Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2388 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 36
chỉ là thương hại?.

❊ ❊ ❊

Sợi dây siết chặt tay khiến hai cổ tay Vũ Duyệt hằn lên một vết đỏ chói mắt.

" Xem ra thuốc vẫn còn chút tác dụng "

Vũ Duyệt kéo anh ta vào bên trong, rồi đi một cách yên lặng nhất lên phía trên.

Không hề có người ở phía trên.

Cô đi ra ngoài, không rõ là An Khiết bị bắt đến đâu nên cũng rất gấp gáp, sợ là sẽ có chuyện.

Thấy có một vài tiếng tranh cãi ở đằng đó, cô cũng đi lại xem, tiếng la hét, tranh chấp ngày càng lớn.

- Sao nào? Chỉ nói mới có mấy lời mà đã muốn ngất đi như thế sao? Đúng là vô dụng mà. Nếu cô đồng ý theo tôi, làm con chó trung thành của tôi thì tôi sẽ bỏ qua cho cả hai.

Kỳ Ngọc thô bạo đá An Khiết đang nằm ở dưới sàn.

- Không chịu trả lời sao? Được.

Ở đâu, Kỳ Ngọc rút ra một khẩu súng lục, chĩa vào An Khiết.

- Tôi cho cô một cơ hội cuối.

An Khiết cười nhạt một cái, rồi quay lên nói với giọng vô cùng kiên định

- Có chết tôi cũng không làm.

- Mạnh miệng lắm.

Khẩu súng lên đạn rồi, không mấy giây nữa cô sẽ sang địa ngục.

Thế nhưng...

Một viên đá to tổ chảng bay tới, khẩu súng văng xuống sàn nhà.

- Bạn tôi đã nói như thế, cô còn muốn làm gì nữa?

- Sao mày tới được đây chứ??

- Đi bằng chân thôi.

Vũ Duyệt cầm khẩu súng lên, bình tĩnh đỡ An Khiết dậy.

- Hừ, dù sao đây cũng là chỗ của Thẩm Gia. Mày thì làm gì được chứ.

- Tôi có thể làm gì, tôi tự biết được, không cần người như cô phải lo đâu.

Kỳ Ngọc cắn răng, nhảy khỏi cửa sổ chạy ra ngoài.

Lúc nãy Vũ Duyệt đi quanh đây, cũng biết rõ chỉ có phòng này là có cửa sổ. Mấy nơi kia toàn là bóng tối.

Chuyện này cũng đồng nghĩa, chỉ có cửa sổ đó thoát ra ngoài.

- Cậu đứng dậy được không?

Vũ Duyệt buông khẩu súng xuống sàn, đỡ An Khiết ngồi dậy.

- Được.

An Khiết đứng dậy thì chao đảo, lại còn suýt té. Vũ Duyệt ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ

- Tớ dìu cậu qua đó rồi tớ cõng cậu, mau thoát ra ngoài thôi.

Đi ra ngoài, trước mặt hai người chỉ là một bãi đất trống, còn có một con đường ở bên phải.

" Nơi này nhìn thấy lạ quá, đi gần hết thành phố cũng chưa thấy con đường này "

Không biết tại sao trong tâm Vũ Duyệt lại nổi lên một mối lo sợ.

- Tiểu Duyệt, nhìn kìa.

Giọng nói có chút yếu ớt, kèm theo sự mừng rỡ của An Khiết, làm Vũ Duyệt quay sang nhìn.

- Đó không phải là...

Sự vui mừng nổi dần lên, khoảng cách không phải là gần nhưng theo một linh cảm nào đó khiến cho Vũ Duyệt tin một cách chắc chắn.

- Phải, là Lục Thiếu đó, chúng ta không nhìn nhầm đâu.

Dù sao mất tích cũng hơn hai ngày, có người tìm đến cũng không phải lạ, nhưng cô bất ngờ vì người tìm tới là anh.

- Chà chà, xem ra là rất sâu đậm nhỉ, phải làm cho Lục Thiếu nổi tiếng lạnh lùng đêm khuya tìm tới nơi hẻo lánh vắng vẻ này.

Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

Đúng, là Kỳ Ngọc, đằng sau còn có cả mấy chục người.

- Hóa ra lúc nãy lượn đi là do tìm thêm người à.

Vũ Duyệt thấy vẻ mặt tự tin của Kỳ Ngọc, quay lại xung quanh mà nhìn.

Xung quanh toàn là lưới bằng sắt.

Hơn nữa bên Lãnh Hàn cũng chỉ có mấy người. Có lẽ vì không nghĩ đến sẽ tìm ra, hơn nữa còn đêm khuya như thế này, chắc ít ai bỏ giấc ngủ ra mà đi tìm.

An Khiết trượt từ từ xuống khỏi lưng Vũ Duyệt.

- Để tao nói cho mày biết. Lục Gia với Thẩm Gia là đã có hôn ước từ trước rồi, không khéo Lục Lãnh Hàn chỉ là thương hại mày, xem mày là đồ qua đường nên mới quan tâm mày như thế thôi đừng có mơ mộng chi xa xôi nữa.

Cô ta nói với giọng vô cùng đắc thắng, vì tin chắc suy nghĩ của mình đã đúng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »