Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2531 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 79
đến một lúc nào đó.

❊ ❊ ❊

" Em còn có thể đi với thằng nào khác sao. Anh mà cũng không thể tự tin vào bản thân mình à "

" Đương nhiên là tự tin rồi, nhưng không phải việc này. Anh đến đưa em đi "

Nói đi nói lại thì vẫn là Lãnh Hàn muốn an toàn là trên hết.

" Không cần đâu, thời gian này em không dám làm phiền anh, anh cứ an tâm mà giải quyết công việc đi "

Không thấy Lãnh Hàn trả lời, Vũ Duyệt đã biết là anh đang tăng tốc tới đây rồi.

Đúng như dự đoán, không lâu sau anh đã xuất hiện rồi.

Anh thấy Vũ Duyệt ngoan ngoãn đứng ở cổng trường chờ mình thì liền tươi cười.

Đến bệnh viện, Lãnh Hàn như thường lệ ngồi ở ngoài, để Vũ Duyệt vào bên trong.

- Ơ? Sao mẹ lại ở đây? Sao mẹ không về nghỉ ngơi đi ạ?

Vũ Duyệt nhìn thấy mẹ mình đang nói chuyện với dì Lâm thì giật bắn người.

- Còn con nữa, dì Lâm bị như thế này mà con cũng không nói gì với mẹ cả. Có phải nếu lần này mẹ không về nước thì con định giấu luôn có phải không.

Bà đứng lên nhéo tai con gái mình, còn cô thì phản kháng lại. Dì Lâm nằm đó nhìn hai mẹ con chỉ có thể cười.

- À mà ai đưa con tới đây?

- Là Lãnh Hàn.

- Mẹ có thể gặp không?

- Không được đâu ạ. Mẹ mà xuất hiện như thế này thì sao con có thể giải thích được quan hệ của chúng ta chứ. Anh ấy chưa biết con là ai đâu.

May là phòng bệnh này cách âm, nên ở trong có nói gì, trừ khi lớn lắm thì bên ngoài cũng không nghe.

- Sao con không nói với thằng bé đi?

- Đến một lúc nào đó con sẽ nói ạ.

Vũ Duyệt ngồi xuống trò chuyện với dì Lâm một lát rồi đi về.

Dì Lâm đợi Vũ Duyệt đi rồi mới quay sang nói với mẹ cô

- Tôi có thể về nhà không? Dù sao thì cũng có thể gọi bác sĩ tới nhà mà. Tôi ở đây mãi cũng chán lắm, chẳng có ai bầu bạn cả.

Sau yêu cầu của dì Lâm thì mẹ Vũ Duyệt cũng xem xét và rốt cuộc đưa dì về nhà, tìm một bác sĩ giỏi đến chữa cho dì.

Vũ Kha mới về nhà, đã thấy mẹ mình và dì Lâm ở nhà thì ngớ người ra.

- Là mẹ đón dì ấy về. Dì ấy bảo ở bệnh viện không có ai bầu bạn.

Bà vừa đứng trong bếp nhận thấy con trai mình về kèm theo thắc mắc thì liền trả lời.

- Kha, thời gian con ở đây, thằng nhóc họ Lục đó có làm gì làm em con buồn không?

- Con cũng không biết nữa. Ở được mấy ngày ở nhà thì con bé chuyển sang ở chung với cậu ta mất rồi.

Bà đứng hình mất 5 giây khi nhận được câu trả lời của Vũ Kha.

Sao bà không nhận ra sớm hơn khi bước vào căn nhà mà không thấy cô con gái của mình nhỉ.

Bà hối hả chạy như bay về phòng, tìm điện thoại mà gọi cho cô.

- Phu nhân vẫn cứ gấp gáp như thế nhỉ?

Dì Lâm phì cười khi thấy bà như vậy. Vũ Kha cũng hướng mắt lên lầu rồi cười.

- Vâng ạ, ai cũng không thay đổi cả.

Vũ Duyệt đang học bài ở trong phòng, còn Lãnh Hàn thì ôm cô ngồi xử lí mấy tài liệu.

Cô ngước mặt lên, vuốt mặt anh.

- Anh xử lí nhiều tài liệu như thế, mệt không?

Lãnh Hàn cũng cúi xuống nhìn cô.

- Không mệt đâu. Nếu em sợ anh mệt thì hôn anh một cái đi.

Lãnh Hàn cầm bàn tay cô lại, hôn lên tay cô. Vũ Duyệt thoáng đỏ mặt.

- Anh cúi xuống đây.

Vũ Duyệt ngước lên hôn anh, Lãnh Hàn nhẹ nhàng hưởng thụ.

Lãnh Hàn không dễ dàng buông cô ra như thế, nhưng đang phút cao trào thì điện thoại của Vũ Duyệt đổ chuông, cô có cớ đẩy anh ra rồi chạy ra phòng, thở hồng hộc, mặt đỏ như quả cà chua.

- Thật là, ai mà gọi không đúng lúc thế này.

Lãnh Hàn tiếc nuối quay vào xem tiếp tài liệu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »