Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7655 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 190
kết thúc chính văn.

❊ ❊ ❊

Trời đầu hè trong xanh không một gợn mây, gió thổi trong lễ đường tự do mà phóng khoáng.

Người dẫn chương trình theo quy trình hướng dẫn cô dâu chú rể truyền đi hạnh phúc, cách đó ba mét có một nhóm thanh niên độc thân đầy chí khí đứng xem, dẫn đầu là Dư Phi, trên mặt viết rõ hai chữ “háo hức”.

Hoắc Dương trốn ở góc xa nhất, khóe miệng khẽ giật: “…”

Tiền thưởng sắp đến tay chắc bay mất rồi.

“Tôi còn tưởng anh chỉ tích cực nhất khi gặp tiền thưởng thôi chứ.” Trúc Tử ngầm lườm Dư Phi một cái, giơ khuỷu tay huých anh ta sang một bên, nhường vị trí chính giữa cho Vân Lệ.

Dư Phi vừa định phản bác, liếc thấy Khương Bách Xuyên sau lưng Vân Lệ, giữ vững tinh thần ho khan hai tiếng: “Khuấy động không khí hiểu không!”

Hoắc Dương kéo dài giọng “ồ” một tiếng: “Hóa ra là vậy, thấy cậu tích cực như vậy tôi còn tưởng cậu muốn sớm thành gia.”

Dư Phi: “…”

Muốn thì chắc chắn là muốn, nhưng không có gan chó đó mà tranh giành với vị Khương gia này.

“Cô dâu đã chuẩn bị sẵn sàng chưa ạ?” Người dẫn chương trình trên sân khấu tiếp tục theo quy trình.

Hạ Vãn Chi tay cầm một bó hoa chi tử và lan hồ điệp, là bó hoa đầu tiên Tạ Kỳ Diên tự tay gói sau khi được Vân Lệ dạy.

Bó hoa đầu tiên tự tay gói dành tặng cho cô dâu của mình.

Gió thổi mang theo hương thơm thoang thoảng của hoa chi tử, Hạ Vãn Chi cười dịu dàng, đôi mắt cong cong như trăng khuyết nhìn thẳng vào Vân Lệ đang mắt đỏ hoe lại cười rạng rỡ trong đám đông.

Như thể hiểu được Hạ Vãn Chi đang nghĩ gì, Tạ Kỳ Diên ra hiệu cho người dẫn chương trình đưa micro đến.

Hạ Vãn Chi hoàn hồn, ngẩng đầu liếc nhìn Tạ Kỳ Diên một cái.

Tạ Kỳ Diên nhướng mày cười, đầu ngón tay khẽ vu/ốt ve eo cô: “Trong phần truyền đi hạnh phúc, người đón nhận hạnh phúc cũng là nhân vật chính.”

Trước đám cưới, anh mượn Vân Lệ đến dạy gói hoa cầm tay, còn Khương Bách Xuyên lại mượn Hạ Vãn Chi cùng nhau bí mật lên kế hoạch cho một chuyện lớn.

Tuy không nói với ai nhưng Tạ Kỳ Diên đã đoán ra.

Micro được đưa đến miệng, nụ cười Hạ Vãn Chi càng thêm rạng rỡ, hít một hồi thật sâu: “Tôi… đã sẵn sàng rồi.”

Nhìn về phía Khương tổng nào đó đang căng thẳng nhất trong đám đông, Hạ Vãn Chi nhẹ nhàng nói: “Tôi chuẩn bị truyền đi hạnh phúc này cho một người bạn quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, bởi vì… trong ngày đặc biệt này, tôi hy vọng cô ấy cũng nhận được hạnh phúc.”

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt không ngớt, Trúc Tử hiểu ý Hạ Vãn Chi, kích động kéo Vân Lệ ra trước mặt mình: “Thấy chưa, thấy chưa! Chi tử Lệ Chi mới là tình yêu đích thực!”

Vân Lệ không ngờ đến phần này, ngẩng đầu lên cố gắng kìm nén không cho nước mắt cảm động chảy xuống làm nhòe lớp trang điểm.

Nhưng khi tất cả mọi người đều tưởng Hạ Vãn Chi sẽ tự tay trao hoa cầm tay cho Vân Lệ, cô lại ranh mãnh cười quay lưng lại, quay đầu nhắc nhở một câu: “Khương tổng có thể giành được, phải không?”

Nghe vậy, Vân Lệ ngẩn người hai giây.

Cũng chỉ hai giây, bó hoa cầm tay trắng tinh tượng trưng cho tình yêu và hạnh phúc rời khỏi đầu ngón tay Hạ Vãn Chi, tạo thành một đường cong giữa không trung.

Acnes Ngay lúc nó sắp rơi xuống, một bóng đen lao tới, vững vàng đón lấy bó hoa ấy.

Hạ Vãn Chi nhướng mày cười, trong nụ cười xen lẫn chút ý đắc ý.

Điều này khác với những gì đã nói ban đầu.

Khương Bách Xuyên cong môi cười, hiểu ra ý của cô.

Cô là nửa người nhà mẹ đẻ của Vân Lệ, tuy nói đã đồng ý cho anh ta cơ hội để anh ta hoàn thành một chuyện rất quan trọng.

Nhưng so với việc được tặng, cô càng hy vọng hạnh phúc này là do anh ta chủ động tự tay giành lấy.

Hạ Vãn Chi biết anh ta có thể giành được, và nhất định sẽ giành được.

Tiếng reo hò và vỗ tay xung quanh vang dội không ngớt, micro không biết sao lại đến tay Khương Hữu Dung, cô hét lớn: “Xin chúc mừng chàng trai cao to, đẹp trai, giàu có, tốt bụng này đã trở thành tuyển thủ MVP xuất sắc nhất trận đấu!

Phỏng vấn một chút anh Khương, trong khoảnh khắc vô cùng quan trọng này, anh có định làm chuyện gì thật quan trọng không?”

Lời này mang tính định hướng rất cao, Khương Bách Xuyên khẽ liếc nhìn em gái mình một cái, ra hiệu cho cô bớt lại một chút.

Vân Lệ mặt mỏng.

Anh sợ cô ấy chạy mất.

Trong khoảnh khắc tim đập thình thịch, Khương Bách Xuyên quay người lại, tay cầm bó hoa hơi run rẩy mà không ai nhìn thấy.

Cho đến khi Vân Lệ chủ động đưa tay ra cho anh: “Ngẩn người gì vậy, không phải định tăng cho em sao?”

Mọi người đều nhìn ra sự căng thẳng của anh, tiếng vỗ tay cổ vũ kéo dài không ngớt, Khương Bách Xuyên nhìn cô gái trước mắt, dưới ánh mắt mong đợi của mọi người, điều hòa hơi thở rồi từ từ quỳ một gối xuống.

“Aoooo! Đồng ý đi —” Dư Phi, người đảm nhận vai trò khuấy động không khí nhảy cẫng lên reo hò.

Hoắc Dương ấn vai anh ta xuống để anh ta không làm loạn nữa: “Hét sớm quá…”

“Ha ha ha ha —” Cả hội trường già trẻ lớn bé cười không ngớt.

Vân Lệ gần như phản xạ có điều kiện nhận lấy bó hoa Khương Bách Xuyên đưa đến trước mặt, sau khi hoàn hồn liền cụp mắt xuống đối diện với ánh mắt vô cùng nóng rực của Khương Bách Xuyên, cộng thêm bị không khí xung quanh tác động, hơi nóng trên mặt lan dần xuống d/ái tai.

Khương Bách Xuyên cười nhìn, úc này gương mặt đỏ hồng của cô còn khiến tim anh rung động hơn nữa.

“Anh… anh làm gì vậy?” Cô ngượng ngùng siết chặt bó hoa, khẽ cúi người định kéo anh đứng dậy, nhưng khi chạm vào tay, Khương Bách Xuyên lại nắm lấy tay cô.

Nắm tay cô dịu dàng và trân trọng đến mức khiến người khác xúc động, trong tiếng hoan hô vang dội, anh thành kính cúi đầu, hôn lên mu bàn tay cô.

Khoảnh khắc này quá mức rung động lòng người, Hạ Vãn Chi nhìn một hồi không kìm được mà mắt đã ươn ướt.

Tạ Kỳ Diên giơ tay lên xoa đầu cô, khẽ ấn cô tựa vào vai mình, cười nói: “Còn khóc nữa, anh xót lắm đó.”

Vừa nói vừa đưa tay Hạ Vãn Chi ấn vào vị trí tim mình.

Thế là Hạ Vãn Chi liền cười, vừa cười vừa nức nở: “Vân Lệ những năm qua sống khổ quá rồi.”

Vân Lệ từng nói, nếu không gặp Khương Bách Xuyên, có lẽ đời này cô cứ vậy thôi.

Ông trời thương xót lại để cô gặp được Khương Bách Xuyên.

Anh dạy cô tình yêu là gì, dạy cô học cách yêu, dạy cô cảm nhận tình yêu.

“Tương lai còn dài, họ có cả đời để tận hưởng tình yêu.” Hôn lên trán Hạ Vãn Chi, Tạ Kỳ Diên ôm cô, giọng nói dịu dàng, “Họ sẽ rất hạnh phúc, chúng ta cũng vậy.”

Thế giới rộng lớn, giữa biển người mênh mông gặp được một người mình thích quả thật không dễ.

Vừa hay người đó cũng thích mình, xác suất lại càng nhỏ hơn.

Yêu nhau vốn dĩ đã là một chuyện rất hạnh phúc và tốt đẹp.

Huống hồ là cùng người mình yêu kết hôn sinh con, xây dựng một gia đình nhỏ, bạc đầu giai lão, sống trọn một đời.

Đầu óc Vân Lệ dù có mơ hồ đến đâu, lúc này cũng phản ứng lại được hành động hiện tại của Khương Bách Xuyên có ý nghĩa gì.

Dư Phi ở bên cạnh lớn tiếng reo hò, kéo theo Trúc Tử cùng nhau vỗ tay cổ vũ, trên sân khấu còn có Khương Hữu Dung cầm micro…

Mấy người này đều là những người tính tình hoạt bát, hợp lại với nhau quả thật có chút náo loạn, Vân Lệ căng thẳng đến không chịu được, nhiệt độ cơ thể tăng vọt, nhớ ra còn có trưởng bối ở đây, không nghĩ ngợi gì liền nói với Khương Bách Xuyên: “Em đồng ý!

Em đồng ý… anh mau đứng dậy đi.”

Tay phải còn đang mò nhẫn trong túi, Khương Bách Xuyên kinh ngạc ngẩng đầu, nội tâm vốn đang căng thẳng lúc này lại thầm vui sướng, vẻ mặt từ từ nhuốm một lớp ý cười đắc ý: “Đừng vội cục cưng.

Anh biết em đồng ý, nhưng anh còn chưa bắt đầu cơ mà.”

Vân Lệ: “…”

Trên sân khấu Hạ Vãn Chi cười đến không chịu được, lớn tiếng hét lên: “Khương tổng, anh có được không đó —”

Khương Hữu Dung chậc một tiếng, hét vào micro: “Nhanh lên đi anh trai tốt của em, lề mề như vậy, anh không vội có vợ nhưng em vội có chị dâu rồi!”

“Ha ha ha ha ha ha —”

Vân Lệ ngượng đến mức lén lườm Khương Bách Xuyên một cái.

Khương Bách Xuyên không kiểm soát được nụ cười ngạo nghễ của mình, cuối cùng từ trong túi lấy ra chiếc nhẫn kim cương xanh đã chuẩn bị từ lâu, cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt bạn gái mình.

“Cô Vân Lệ, anh có hơi căng thẳng.” Ánh mắt dường như ngấn lệ, anh giơ tay lên, chiếc nhẫn kim cương đó khẽ rung trên đầu ngón tay anh.

Đó là tay anh đang run.

Ban đầu chuẩn bị rất nhiều lời muốn nói, nhưng bây giờ đầu óc trống rỗng, Khương Bách Xuyên nhìn cô, ngay cả giọng nói cũng run: “Em… có bằng lòng gả cho anh không?”

Anh muốn hứa với cô, sẽ yêu cô cả đời, che chở cô…

Nhưng cả đời quá dài, lời thề quá hư ảo, anh càng muốn ở bên cạnh cô, dùng cả đời để kiểm chứng đáp án “cả đời” này.

“Gả cho anh ấy! Gả cho anh ấy!”

Với Khương Hữu Dung cầm micro trên sân khấu làm đầu tàu, cả hội trường gần như ai cũng reo hò cổ vũ cho họ.

Vân Lệ hít hít mũi, vừa khóc vừa khẽ mắng: “Đồ ngốc.”

Sớm từ khi Khương Bách Xuyên vô tình hay cố ý nhắc đến việc muốn cưới cô, cô đã bắt đầu có chút mong đợi.

Tuy mong đợi nhưng cũng có hoang mang, bối rối, căng thẳng.

Nhưng lúc này cô chỉ có một câu: “Em đồng ý.”

“Khương Bách Xuyên, em đồng ý.” Sợ anh nghe không rõ, cô lại một lần nữa kiên định đồng ý.

Nhẫn được đeo vào, hai chân rời khỏi mặt đất được ôm lên xoay vòng tại chỗ, khoảnh khắc đó, nước mắt Vân Lệ lăn dài cùng nụ cười.

Gió khẽ thổi qua, mang đến hạnh phúc của cô.

Hạ Vãn Chi khóc không thành tiếng, nước mắt vừa được Tạ Kỳ Diên lau khô lại chảy ra, Tạ Kỳ Diên hết cách, đành phải uy hiếp: “Còn khóc nữa à?”

Hạ Vãn Chi hoàn toàn quen thuộc với mánh khóe của anh, mặt vẫn còn vương hai hàng lệ, nhón chân lên ôm mặt Tạ Kỳ Diên chủ động hôn sâu.

“Tạ Kỳ Diên, em yêu anh.”

A Diên của em.

Em yêu anh.

Nhìn thấy cảnh này, Khương Hữu Dung lại càng kích động hơn, không biết sao lại gia nhập vào phe của Dư Phi, cùng nhau reo hò cuồng nhiệt: “Lễ thành! Xin chúc mừng hai cặp đôi mới cưới và sắp cưới!”

Dư Phi tiếp lời: “Lãng mạn mùa hè không bao giờ tàn, hạnh phúc của tân lang tân nương mãi mãi bền lâu, chúc cho những người yêu nhau trên đời cuối cùng cũng thành đôi!

Tiếp theo xin mời cô dâu chú rể của chúng ta nâng ly, cùng kính mời bốn phương khách quý —”

Người dẫn chương trình bị bỏ quên trong góc lần đầu tiên cảm nhận được khủng hoảng nghề nghiệp: “…”

Mưa cánh hoa rơi như tuyết, dàn nhạc giao hưởng tấu lên vũ khúc tình yêu, nơi gió đi qua, tình yêu của họ lan tỏa vô tận.

Lãng mạn mùa hè không bao giờ tàn.

Hạnh phúc của tân lang tân nương mãi mãi bền lâu.

_ Kết thúc chính văn.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »