Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2501 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 70
hóa ra là ông ta.

❊ ❊ ❊

Lãnh Hàn cười nhạt rồi xoay qua ôm eo Vũ Duyệt.

- Dù sao chúng ta cũng không nên mất cảnh giác, dậy thôi.

Vũ Duyệt đỏ mặt đẩy anh ra rồi bước xuống giường.

- Nếu anh mệt thì anh nghỉ thêm một lúc đi, em theo dõi là được rồi.

- Không, chúng ta sẽ đi theo nó ngay lập tức.

Lãnh Hàn cùng Vũ Duyệt rời khỏi công ty, chỉ nói với nhân viên là cần về nhà một chuyến, cũng yêu cầu nhân viên làm việc nghiêm túc.

- Sắp rõ người đó là ai rồi, anh nghĩ là ai?

- Anh không dám nói trước, phải đợi xem.

Họ đến gần nơi của định vị, rồi dừng lại, không lại gần nữa.

Ở bên trong căn nhà cũ kia.

- Thưa ông chủ, tôi đã lấy được tập tài liệu rồi, nhưng chắc hẳn ông chủ đã nghe bạn tôi báo cáo rằng camera không được ngắt kết nối.

Người kia quỳ xuống, run rẩy báo cáo lên.

- Vô dụng.

Người kia ngồi trên ghế bước xuống, rút súng ra bắn một phát, lập tức người kia chết.

Ông giở tập tài liệu ra, bên trong toàn là giấy trắng.

- Thằng nhãi chết tiệt.

Hai người đã vào tới cửa chính, nấp sau cánh cửa đó.

Cả hai đều nhận ra người ở đằng kia, dù là trong bóng tối.

- Chúng ta về thôi. Không thể tùy tiện làm bừa được. Biết được ông ta là ai rồi, chúng ta sẽ đề phòng. Hơn nữa nhân viên kia cũng chết rồi, người còn lại cũng sẽ rút thôi.

Lãnh Hàn quay sang nhìn cô gái nhỏ kia, không ngờ gương mặt cô trở nên sợ hãi, toát mồ hôi.

" Người hại Lục Thị mấy ngày nay hóa ra lại là ông ta...? "

- Tiểu Duyệt?

Lãnh Hàn đưa tay lên mặt cô, cô giật mình.

- Được, chúng ta về.

Trên đường đi, Lãnh Hàn nhớ lại bóng người ở trong bóng tối kia, nhớ lại câu chuyện đã gần 20 năm trước, nhớ đến mà cắn răng.

Quả nhiên sau khi về công ty, hai nhân viên mới trong công ty anh đã rút đi mà không rõ lí do.

- Chuyện này là do anh sai sót rồi, chỉ kiểm tra thông tin thôi, sau này phải sửa chữa lại.

Ở căn nhà kia, người đàn ông tức tối mà không thể làm gì.

- Cậu dọn dẹp chỗ này. Cậu cũng phải biết kết quả khi vô dụng như thế này rồi đó.

Ông quay lại nhìn một người khác cũng đang quỳ trước mặt ông, với ánh mắt vô cùng tàn bạo.

- Vâng, tôi biết rồi.

Cậu nhìn cái xác kia, ánh mắt thương tiếc.

- Tôi xin lỗi, chỉ vì tôi không lấy được camera của công ty Lục Thị kia mà cậu thành ra như thế này...

Hai người kia rời khỏi, chỉ còn ông ta ở lại trong nhà.

- Nhưng mà phải nói, cho dù lần này bị đề phòng hơn, ta vẫn có cách khác mà nhỉ.

Rồi ông cười một cách nham hiểm.

Chuyện đã tương đối rõ, hai nhân viên được phái vào đã biến mất, xem như có thể an tâm phần nào rồi.

Đến tối, Lãnh Hàn cùng Vũ Duyệt nấu một bữa ăn thịnh soạn vô cùng, xem như là ăn mừng chuyện của công ty.

Lãnh Thần và An Khiết cũng có mặt. Khi bữa tiệc tàn, hai người họ giúp dọn dẹp rồi Lãnh Thần đưa An Khiết về nhà, trong nhà chỉ còn Lãnh Hàn và Vũ Duyệt.

- Em đi tắm đi, chỗ này còn lại một ít để anh dọn nốt.

- Dạ.

Vũ Duyệt ngâm mình trong làn nước ấm, thoải mái vô cùng.

Cô trở về phòng trước, chợt đi ngang phòng anh làm việc, thấy có một tờ giấy rơi xuống, vốn là định đi qua rồi nhưng bản tính tò mò trỗi dậy, cô đi vào nhặt lên xem.

Lãnh Hàn đang ở dưới, vừa dọn xong, định đi lên thì nghe một tiếng động lớn ở trên lầu.

Anh vội vã chạy lên, lại thấy cô đứng ở trong phòng làm việc của mình, tay cầm tờ giấy, tay kia chống vào kệ sách, bình hoa trên kệ đã rớt xuống.

- Tiểu Duyệt, em có sao không?

Anh chạy đến, xem xem cô có bị thương ở đâu hay không, nhưng cô thì không phản ứng gì cả.

Đến khi anh ngước lên mới thấy nội dung của tờ giấy kia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »