Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2426 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 35
phục kích.

❊ ❊ ❊

- Tớ là ai, còn cậu ấy là ai chứ. Rõ ràng như thế mà.

- Ý cậu nói là gia thế hai người sao?

- Ừm.

- Bạn của tôi ngốc quá. Nếu còn so đo gia thế thì có lẽ không biết bao nhiêu cặp có tình yêu đẹp đến mấy cũng sẽ tàn rồi. Đừng mang suy nghĩ ngốc nghếch như thế nữa.

Không phải nói bỏ là bỏ được, nhất là khi sự tự ti đã ăn sâu vào trong tâm trí.

- Ừm.

Đi dạo một vòng nữa, hai người dừng trước một chỗ bán thức ăn thơm ngon.

Cầm trên tay mấy que cá viên chiên, hai người vui vẻ vô cùng.

Đôi khi chỉ cần như thế này.

- Về thôi, cũng gần tối rồi.

Dù đi đường chính nhưng hôm nay lại không có xe cộ qua lại nhiều như mọi khi, Vũ Duyệt càng cảm thấy lo.

Vốn là chỉ đi dạo ở gần nhà hai người thôi, nhưng bây giờ đột nhiên lại thấy đoạn đường xa quá.

- Đi nhanh thôi.

" Là do mình nghĩ nhiều chăng "

Còn không cách xa nhà nữa, nhưng bỗng đằng sau vang tới tiếng chạy hối hả.

- Hai con nhóc đó đi đâu rồi? Không phải mới nãy còn ở đây sao?

- Đi tìm kiếm quanh đây xem sao, không thể đi xa được đâu.

Vũ Duyệt lấy tay che miệng An Khiết, đứng nấp sau một con hẻm tối.

" Quả nhiên là có người đi theo chúng ta "

- Bình tĩnh, gần tới nhà rồi.

Nói An Khiết bình tĩnh nhưng Vũ Duyệt lại còn sợ hơn.

" Rốt cuộc là ai cứ hết lần này đến lần khác hại mình như thế. Ông ta chỉ vừa mới về đây, không thể tìm ra nhanh như vậy được "

- Tiểu Duyệt cẩn thận!!

Bịch.

Hai người ngã nhào xuống đất, An Khiết đè lên Vũ Duyệt.

- Tối như thế mà cũng có thể nhìn ra, xem ra mắt cũng rất tốt nhỉ.

Nhìn tay An Khiết chảy máu, mà Vũ Duyệt không kiềm nổi mọi thứ đang dâng trào.

" Là mình mất tập trung quá rồi, nếu không... "

Vũ Duyệt đỡ An Khiết ngồi dậy, không ngoài dự đoán, quay lên đã thấy ngày càng đông.

An Khiết đã ngất đi, không biết lí do.

" Trên con dao lúc nãy có thuốc mê sao... xem ra không thể chạy thoát rồi "

Mang tinh thần không bỏ cuộc, vốn dĩ nếu An Khiết không ngất thì vẫn có cơ hội chạy thoát, nhưng bây giờ thì hoàn toàn không.

" Nếu lúc nãy về sớm một tý. Nếu lúc nãy không mất tập trung thì bây giờ đã không phải như thế này... "

Vũ Duyệt tỉnh dậy với hai tay hai chân bị trói, ở sau lưng là An Khiết vẫn còn chưa tỉnh.

Cô không hề thấy đau ở đâu, có lẽ cũng chỉ bị ngất đi chứ không bị thương.

Nghe thấy tiếng chân, cô nhắm mắt lại.

- Cô chủ, hai người này xem ra vẫn chưa tỉnh, khi nào tỉnh tôi sẽ báo lại với người.

- Không được, ta không có thời gian. Phải làm cho họ tỉnh cho ta.

" Giọng nói này... "

Một xô nước lớn đổ vào người họ, cả hai sặc sụa.

- Tách hai người này ra, ta có chuyện muốn nói với con nhỏ kia.

Cô ta đưa tay chỉ vào An Khiết với đôi mắt còn lờ đờ.

- Xem ra mua trúng loại thuốc mạnh rồi nhỉ, hai người ngất cũng hai ngày rồi.

" Gì cơ, hai ngày rồi "

- Xinh thật đấy, lại còn mang dáng vẻ dụ người như thế, nhưng lại gây sự trúng vào cô chủ của tôi, thì lại xui xẻo rồi.

Gì mà gây sự chứ.

An Khiết bị mang đi qua phòng khác, thô bạo ném vào.

- Cô có nhận ra bản thân mình là sao chổi hay không?

- Sao chổi?

An Khiết khó hiểu nhắc lại.

- Đúng vậy. Hết lần này đến lần khác mang xui xẻo cho người khác. Lần trước là chuyện mất tiền, sau đó bị người khác đánh, đến chuyện này cũng lôi cả bạn thân của cô vào.

Kỳ Ngọc đưa tay nâng gương mặt của An Khiết lên, cúi sát vào.

- Cô quả thật là sao chổi đấy. Chỉ là người khác không nói ra thôi.

Ở một căn phòng khác.

- Phù, xem ra cũng thật là may mắn. Xem như xui xẻo cho anh khi mất cảnh giác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »