Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2433 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 43
giông bão kéo đến.

❊ ❊ ❊

- Tôi không có nói dối cậu, đừng nhìn tôi như thế, mọi người đang nhìn chúng ta kìa.

Vũ Duyệt nhớ lại khẩu hình miệng của Kỳ Lạc, cũng có thể đoán ra được.

- E hèm, vào chỗ thôi, chuông reo rồi kìa.

Vũ Duyệt khoát vai An Khiết kéo vào bên trong.

Ra chơi, Vũ Duyệt hớn hở hỏi An Khiết.

- Cậu nói thật đi, rốt cuộc lúc nãy Thẩm Kỳ Lạc nói gì với cậu? Có phải là " Xin lỗi " không?

- Cậu biết mà còn hỏi nữa.

Hôm nay giáo viên có việc, cho lớp của ba người tan sớm. Đang đứng ở cổng trường tám chuyện thì có một bạn nữ chạy đến bên Vũ Duyệt.

- Cậu là Lâm Vũ Duyệt phải không? Ở đằng kia có người tìm cậu.

Bạn nữ đó chỉ về hướng về nhà cô, đúng là có người đứng ở đó, nhưng có vẻ thần bí lắm.

- Được, tớ cảm ơn.

Vũ Duyệt đi lại phía bên kia, vừa đến đã thấy người kia biến mất tiêu.

- Các người đang đùa tôi đó à.

Bỗng nhiên cô quay lại mấy bước, một cánh tay kéo cô vào đường hẻm.

" Má ơi, không lẽ người này là ma à. Mới lúc nãy không thấy đâu mà "

Một tay ôm cô, một tay bịt miệng cô.

- Là anh.

Vũ Duyệt tròn xoe mắt, người kia buông tay ra, cũng gỡ luôn mấy món đồ trên người mình.

- Anh đùa em đó à. Tự dưng kêu em đến đây, rồi lại biến mất như thế.

- Thôi nào, không phải anh cất công đến đây thăm em gái của anh đó à.

Vũ Duyệt chau mày rồi bỗng nhảy lên ôm anh.

- Biết bao nhiêu năm không gặp em rồi, vẫn như thế.

Một chiếc xe sang trọng chạy ngang qua.

- Anh về nhà trước đi, em cùng Tiểu Khiết về sau. Bọn em có hẹn rồi.

- Được. Lát về gặp lại.

Vũ Kha xoa đầu cô, lại còn tươi cười.

Nụ cười này không lẫn đi đâu được.

Lúc trở lại trường chỉ thấy An Khiết đứng ở ngoài, còn Lãnh Thần thì không thấy, trước mặt là xe của Lãnh Hàn.

- Cậu đi lại đây.

An Khiết kéo Vũ Duyệt đi trong khi cô còn chưa hiểu chuyện gì.

- Cậu tốt nhất là vào xe đừng làm gì bậy bạ cả. Không khéo Lục Thiếu bằm nát cậu đó.

- Tớ làm gì sai à?

- Tớ không biết, chỉ nghe Lãnh Thần nói lại như thế.

Vũ Duyệt ngây thơ trên đầu hiện cả ngàn dấu chấm hỏi.

Đúng là vào xe không khí u ám đến lạ.

Xe vẫn chạy, chỉ có điều Vũ Duyệt nhận ra thỉnh thoảng lại liếc sang cô.

- Đừng... đừng nhìn em nữa... anh lo chạy xe đi...

Không biết bản thân đã làm gì nhưng nhận được ánh mắt kia, người cô cứ run lên, giọng thì lạc đi.

Đến nhà An Khiết, An Khiết xuống xe.

Thế nhưng Lãnh Hàn không dừng lại ở nhà Vũ Duyệt mà chạy đi luôn.

Cô quay qua định hỏi nhưng lại thấy ánh mắt ám hiệu của Lãnh Thần.

Thế là cả ba về tới biệt thự của Lãnh Hàn.

Lãnh Thần mở cửa chuồn trước, trong xe cũng chỉ còn có hai người.

- Muốn về nhà?

Vũ Duyệt gật đầu lia lịa.

Thế là anh lại đưa cô về nhà. Đầu cô cứ như quay mòng mòng, không biết chuyện gì cả.

Vào trong nhà rồi mà Vũ Duyệt vẫn còn lạnh xương sống.

- Sao mặt mày em tái mét thế? Bệnh sao?

- Không có ạ.

Vũ Kha giúp dì Lâm dọn cơm thì thấy em mình như thế, quan tâm mà hỏi.

- Em về phòng một lát.

Nằm uỳnh xuống giường, Vũ Duyệt vừa cầm điện thoại lên thì thấy một tin nhắn gửi đến.

" Bị thương? "

" Anh thấy? "

Vũ Duyệt mặc áo khoác che đi nên cũng không ngờ là anh thấy.

" Vết máu thấm ra "

Thấy tin nhắn anh gửi đến cô mới nhìn lại tay mình. Đúng là như thế.

" Anh... giận chuyện gì thế? "

Lúc đó Vũ Duyệt mới nhận ra đúng là anh lạnh như tảng băng theo lời đồn là có thật.

Đợi mấy phút mà vẫn chưa thấy anh trả lời, Vũ Duyệt bỏ cuộc, cầm theo điện thoại đi xuống lầu ăn cơm.

Ăn xong cô lại chạy gấp gáp lên trên lầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »