Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2530 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 78
về rồi.

❊ ❊ ❊

Mấy ngày sau, Lãnh Hàn cũng có thể gọi là tương đối khỏe lại, và với sự kiên quyết của Vũ Duyệt thì anh phải làm việc ít lại và nghỉ ngơi nhiều hơn.

Vũ Duyệt vừa vào tới cổng trường thì điện thoại ở trong cặp của cô đổ chuông.

- Alo? Mẹ đang ở đâu?

- Mẹ vừa ra tới sân bay rồi, con có thể ra đón mẹ không?

- Con đang chuẩn bị vào lớp rồi ạ, hay là mẹ gọi cho anh hai đi.

- Được, vậy con học vui vẻ.

Vũ Duyệt cúp máy rồi đi vào lớp.

Dạo gần đây cô không thấy Kỳ Ngọc phải ngồi xe lăn nữa, có thể đi lại tương đối bình thường, tuy nhiên gương mặt thì vẫn luôn luôn cau có.

Và đặc biệt hơn là lúc nào Vũ Duyệt cũng cảm giác ánh mắt kia hướng về phía mình.

Lần này cũng vậy, dù biết là bình thường khi vào lớp thì sẽ có rất nhiều người nhìn, nhưng ở lẫn bên trong bao nhiêu ánh mắt đó thì thế nào cũng phải có một ánh mắt kì lạ.

Vũ Duyệt không có tâm trạng để tâm lắm, nên ngồi ngay vào bàn học, mở tập ra xem lại bài.

Lát sau cô thấy một tin nhắn gửi đến ở điện thoại.

" Sao tự nhiên mẹ lại về nước thế? "

" Là em nhờ mẹ về để giúp anh ấy. Anh hay em đều không ra mặt được "

" Vậy bây giờ mẹ về mẹ ở chỗ của anh sao? Lỡ mẹ hỏi em thì sao? "

" Em sẽ giải thích sau với mẹ. Anh đi đón mẹ chưa? "

" Anh đang trên đường tới sân bay này. Vậy khi nào em về rồi chúng ta nói sau "

" Dạ "

Vũ Kha đến sân bay đón mẹ mình, đứng từ xa mà đã cảm thấy bóng dáng quen thuộc.

Anh đứng tại chỗ đưa cao tay vẫy mẹ mình ra, mẹ anh cũng nhanh chóng thấy, đi từ từ ra.

- Chà, mới không gặp con không bao lâu mà đã ốm đi thế này rồi à? Đúng là không sống với ba mẹ nên vậy mà.

- Là tại con phải làm việc nhiều nên ốm thôi, chứ đâu có chuyện gì lạ đâu ạ.

Hai người vào trong xe.

- Lão Lâm có đụng gì đến con không?

- Không ạ. Con không đứng ra đại diện cho công ty, nên chắc lão cũng không nghĩ là chúng ta trở lại rồi đâu. Chỉ có Lục Gia bị đụng thôi.

Anh chống tay ra cửa sổ mà nói.

- Cơ mà chắc con bé cũng phải thích thằng nhóc đó lắm nhỉ. Dù sao như thế thì cũng tốt.

- Theo con thấy là rất thích đó. Chưa bao giờ lên tiếng nhờ vả ai nhiều đến thế.

Mẹ anh về nhà trước, thấy nhà cửa của con trai ở có vẻ là tương đối bừa bộn, liền ra tay dọn dẹp sạch sẽ.

Bà nhận ra điều gì đó liền quay qua gọi cho con trai.

- Dì Lâm đâu rồi? Sao chỉ có mình con ở nhà?

- Dì ấy... ở bệnh viện.

Bà chưa kịp dọn dẹp xong, nghe con nói thế liền tức tốc đến bệnh viện.

- Ơ... sao phu nhân lại ở đây?

Dì Lâm thấy bà liền bất ngờ, định ngồi dậy nhưng bị bà ngăn lại.

- Dì Lâm không khỏe, thì nằm ở đó đi, không cần phải ngồi dậy đâu.

- Sao phu nhân lại đột nhiên về nước thế ạ?

- Là có chút việc đó mà. Nhưng mà sao dì Lâm bệnh nặng thế này mà không nói cho tôi biết, có gì để tôi còn giúp chứ.

Bà nắm lấy tay dì Lâm, nhỏ nhẹ nói.

- Dù sao cũng là căn bệnh hiểm ác, không phải nói giúp là giúp được đâu ạ.

- Nhưng dù không thể trị hết cũng có thể kéo dài thời gian sống.

- Tôi cũng muốn chứ, nhưng nghĩ đến những ngày sống trong tội lỗi thì lại sợ.

- Dì không có lỗi gì cả.

Hai người ngồi ở đó tâm sự đủ thứ, cũng làm cho dì Lâm vơi bớt phần nào nỗi buồn.

Vũ Duyệt tan học ra, bảo Lãnh Hàn không cần phải đón, mình tự bắt xe đi đến bệnh viện thăm dì Lâm.

" Em bắt xe ngoài hay là em đi với thằng nào khác? "

Vũ Duyệt đọc tin nhắn mà không biết nên khóc hay cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »