Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2458 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 51
ngày đầu ở chung.

❊ ❊ ❊

Vũ Duyệt nghe thấy thì mỉm cười.

- Anh làm việc đi, em về phòng của em.

- Phòng của em? Làm gì có chứ.

||||| Truyện đề cử: Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một |||||

Lãnh Hàn ung dung vừa đánh máy tính, vừa đáp lại với cô.

- Sao lại không có? Em thấy nhà anh nhiều phòng lắm mà?

- Chìa khóa đều hư hết rồi, không có cách nào mở được, nên em ở chung với anh đi.

Bị bẫy thật rồi.

- Không, em không ở chung với anh đâu. Rõ ràng em đâu có hứa ở chung phòng với anh.

Lãnh Hàn cười, hiện lên tia nham hiểm.

- Vậy em không ở chung phòng với anh thì muốn ở chung với thằng nào?

Lãnh Hàn đóng laptop lại, nhìn cô một cách tập trung.

- Không phải, nhưng mà...

Lãnh Hàn biết cô nghĩ gì, liền lắc đầu rồi cười.

- Được, anh ngủ dưới đất, em trên giường.

- Như thế thì...

Vũ Duyệt có cảm giác mọi thứ đã được sắp đặt cả rồi vậy.

- Chứ em muốn sao?

- Chúng ta... ngủ chung đi.

Vũ Duyệt sợ anh ngủ dưới đất thì anh sẽ bị bệnh, dù gì đây cũng là nhà anh mà.

- Anh biết em sợ gì. Chuyện gì em có thể không tin, nhưng em phải tin chuyện này. Nếu em không muốn thì anh sẽ không làm.

Mặt đối mặt, hai tay anh nâng gương mặt cô lên, sát với mặt anh.

- Được, em tin anh.

Cả ngày ở bên Lãnh Hàn, thật sự là được trải nghiệm một cảm giác rất hạnh phúc.

- Em ăn đi.

Lãnh Hàn gấp thức ăn để vào bát cơm của Vũ Duyệt.

- Anh không ăn sao?

- Nhìn em ăn là được rồi.

- Không được, không ăn làm sao mà có sức khỏe được chứ.

Vũ Duyệt vươn tay cũng gấp thức ăn, đút cho anh.

Tối đến, Vũ Duyệt ngủ say rồi nhưng Lãnh Hàn vẫn ngồi trước máy tính.

Một cuộc điện thoại gọi đến, anh lấy điện thoại rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

- Tổng tài, hôm nay có mấy đơn xin việc của nhân viên mới.

- Gửi qua máy tính cho tôi, tôi xem thông tin, sau đó ngày mai tôi giải quyết.

- Vâng.

Trở về phòng, Lãnh Hàn đưa mắt qua Vũ Duyệt rồi lại ngồi vào máy tính.

Đọc sơ qua thông tin, anh ngẫm nghĩ, rồi cũng đưa ra quyết định.

Cuối cùng, anh tắt laptop, rồi chui vào trong chăn với cô.

Vũ Duyệt nghe thấy động tĩnh liền xoay người sang ôm anh.

- Làm em thức giấc sao?

- Không phải, là em cảm thấy anh nên em thức dậy, anh mau vào đi, hôm nay trời lạnh.

Trời lạnh nhưng với cái ôm của đối phương thì mọi thứ liền được giải quyết.

- Trưa mai em muốn về thăm dì Lâm một chút.

- Được, học xong anh đưa em về.

Lãnh Hàn vỗ vỗ lưng cô, không mấy chốc cô lại ngủ say, thở đều trong lòng anh.

- Ngủ ngon, bảo bối.

Sáng sớm dậy đã không thấy anh ở bên cạnh, hai mắt còn hơi lờ đờ, cô bước xuống giường thì thấy anh đang ngồi trước máy tính.

- Anh bận việc như thế sao?

- Có một số thứ thôi. Anh cũng vừa dậy, em không cần phải sợ anh thức khuya dậy sớm đâu.

Lãnh Hàn nhéo mũi của cô, rồi kéo cô về phía mình

- Em đi vệ sinh cá nhân đi, anh làm bữa sáng cho em.

- Dạ.

Vũ Duyệt đi ra từ phòng tắm, xuống dưới lầu thì thấy anh đang trong phòng bếp.

Đàn ông biết nấu ăn thực sự rất hấp dẫn.

- Em xong rồi sao, ngồi đó đợi anh một lát.

- Dạ.

Vũ Duyệt ngồi đó suy tư thì anh đã mang bữa sáng ra rồi.

- Em ăn đi.

Vũ Duyệt ăn thử một miếng, thật sự rất ngon.

- Ngon quá.

- Vậy sau này anh sẽ làm cho em ăn nhiều hơn.

- Nhưng mà ăn nhiều sẽ xấu.

- Không xấu.

Nhìn Vũ Duyệt ngây thơ như thế, Lãnh Hàn rất thích ngắm.

- Anh cũng ăn phần của anh đi, nguội rồi sẽ không ngon đó.

Lên xe, Lãnh Hàn mở tin tức mới nhất mà nghe.

" Ở thành phố S hôm nay đã có sự xuất hiện của một công ty nữa, mà theo chúng tôi có quy mô rất lớn. Người đứng đầu là Kha Hinh. Thế là chỉ trong hơn 1 tháng mà đã có 2 công ty lớn xuất hiện "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »