Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2436 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 42
bao dung.

❊ ❊ ❊

Vũ Duyệt cũng đâu dễ gì chịu thua, vì vốn dĩ cô đâu có làm sai.

- Hôm qua tôi cùng ba tôi tới sân huấn luyện của Thẩm Gia, cô đã chạy mất từ lúc nào, trên sân còn để lại khẩu súng có máu. Cô giải thích sao đây?

- Thế sao cô biết đó là tôi?

- Chị tôi nói.

- Thế cô nghĩ tôi lặn lội từ một chỗ ở trung tâm thành phố đến nơi hẻo lánh như thế đêm khuya làm gì? Cô đi về hỏi chị cô sẽ rõ thôi.

- Chị tôi bị hoảng loạn tinh thần rồi nói gì đây?

- Đó không phải là chuyện của tôi.

Vũ Duyệt hất tay Kỳ Lạc ra, cứ thế đi vào. Có hiền như thế nào thì bị đổ oan như thế này cũng quá đà rồi.

- Cô...

Kỳ Lạc cắn răng, rút trong túi một vật thể gì đó.

Không kịp nhìn thấy gì, chỉ nghe thấy tiếng hét của học sinh.

- Máu... máu...

- Cô nghĩ mình là tiểu thư của Thẩm Gia, thì mọi thứ trên đời có thể làm sao?!

Vũ Duyệt lớn tiếng quát lại, cô ta sợ hãi cầm theo con dao lùi về sau.

- Tôi... tôi...

Không phải chỉ là một người đổ máu, mà là hai người.

Lãnh Thần ở đằng sau thấy An Khiết hoảng hốt ngã xuống, vội vàng đỡ lấy.

- Cậu đưa cậu ấy xuống phòng y tế trước đi.

Vũ Duyệt tiến tới ngồi xuống trước mặt Kỳ Lạc.

" Người này tâm tư thật khó đoán "

Vũ Duyệt hoàn toàn không có cảm giác chút ác ý nào với cô. Cứ cảm giác rằng mọi thứ được sắp đặt.

- Tôi nói cho cô biết. Sau này đừng làm gì khi chưa rõ mọi chuyện. Nếu không hậu quả không lường trước được đâu.

Kỳ Lạc thậm chí còn không ngước lên, vô cùng sợ hãi.

Bạn bè trong lớp nửa ý không dám bàn tán, nhưng nửa ý kia lại có quá nhiều điều thắc mắc.

Xuống phòng y tế, Lãnh Thần ngồi băng bó tay lại cho An Khiết.

- Đau không?

- Không.

Vũ Duyệt đẩy cửa phòng đi vào, thấy gương mặt cam chịu của An Khiết lại thấy không vui.

- Cậu không cần che giấu làm gì đâu. Tớ nhìn thấy vết thương đó, cũng có thể biết cậu có đau hay không mà.

Kỳ Lạc trong cơn tức giận rút dao ra, quơ thế nào mà lại trúng ngang tay An Khiết một đường rất sâu, còn vết trên tay Vũ Duyệt chỉ là hơi đi ngang qua.

- Tớ xin lỗi. Gây rắc rối cho cậu rồi.

- Làm gì mà gây rắc rối chứ. Không phải đây là do cô ta làm sao.

Lúc trở về phòng học thì mọi thứ đã dọn dẹp xong. Nhìn Kỳ Lạc vẫn còn ngồi đó, không thấy mặt đâu thì chắc chắn chiến trường lúc nãy là do người khác dọn dẹp.

Không biết An Khiết nghĩ gì mà lại bước đến đó, Lãnh Thần vươn tay định ngăn lại thì Vũ Duyệt đưa tay ngăn anh.

- Không cần đâu.

An Khiết tiến tới phía trước, Kỳ Lạc chắc chắn đã nghe thấy nhưng vẫn không ngước mặt lên.

An Khiết chìa tay ra phía trước.

- Cậu đứng lên đi, giáo viên sắp vào rồi.

Lãnh Thần sợ An Khiết bị Kỳ Lạc làm bị thương nên kéo tay Vũ Duyệt ra nhưng cô vẫn nói rất chắc chắn.

- Cô ta bị khủng hoảng tinh thần rồi, nên không cần phải lo đâu.

Nhưng phải thừa nhận, An Khiết cũng thực sự có một tấm lòng bao dung rất lớn.

- Cô không sợ tôi làm cô bị thương như lúc nãy?

- Sợ chứ.

- Vậy sao còn làm như thế này?

- Tôi cũng không biết. Có lẽ nhìn cô như thế này tôi có chút không ngỡ.

Kỳ Lạc bày ra một vẻ mặt hơi khó hiểu rồi đứng dậy.

Trừ An Khiết ra không ai nghe thấy gì khi môi cô chuyển động.

Cô ta nhặt con dao lên rồi đi về chỗ ngồi, ai nấy sợ hãi cũng tránh ra.

Lãnh Thần thấy An Khiết đứng đơ ở đó, sợ bị Kỳ Lạc đã hâm dọa gì nên chạy đến, lo lắng hỏi.

- Cô ta nói gì với cậu thế?

- Không có gì đâu.

An Khiết chỉ cười nhẹ rồi lắc đầu, còn Lãnh Thần sợ cô nói dối mình nên vẫn lo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »