Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2453 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 29
nhảy lầu.

❊ ❊ ❊

- Còn không mau đứng ra? Muốn bạn của mày phải chịu chung sao?

Lời nói của mấy người đó lại càng đè nặng tâm trí An Khiết.

Trong một thoáng nào đó, cô đã định bước lên nhưng bị Vũ Duyệt cản lại.

- Từ từ để tớ tính.

Mấy tên kia mất kiên nhẫn, bước lên mấy bước thì Vũ Duyệt lên tiếng.

- Mấy người hành hung chúng tôi như thế, không sợ chúng tôi sẽ khai báo với nhà trường sao?

- Có khai báo thì tụi tao cũng chẳng sợ. Vì vốn dĩ đã có người chống lưng rồi.

An Khiết đứng đằng sau cảm thấy như tận thế sắp đến thật rồi.

- Cửa sổ...

Đang mơ màng thì bị hai tiếng " cửa sổ " từ miệng Vũ Duyệt làm cho tỉnh giấc.

An Khiết quay lại đằng sau, đúng thật là có cửa sổ. Nhưng mà nói thế không phải là...

- Nhanh...

An Khiết sợ đến đứng muốn không vững. Mấy người kia ngày càng tới gần, làm cho Vũ Duyệt cũng không còn bình tĩnh nữa.

- Nhưng mà đây là tầng 2 đó...

- Tớ không mang theo vũ khí, đành chịu thôi.

Không mang theo thứ cần thiết vào lúc này, đành chịu thôi vậy.

Vũ Duyệt toát mồ hôi, nhanh tay mở tung cửa sổ ôm theo An Khiết nhảy qua.

- Mấy cái đứa này?!

Mấy người kia cũng bị dọa cho hoảng hồn, chạy mất tiêu.

An Khiết được Vũ Duyệt ôm, nằm gọn trong cánh tay nhỏ nhắn của cô.

- Tiểu Duyệt cậu...

- Không sao, cậu đứng dậy trước đi.

Cũng may độ cao không quá cao, chứ không là xong rồi.

- Hai người...

Lãnh Thần ở trong xe lâu quá không thấy hai người kia, lúc nãy đứng chờ cũng không thấy, nên là đi ra xe trước.

Chờ lâu quá không thấy anh lại đi vào tìm, ai ngờ...

- Tôi không sao cả, chỉ có...

Vũ Duyệt ngồi dậy, đương nhiên không thể không có xây xát rồi.

- Xây xát nhẹ thôi. Đi mau kẻo mấy người kia tìm đến.

- Ai tìm cơ?

- Vào xe rồi tôi nói sau.

Lãnh Hàn thấy Vũ Duyệt khó khăn đi vào, thì đen cả mặt.

- Vào xe rồi, cậu nói đi?

- Thì là chuyện lúc nãy, Tiểu Khiết bị vu oan lấy tiền, chúng tôi ra về sau, đột nhiên bị mấy người kiếm đến. Xui xẻo là tôi không còn cách nào khác, mới phải nhảy xuống như thế.

An Khiết sợ đến khóc không ra tiếng. Lãnh Thần ngồi đằng sau dỗ dành cô, còn Lãnh Hàn nhìn vẻ mặt của Vũ Duyệt mà không thể không bình tĩnh.

- Em bị thương đến như vậy, còn có thể bình tĩnh sao?

- Chút vết thương này, cũng chẳng là gì so với...

Nói đến đó, tự dưng tay Vũ Duyệt nắm chặt lại, không nói nữa.

- So với gì?

- Không có gì cả.

- Lãnh Thần, An Khiết, hai người về nhà trước đi, tôi đưa con nhóc này đến bệnh viện.

- Không cần đâu, về nhà tôi có thể tự xử mà.

Kết quả là vẫn không thể cãi lại Lãnh Hàn, Vũ Duyệt trước giờ cũng chưa thấy ai như anh.

- Chân bị bong gân, với cả có mấy vết thương xây xát ngoài da thôi, cũng không có gì nghiêm trọng.

Bác sĩ thấy Lục Thiếu đứng trước mặt, bị dọa đến nói lắp bắp.

- Về nhà ít vận động lại là được.

Lãnh Hàn đưa Vũ Duyệt về nhà, trên đường đi cứ nhìn sang cô.

- Anh nhìn tôi làm gì?

- Xem xem mấy vết thương của em có tổn hại gì đến khuôn mặt ngây thơ với nụ cười của em hay không.

- Lúc nãy còn thoát được đã là hên rồi.

Vũ Duyệt nhún vai, lại còn quay sang cười với anh.

- Mấy người đó là ai? Em có quen hay biết tên không?

- Không có, cùng trường nhưng tôi không để ý họ cho lắm.

Đến nhà rồi, Lãnh Hàn cứ ngập ngừng định nói gì đó, Vũ Duyệt nhận ra nên mới bảo.

- Anh muốn nói gì với tôi sao?

- Chỉ là... về nhà nhớ làm theo lời bác sĩ đó.

- Tôi biết rồi, cảm ơn nhé.

Nụ cười lúc đó của Vũ Duyệt vô cùng khó tả. Có thể làm cho người như Lãnh Hàn đỏ mặt, nhìn cô đến quên luôn mọi thứ.

- Vậy... tôi về trước đây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »