóng của giới vật lý hiện nay. Hình như việc dò tìm vật chất tối cũng cần dùng đến phòng thí nghiệm dưới lòng đất phải không?"
"Quả thực là vậy, nhưng các phòng thí nghiệm dưới lòng đất chủ chốt trên thế giới hiện nay, như phòng thí nghiệm quốc gia Gran Sasso của Ý đều không đạt yêu cầu!" Với thân phận của anh, việc tìm vài viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học để tham vấn là chuyện dễ dàng, nên Lữ Khâu Kiến không lấy làm lạ.
Ánh mắt Tần Phong sáng lên: "Đã là phòng thí nghiệm nước ngoài không đạt tiêu chuẩn, vậy Tiểu Lữ không bằng cân nhắc trong nước xem sao? Đất nước chúng ta hiện đang có kế hoạch xây dựng một phòng thí nghiệm dưới lòng đất sâu nhất thế giới tại tỉnh Quý Châu, khả năng được phê duyệt hiện rất lớn. Sau khi Tiến sĩ Lữ tốt nghiệp, không bằng cân nhắc nơi đó!"
Đây là đang mời mình về nước sao? Lữ Khâu Kiến không khỏi tỉnh táo hẳn lên, anh quả thực muốn về nước phát triển, nhưng lại không muốn tiếp tục mò mẫm trong lĩnh vực vật chất tối nữa!