Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2405 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 12
bệnh.

❊ ❊ ❊

Vũ Duyệt mải chơi quá, không để ý ai đó đang nhìn mình chăm chú.

Tiệc tàn, đa phần đều ở lại giúp chủ nhà dọn dẹp, cả Lãnh Hàn cũng tạm bỏ công việc sang một bên mà dọn dẹp.

- Hôm nay phong ba bão táp gì mà ông anh của tôi lại dọn dẹp nhà cửa với người lạ đây nhỉ.

- Bão cái đầu em chứ bão, lo mà dọn đi, lát dọn một mình thì đừng có la.

An Khiết thấy hai anh em thân thiện như thế, quay sang nói với Vũ Duyệt.

- Tớ thấy Lục Thiếu cũng đâu phải khó gần như người ta đồn đâu nhỉ?

- Với em của anh ta mà còn khó, chắc là người tiếp xúc với anh ta chết hết rồi quá.

Hai người đứng rửa bát ở đó mà cứ hí hửng đùa giỡn.

Vũ Duyệt rửa bát nhưng đầu không tập trung cho lắm.

" Không biết anh ta tự dưng kết bạn với mình làm gì nữa. Hay là nhận ra mình từ lần ở siêu thị rồi muốn thủ tiêu mình nhỉ? "

Hàng loạt suy nghĩ hiện ra trong đầu Vũ Duyệt. Lãnh Hàn thấy cô nhìn mình suốt, đương nhiên không khỏi thắc mắc.

- Em làm gì mà nhìn tôi mãi thế?

Lời nói đưa Vũ Duyệt thoát khỏi suy nghĩ, trở về thế giới thực.

Đúng là cô không sợ Lãnh Hàn, nhưng cách không mấy mét như thế này thì đúng là không thể phủ nhận, anh rất đáng sợ.

- Không, không có gì cả. Chỉ là tôi chợt nhỡ đến giấc mơ hôm qua, theo bản năng nhìn ngẫu nhiên thôi.

Dù có hơi mất bình tĩnh nhưng Vũ Duyệt lại lấy lại khuôn mặt ngây thơ vốn có của mình, vui vẻ đáp lại Lãnh Hàn.

Mấy nữ sinh ở đằng kia gỡ những món đồ trang trí đính trên tường, nghe thấy lời nói của Vũ Duyệt, toát mồ hôi dùm cô.

- Cha mẹ ơi, bạn học của chúng ta dũng cảm thật đấy.

- Hình như đó giờ tớ nghe nói chưa có ai dám đứng trước mặt Lục Thiếu nói như thế cả.

Tiếng xì xào lại nổi lên.

- Chị, em đột nhiên cảm thấy sắp có kịch hay để xem rồi.

- Cứ chờ đi.

Nói nghe có vẻ không quan tâm nhưng thực chất Kỳ Ngọc cũng muốn biết Lãnh Hàn sẽ phản ứng như thế nào.

Vì cũng thuộc dạng quý tộc nên cô cũng có nghe danh của Lãnh Hàn, ít nhất cũng có cơ hội gặp anh nhiều hơn người khác.

- Ồ thế à. Không sao đâu, em dọn tiếp đi.

Mấy chục học sinh có mặt ở đó há hốc mồm. Hôm nay Lục Thiếu đúng là bị ai nhập rồi chăng? Sao bỗng nhiên ôn nhu hiền lành thế?

Kỳ Ngọc cũng đứng gần đó, thấy phản ứng của Lãnh Hàn nằm ngoài dự tính, liền không nhịn được, cơ thể cũng đột nhiên cứng ngắc.

" Anh ta nhìn trưởng thành như thế này chắc cũng phải gần 30 tuổi ấy nhì. Mà sao tự nhiên mình lại thắc mắc chuyện đó chứ "

Vũ Duyệt vỗ vỗ đầu mình cho tỉnh lại rồi tiếp tục rửa bát.

Lúc về tới nhà đã là buổi chiều, Vũ Duyệt vừa về đã nằm luôn ở trong giường.

" Hôm nay tuy vui thật, nhưng cảm thấy cũng thật là mệt mỏi "

Không biết từ lúc nào, Vũ Duyệt đã ngủ say luôn.

Đến khi dì Lâm không thấy động tĩnh gì, mới nhẹ nhàng thăm dò xem cô làm gì.

Thấy mặt của Vũ Duyệt ửng đỏ lên, bà lo lắng chạy lại sờ trán cô.

Cảm nhận được bàn tay sờ trên gương mặt mình, Vũ Duyệt cũng mở mắt dậy, có điều mọi thứ trước mắt lại vô cùng mờ.

- Con bị sốt rồi, đã dậy rồi thì con thay quần áo mát mẻ ra đi, dì đi nấu bát cháo rồi lấy thuốc cho con.

- Vâng ạ.

Đúng là Vũ Duyệt cũng nhận ra cơ thể mình bây giờ nhấc lên không nổi nữa rồi.

Thay đồ ra, cô vớ lấy bộ quần áo ngắn, mặc vào rồi lại nằm xuống giường.

" Lạnh quá "

Biết là không nên đắp chăn nhưng thực sự bây giờ cô cảm thấy lạnh quá, lại vớ lấy chăn ở ngay bên cạnh mà đắp.

- Đừng đắp, con đắp thì thân nhiệt sẽ cao hơn đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »