Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7703 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 160

❊ ❊ ❊

Một loạt hành động của Tạ Kỳ Diên, Khương Bách Xuyên chỉ qua loa bình luận một câu: [Sướng rồi chứ gì, em trai của anh.] Tạ Kỳ Diên lịch sự trả lời: [Cảm ơn.] Khương Bách Xuyên: “…”

Tuy nhỏ hơn Khương Bách Xuyên một tuổi nhưng Tạ Kỳ Diên chưa bao giờ thừa nhận mình là em út trong nhóm anh em.

Hôm nay sở dĩ ngầm chấp nhận là vì Hạ Vãn Chi coi Vân Lệ như chị gái.

Ai bảo Khương Bách Xuyên có phúc khí đó mà theo đuổi được Vân Lệ, nói trắng ra, anh ta là nhờ phúc của Vân Lệ.

Khương Bách Xuyên tranh thủ lúc rảnh rỗi tiếp tục trò chuyện WeChat với Tạ Kỳ Diên: [Có rảnh ra ngoài uống một ly không?] Tạ Kỳ Diên tranh thủ trả lời anh ta: [Không rảnh.] Khương Bách Xuyên lạnh lùng cười: [Được rồi, hỏi cậu cũng vô ích, tôi xin phép vợ cậu một tiếng.] Tạ Kỳ Diên: [Tại sao lại uống?] Khương Bách Xuyên: [Ngày xưa Hạ Vãn Chi biết cậu một mình đến gặp gia đình cô ấy bày tỏ quyết tâm, có tức giận không?] Xem tin nhắn, Tạ Kỳ Diên đại khái đoán được lý do Khương Bách Xuyên buồn bực rủ anh uống rượu rồi, để anh ta đợi một lúc rồi mới trả lời: [Hoàn cảnh của Vân Lệ khác với Hoàn Tử.] Nửa tiếng sau, sau khi xin phép vợ và được đồng ý, Tạ Kỳ Diên lại gửi cho Khương Bách Xuyên một tin nhắn: [Uống rượu được, đến nhà cậu uống.] Khương Bách Xuyên chính là có ý này.

Đêm nay Khương Bách Xuyên say bí tỉ.

“Cậu biết không, tôi không muốn để cô ấy một mình gánh vác.” Khương Bách Xuyên ôm chai rượu, nước mắt bất giác rơi xuống, “Nhưng tôi không thể nào xen vào.”

Cảm giác bất lực chỉ có thể đứng nhìn này, Khương Bách Xuyên lần đầu tiên trải qua.

“Tôi… rất xót xa cho cô ấy.”

Tạ Kỳ Diên cúi đầu nhìn đồng hồ, Hạ Vãn Chi đã nói từ nửa tiếng trước rằng sẽ đến đón anh, chắc giờ cũng sắp tới.

Đang nghĩ thì ở hành lang gần cửa truyền đến tiếng động.

Vân Lệ sớm đã đứng đó.

Hạ Vãn Chi thì đứng sau lưng cô.

“Tớ đưa A Diên về trước, cậu…” Hạ Vãn Chi vuốt vai Vân Lệ.

Vân Lệ gật đầu: “Tớ ở đây với anh ấy, hai người về đi.”

Đỡ Tạ Kỳ Diên đang say khướt lên xe, Hạ Vãn Chi giải thích: “Em nói với Vân Lệ là Khương Bách Xuyên rủ anh uống rượu, chắc cô ấy đoán được lý do Khương Bách Xuyên uống rượu nên mới muốn đi theo.”

Đồ hiphop trẻ em Tạ Kỳ Diên mở hé cửa sổ xe cho thoáng mùi rượu, bật cười nắm chặt tay Hạ Vãn Chi: “Chén rượu này uống vừa đúng lúc, Vân Lệ cũng đến vừa đúng lúc.”

Sáng mai, trời sẽ hửng nắng sau cơn mưa.

Chuyện Mộ Hạ Hoàn Tử công khai chỉ lên top tin tức nóng hai ngày, Tạ Kỳ Diên lo Hạ Vãn Chi đi làm lại sẽ bị ảnh hưởng bởi chuyện trên mạng, sướng đủ rồi liền gỡ tin tức nóng xuống.

Nhưng chuyện này dù sao cũng sớm đã lan truyền ầm ĩ trong giới thượng lưu, thậm chí còn lan sang cả nước ngoài, bà Rose là người thích xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, tự mình đăng ký một tài khoản rồi chia sẻ lại những lời chúc phúc của cư dân mạng trên tin tức nóng.

Rose cười ngả nghiêng, ôm điện thoại chia sẻ màn hình với Hạ Vĩnh Thanh: “Thấy chưa, hơn vạn bình luận, toàn là bái kiến mẹ vợ, buồn cười quá ha ha ha!”

Hạ Vĩnh Thanh khịt mũi một tiếng: “Trông thì nghiêm túc, sau lưng lại đắc ý khoe khoang như vậy.”

“Chậc, anh hiểu gì chứ, đây gọi là lãng mạn!” Rose phản bác lại.

Hạ Vĩnh Thanh nói thì nói nhưng vẫn lưu lại bức ảnh Tạ Kỳ Diên đăng trên Weibo.

Con gái ông bây giờ rất hạnh phúc.

Điều đó khiến ông cảm thấy việc giao con gái cho người đàn ông này là hoàn toàn đúng đắn.

Và Tạ Kỳ Diên đã không làm ông thất vọng.

Người bố già cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.

Điện thoại đã lướt đến nóng ran, trà trong cốc đã nguội, Hạ Vĩnh Thanh uống cạn một hồi, như thể được kích thí/ch tinh thần chiến đấu, lén lút nhắn tin cho Tạ Kỳ Diên.

Hạ Vĩnh Thanh: [Bao giờ tổ chức đám cưới?] Hai nước chênh lệch múi giờ, bên này vừa mới tối nhưng bên Bắc Thành là rạng sáng, Tạ Kỳ Diên không thể trả lời ngay.

Ngày hôm sau khi Hạ Vĩnh Thanh tỉnh dậy, Tạ Kỳ Diên đã trả lời: [Dạ đầu mùa hè năm nay.] Rõ ràng, chắc chắn, và không chút do dự, thậm chí còn kèm theo — Phương án đám cưới… phiên bản thứ năm (chờ duyệt).

Hạ Vĩnh Thanh không nhịn được cười, cười đến rung cả lồng ngực, cười đến run cả vai.

“Mơ đẹp gì mà sáng sớm đã cười như vậy?” Rose vừa rửa mặt xong, mặc đồ công sở chuẩn bị đi làm.

“Em tự xem đi, đừng nói nữa, thằng nhóc Tạ Kỳ Diên này cũng có tài đấy, chẳng trách con gái cưng nhà ta lại yêu nó đến chết mê chết mệt.” Hạ Vĩnh Thanh đứng dậy xuống giường, ngân nga vài câu hát.

Rose mặt mày hớn hở xem xong phương án đám cưới của Tạ Kỳ Diên, nhìn thấy hai chữ “chờ duyệt” liền cười cười, không can thiệp nhiều, xoay người hơi nhướng mày: “Sớm đã nói với anh Tạ Kỳ Diên và Tiểu Hoàn Tử nhà ta xứng đôi, mắt nhìn người của em khi nào sai chứ.”

Đầu hè, trời Bắc Thành chưa nóng lắm, quả thật thích hợp để tổ chức đám cưới.

Quan trọng hơn, đầu mùa hè là sinh nhật 26 tuổi của Hạ Vãn Chi.

Tạ Kỳ Diên luôn là người chu đáo như vậy.

Hạ Vĩnh Thanh không cãi nhau với bà, vui vẻ tiếp tục trao đổi với Tạ Kỳ Diên, hào phóng nói có cần giúp đỡ và phối hợp gì cứ đến tìm ông.

Tạ Kỳ Diên nhận lời.

Lúc này mới tháng hai, còn mấy tháng nữa mới đến đầu hè, ngày tháng còn dài, anh có đủ thời gian để cho Hạ Vãn Chi một đám cưới long trọng, lãng mạn và khó quên cả đời.

Vèo một cái đã qua rằm tháng giêng, ngày hôm sau là 16 tháng giêng, cũng là đám cưới của Tạ Lâm và tiểu thư nhà họ La, La Bích Ngọc.

Địa điểm tổ chức đám cưới là khách sạn Vịnh Tinh Tế thuộc Khương thị, khách mời rất đông, đồng thời cũng bao gồm những gia tộc quyền quý như nhà họ Khương, Lục và nhà họ Khúc.

Tạ Kỳ Diên đến muộn, ông nội nhìn thấy anh và Hạ Vãn Chi vào cửa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, từ từ nở nụ cười.

“Tạ tổng ——”

“Tạ tổng…”

Những người đến chào hỏi anh nối dài không dứt.

Hạ Vãn Chi khẽ cười, khoác tay Tạ Kỳ Diên cho đến khi thấy Vân Lệ và Khương Bách Xuyên bước vào cô mới nói: “Anh cứ trò chuyện đi, em qua chỗ Vân Lệ một lát nhé?”

Vừa định quay đi, khuôn mặt Tạ Kỳ Diên rốt cuộc cũng xuất hiện biểu cảm, anh nắm tay cô lại, ung dung nói với các khách đang đến chúc mừng: “Xin lỗi, tôi và vợ phải tiếp đón khách quý quan trọng.”

Hạ Vãn Chi: “…”

Hoàn toàn khẳng định danh xưng “tổng tài mê vợ” mà cư dân mạng gán cho.

Mọi việc đều lấy vợ làm đầu, lúc nào cũng bám lấy vợ.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »