"Này, Mộng Kỳ, không dưng không gió sao ngươi lại khóc lóc om sòm thế?"
Một giọng nói vang lên từ phía trên đỉnh đầu, nghe điệu bộ giả tạo như đang nhại lại giọng Tứ Xuyên, có kẻ nào đó đang cố tình bắt chước cậu!
"Hả? Giọng nói này, sao nghe giống Lão Phu Tử thế nhỉ? Lão Phu Tử rõ ràng đang canh giữ ngoài hang, sao lại chạy vào trong này được?"
Mộng Kỳ cảm thấy khó hiểu, chẳng còn tâm trí đâu mà khóc nữa. Cậu lau nước mắt nước mũi, cố gắng mở mắt ra. Ánh sáng vẫn còn rất mạnh khiến tầm nhìn của cậu mờ mịt, chỉ thấy hai con thỏ tinh đang nhảy nhót tưng bừng như thể đang ăn mừng chuyện gì đó.
"Ai da~ Lão tử sắp chết trong cái hang rách nát này rồi, vậy mà các ngươi còn tâm trí vui vẻ được, đúng là uổng công ta thương yêu các ngươi bấy lâu!"
Mộng Kỳ đau lòng, định rơi lệ tiếp thì "bốp", cái đầu đầy lông lại bị ai đó gõ mạnh một cái.
"Ái chà~ đứa nào đánh ta thế!"
Bị đánh thì ấm ức thật, nhưng Mộng Kỳ vừa mới kịp tủi thân đã lập tức nhận ra điều bất thường: "Không đúng, mình đang bị kẹt trong hang, ai mà đánh trúng mình được? Nhưng cú vừa rồi rõ ràng là thật, chắc chắn không phải ảo giác, chẳng lẽ mình..."
Cậu dùng đôi vuốt bẩn thỉu dụi mắt liên hồi. Đến khi nhìn rõ mọi thứ, cậu mới bàng hoàng nhận ra làm gì còn cái hang đá nào nữa? Cậu đã nằm ngoài trời từ lúc nào, xung quanh là bốn người đồng đội. Kẻ vừa gõ đầu cậu, nếu không phải Lão Phu Tử thì còn là ai?
"Oa! Mình ra ngoài được rồi! Mình không chết!"
Mộng Kỳ reo lên rồi bật dậy. Có lẽ nhờ viên Mộng Châu linh nghiệm, sau khi thoát chết trong gang tấc, sức mạnh của cậu lại tăng vọt, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống kẻ vừa trải qua hiểm cảnh.
Lão Phu Tử chất vấn: "Viên Mộng Châu ngươi để lại cho Tướng quân Tô Liệt sao lại hóa đen rồi? Rõ ràng viên ngọc bên trong vẫn còn đó, sao lại xảy ra sự cố?"
"Hả? Cái này..." Lão Phu Tử quá hiểu cậu, rõ ràng đã đoán ra sự thật về việc Mộng Châu không hiển thị. Mặt Mộng Kỳ đỏ bừng, muốn chối cũng không xong.
Hai con thỏ tinh thấy tình hình không ổn liền mất hết nghĩa khí, nhanh như cắt chui tọt vào túi bụng của Mộng Kỳ, quay về trong Chiêu Linh Phiến rồi lăn ra ngủ khò.
Chuyến đi này tuy nguy hiểm nhưng cuối cùng cũng xác định được vị trí của Công Thành Chùy, mọi người đều rất phấn khởi.
Thế nhưng, vì không còn Mộng Châu chỉ dẫn, ngay cả Lỗ Ban số 7 cũng không biết phải đào sâu bao nhiêu mới lấy được món đồ đó. Mộng Kỳ lại bị trách móc, cộng thêm việc tự trách bản thân, cậu ỉu xìu không dám hé răng nửa lời.
Tuy nhiên, bài toán khó này nhanh chóng được giải quyết, không phải nhờ vào sức mạnh của bất kỳ ai trong đội, mà chính từ bản thân Công Thành Chùy.
Tô Liệt vốn không phải người tu luyện pháp thuật, dù võ nghệ cao cường khiến người khác kinh ngạc, nhưng ông không có duyên với linh lực hay pháp lực.
Thế nhưng, không hiểu sao khi đến gần cửa hang, ông cảm thấy có một lực hấp dẫn cực mạnh đang lôi kéo mình. Lực hấp dẫn đó không giống như nam châm hút sắt, mà nó như có sự kết nối về cảm xúc, tựa như đang trò chuyện với ông.
Lắng tai nghe kỹ hơn, ông còn nghe thấy tiếng tụng kinh vang vọng...
"Là Phật ngữ!"
Tô Liệt giật mình, nhớ lại trong đội tám người, chỉ có ông và Hắc Mẫu nghe thấy tiếng tụng kinh. Sau đó khi tiến về phía này thì tiếng tụng kinh im bặt, nhưng giờ lại vang lên lần nữa, chẳng lẽ đây là một điềm báo nào đó?
Tô Liệt ra hiệu cho đồng đội dừng lại: "Theo ý Tô mỗ, tốt nhất chúng ta đừng hành động gì cả, cứ ngồi đây chờ đợi là được."
"Ồ? Tướng quân Tô Liệt phát hiện ra điều gì sao?" Chung Quỳ nôn nóng hỏi.
Tô Liệt đáp: "Đúng vậy, ta lại nghe thấy tiếng tụng kinh. Mộng Kỳ đã xác nhận Công Thành Chùy nằm ngay dưới chân chúng ta và đang phát ra ánh sáng vạn trượng, điều đó chứng tỏ vũ khí này sắp tự mình trồi lên mặt đất. Vì vậy, ta cho rằng bất cứ hành động nào lúc này cũng đều là thừa thãi."
Lỗ Ban số 7 thấy nhẹ nhõm, "cạch cạch cạch" thu lại cánh tay cơ khí, tán đồng: "Tướng quân nói rất có lý. Dù tay nghề của Tiểu Thất ta là vô địch thiên hạ, nhưng cũng sợ đụng nhầm chỗ nào đó khiến cả hang đá sụp đổ."
Thế là cả năm người cùng ngồi xuống quanh miệng hang.
Cứ ngồi như vậy khoảng một tuần trà, ngoại trừ Mộng Kỳ, bốn người còn lại đều đã nhập định. Đột nhiên, Mộng Kỳ hét toáng lên, làm mọi người giật mình tỉnh giấc. Lỗ Ban số 7 sợ đến mức bật nhảy lên không trung.
"Mộng Kỳ, ngươi gào cái gì thế? Muốn lão phu chết sớm à?" Lão Phu Tử giận dữ, suýt chút nữa dùng thước kẻ quất cậu.
Mộng Kỳ chẳng chút hối lỗi, chỉ tay xuống đất lắp bắp: "Không... không trụ được nữa rồi, chúng ta mau bay lên trời đi!"
"Ngươi cái thằng nhãi này, ta thấy ngươi mới là kẻ muốn bay lên trời đấy!" Lão Phu Tử tức giận quát.
Chung Quỳ nhờ vào thân phận bán thần cũng nhận ra sự bất thường, liền nói với Tô Liệt: "Tướng quân, mặt đất đang rung chấn nhẹ, nhiệt độ cũng tăng cao. E rằng có thứ gì đó sắp trồi lên, nơi an toàn nhất lúc này là trên không, ngài mau theo ta lên đó!"
Nói rồi, ông kéo Tô Liệt đứng vững trên một đám mây.
Mộng Kỳ vội giục: "Phu Tử, người thấy chưa, con đâu có lừa người? Đại nhân Chung Quỳ đều đã rời mặt đất rồi, chúng ta cũng bay lên thôi!"
Lão Phu Tử đã quá ngán ngẩm việc bay lượn, nghe phải bay tiếp, mặt ông nhăn nhó như quả mướp đắng. Nhưng chưa kịp nổi giận, ông đã bị Mộng Kỳ cõng rời khỏi mặt đất.
"Này này này... Lão phu là người đọc sách, ngươi bay cho tao nhã chút không được sao? Cõng kiểu này, lão phu chẳng khác nào cái bao tải gạo!" Lão Phu Tử chưa từng bay ở tư thế này, càng thêm bực bội.
Mộng Kỳ đáp: "Không kịp chỉnh đốn nữa rồi! Trước kia có Hắc ca, giờ không có, Phu Tử người tự điều chỉnh tâm lý đi!"
"Hừ! Thằng nhóc thối, ngươi đang dạy đời lão phu đấy à?" Lão Phu Tử giận tím người, muốn đánh Mộng Kỳ nhưng hai tay buông thõng chẳng còn chút sức lực.
Ngay khoảnh khắc cả năm người vừa rời khỏi mặt đất, nơi họ vừa ngồi "ầm" một tiếng sụp xuống, lộ ra một hố sâu khổng lồ. Tiếp đó, luồng kim quang chói lọi bùng phát từ lòng đất, vẻ đẹp rực rỡ vạn trượng ấy, e rằng mặt trời cũng phải tự thẹn không bằng!
Đứng trên đám mây, không hiểu sao Tô Liệt thấy huyết khí cuộn trào. Ông nghĩ thầm, người thường đi đường mệt mỏi thì say xe say tàu, chứ chưa từng nghe ai "say mây" bao giờ, cơ thể cường tráng của mình bị làm sao thế này?
Vừa nghĩ đến đó, huyết khí đã dâng lên tận cổ họng, tiếng tụng kinh bên tai như được khuếch đại, khiến ông chóng mặt hoa mắt. Nếu không nhờ Chung Quỳ dùng pháp lực trấn giữ, e rằng ông đã ngã nhào xuống dưới.
Nhưng dù không rơi khỏi đám mây, ông cũng không nhịn được mà "oẹ" một tiếng, phun ra một ngụm máu. Ngụm máu ấy uốn lượn như một con rắn nhỏ, lao nhanh về phía kim quang vạn trượng rồi hòa tan vào đó biến mất!
"Là pháp vật đang hút máu nhận chủ!"
Chuyện gì đang xảy ra thì người khác không rõ, nhưng Chung Quỳ thì hiểu rất rõ. Ông hiểu ra rằng, Công Thành Chùy sau khi nhìn thấy chủ nhân qua Mộng Châu liền vội vàng trồi lên. Giờ nó ép Tô Liệt thổ huyết, chính là để kiểm chứng xem người này có đúng là chủ nhân mà nó chờ đợi bấy lâu hay không.
Sau khi Chung Quỳ nói ra suy đoán, lòng Tô Liệt lại treo ngược lên, không nhịn được nghĩ: "Nếu nhận chủ thất bại, liệu Công Thành Chùy có chui ngược xuống đất, khó lòng tìm lại được nữa không?"