Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2484 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 93
thẩm tiểu thư thì lớn lắm sao.

❊ ❊ ❊

Lãnh Thần nhìn sang Lãnh Hàn đang ngồi một cách im lặng ở đó nhưng anh có thể biết tâm tư anh mình đang chất đầy ưu phiền.

- Anh sắp xếp rồi, không phải lo. Lo là lo cô ta quá tinh ý, hai nhóc đó sẽ gặp nguy hiểm, chứ Thẩm Gia nếu muốn đấu thẳng với chúng ta thì còn non lắm.

" Nói như thế thì là cô ta cố tình cho người giả dạng Thẩm Kỳ Ngọc để cùng kéo vào tội chung sao "

Vũ Duyệt đen mặt, không ngờ lại có thể làm ra tới chuyện như này.

Mấy người thanh niên lực lưỡng vây quanh cô, còn cô thì vẫn rất bình tĩnh.

- Nếu hạ được họ ta sẽ thả Hà An Khiết ra.

" Chắc chắn làm gì có chuyện cô ta sẽ thực hiện dễ dàng như thế chứ "

Nói gì thì nói nhưng trọng tâm thì Vũ Duyệt vẫn phải vượt qua mấy người này đã.

- Chỉ là một con nhóc sao, có phải là Thẩm Tiểu Thư khinh thường chúng ta quá rồi không?

" Ai khinh thường ai còn chưa biết đâu "

Lãnh Hàn và Lãnh Thần ở nhà, thần kinh như bị căng chặt khi nghe tiếng choảng nhau ở nhà tù, còn bản thân thì không thể đi đến đó.

- Này này, tiếng la đó là sao vậy. Còn có tiếng giống như tiếng phóng dao nữa.

- Hôm nay tai em thính lạ thường nhỉ.

Lãnh Hàn lúc nãy có đưa cho Vũ Duyệt hơn chục con dao găm, với thân hình nhỏ nhắn của cô có lẽ sẽ phù hợp.

Hai tên đứng đầu lúc nãy buông lời khinh thường cô đã bị cho dính vách, còn mấy tên kia thì há hốc mồm.

- Này này, đùa à, dù gì chúng ta cũng là người được Thẩm Gia huấn luyện một cách nghiêm ngặt từ nhỏ đó, làm sao có chuyện hai đá đá như thế này.

An Khiết bị treo trong lòng đã mở mắt ra, chỉ hơi mờ mờ thấy hình ảnh của bạn mình, lại có chút khác lạ so với vẻ ngoài lúc bình thường.

- Sao nào, lại đây đi. Không lẽ mấy người các người mà sợ một con nhóc như tôi à?

Vũ Duyệt cười rồi buông lời khiêu khích, vì cô biết nếu khiêu khích họ trong tình trạng này có thể làm cho họ kích động, khả năng cao sẽ không còn tập trung như bình thường.

- Hừ, mới đánh được có hai người đã vội vàng như thế à? Để bọn tôi cho cô biết thế nào là lễ độ.

- Tới đây đi.

Thẩm Kỳ Ngọc tự dưng thấy Vũ Duyệt mới nhìn lướt qua mình, nổi da gà, rùng mình một cái.

Vẫn là nụ cười đó, vẫn là khuôn mặt kia, vẫn là cái tên đó, nhưng hôm nay dường như tất cả đều mang một hàm ý khác.

" Tiểu Duyệt... "

Mất sức nhiều quá nên An Khiết không thấy rõ mọi thứ xung quanh, nhưng cũng có thể nắm rõ tình hình.

Cô dù đau đớn nhưng vẫn lo cho bạn mình hơn.

- Ồ, tỉnh rồi sao? Cô có thấy con nhỏ đó đang mất sức vì cô hay không? Có cảm thấy tội lỗi không?

Lãnh Hàn và Lãnh Thần vừa đi chuẩn bị một vài thứ do không còn kiên nhẫn để nghe qua thiết bị nghe của anh đưa cho Vũ Duyệt nữa thì.

Bặt.

Hai tai nghe hai người mang đều đã không còn nghe gì nữa rồi.

- Nhanh thôi, có thể xảy ra chuyện rồi.

Tiếng máu nhỏ xuống dường như có thể nghe rõ ở trong cái nơi đang vô cùng yên tĩnh này.

Vũ Duyệt mặt không chút biến sắc, tay chỉ theo bản năng vịn vết thương ở tay kia của mình lại.

Chiếc vòng bị mấy tên kia làm đứt do đỡ một phần thanh kiếm chém vào tay cô, lại còn bị giẫm lên.

" Mình không còn nhiều thời gian nữa. Nếu như mất liên lạc thì anh ấy sẽ sớm tới đây thôi, nếu như không giải quyết nhanh thì... "

- Máu đã đổ rồi, không biết cô sẽ làm thế nào nhỉ ~~

Vũ Duyệt chỉ cười.

- Tôi làm thế nào là chuyện của tôi, miễn là xử lí được mấy người thôi.

- Dám hỗn láo với Thẩm tiểu thư của chúng ta à?!. Ngôn Tình Hài

- Cô ta nghĩ cô ta là Thẩm tiểu thư của Thẩm Gia thì lớn lắm à?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »