Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2404 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 39
không muốn giấu nữa.

❊ ❊ ❊

Vũ Duyệt bỗng hóa thành đứa trẻ, ôm mặt khóc ở đó.

Lãnh Thần lúng túng không biết nên làm gì thì may mắn An Khiết ở cùng phòng đi ra.

Nhận được tín hiệu của cô, anh đi vào phòng bên cạnh.

- Được rồi, đứng lên nào.

Vũ Duyệt ngước lên, khuôn mặt đầm đìa nước mắt.

- Anh ta không sao nữa rồi mà, đừng khóc nữa.

An Khiết vỗ vỗ lưng Vũ Duyệt, còn cô thì khóc nức nở.

- Mà... cậu đã làm gì Kỳ Ngọc rồi?

Vũ Duyệt buông An Khiết ra.

- Tớ không có giết cô ta.

- Vậy sao cậu về được tới bệnh viện?

- Bắn một phát hụt cô ta đã ngất mất rồi.

An Khiết chỉ sợ Thẩm Gia sẽ tìm đến hai người.

- Cậu không cần sợ, chắc chắn cô ta sẽ không dại gì mà tiết lộ ra cho ba mẹ cô ta đâu.

- Sao cậu dám chắc như thế?

- Là do cô ta điên cuồng nên mới quên rằng Lục Gia là ai. Chắc là lúc đó cũng không nghĩ người đạp trúng bẫy là Lãnh Hàn.

Tâm sự một hồi thì Vũ Duyệt đi sang phòng bên cạnh.

- Thật sự anh ấy không sao chứ?

- Thật, bác sĩ đã nói như thế mà.

Vũ Duyệt đi vào bên trong, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh nhìn anh.

- Anh có biết lúc đó nhìn anh đấu tranh với thần chết tôi sợ lắm không. Sợ sẽ ám ảnh cả đời, sợ sẽ mất anh.

- Mất tôi? Em sợ sao?

Nếu đang 12 giờ đêm có lẽ Vũ Duyệt bị anh dọa cho ngất rồi.

- Anh tỉnh lại từ lúc nào thế?

Vừa nói cô vừa đứng dậy, đi lùi về phía sau, nhưng vẫn bị anh tóm lấy tay kéo về phía mình.

- Em lại đây cho tôi, muốn trốn đi đâu chứ.

Lãnh Hàn kéo mạnh nhưng không làm đau cô, thế nào mà lại ngã lên người anh.

- Anh là đang vô tình hay là cố tình thế.

Nếu anh không bị thương, có lẽ bị Vũ Duyệt đập một trận rồi.

- Cả hai. Tôi đang bị thương đó nên em đừng có nhúc nhích.

Vậy mà Vũ Duyệt lại ngoan ngoãn nằm im ru mặt mày đỏ cả lên.

- Sao nào, em không định giải thích về câu nói sợ mất tôi lúc nãy sao?

- Giải thích gì chứ, anh muốn tôi giải thích như thế nào?

- Tôi thích em.

Sau ba chữ của Lãnh Hàn thì không gian yên tĩnh đến lạ.

Chắc chắn là tai cô có vấn đề rồi.

- Anh... vừa nói gì cơ?

- Tôi nói tôi thích em. Em đồng ý hay không cũng được, nhưng tôi không muốn giấu nữa rồi.

Lãnh Hàn ngồi dậy, vẫn giữ cô ở trong lòng mình.

Vũ Duyệt ngồi ra khỏi người anh, vẻ mặt rất nghiêm túc.

- Anh... là nói thật sao?

- Đương nhiên là thật. Mấy chuyện này không đùa được đâu.

Vũ Duyệt cúi mặt xuống, môi mấp máy.

- Tôi... cũng vậy. Tôi cũng thích anh...

Lời nói như gió thoáng qua nhưng cứ như được đưa sát vào tai Lãnh Hàn mà nói.

Anh kích động nâng khuôn mặt cô lên.

- Em... em...

Anh bỗng dưng ôm cô một cái rõ chặt, như muốn làm cô tắt thở.

Anh như thế này, không khác gì một đứa trẻ vừa có được một thứ quan trọng mà mình muốn.

- Ngạt thở...

Lãnh Hàn buông Vũ Duyệt ra, tự dưng mừng quá không biết nói gì nữa.

- Anh nói trước chuyện này nhé.

- Anh nói đi.

- Anh có thể sẽ có kẻ thù, ở bên cạnh anh sẽ có nguy hiểm. Lúc nãy vốn định cho em biết trước, nhưng lỡ rồi.

- Không sao, nếu có kẻ thù thì em sẽ cùng anh phản kháng lại.

Lần này Vũ Duyệt chủ động vươn mình lên ôm lấy Lãnh Hàn.

Sao mà hạnh phúc thế này.

Vốn là Lãnh Thần định vào nói gì với anh nhưng thấy cảnh tượng ngọt ngào quá nên lại cười rồi đi chỗ khác.

Vũ Duyệt chợt nhớ ra chuyện gì, buông anh ra, rồi lại bị anh nhìn với ánh mắt kì lạ.

- Ở đây là bệnh viện, có người đi ngang qua sẽ bị thấy sẽ không tốt.

Lí do cũng hợp lí nên anh mới chấp nhận.

- Chuyện hôm qua em muốn xử lí như thế nào?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »