Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7692 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 169

❊ ❊ ❊

Lời nói chỉ được một nửa, người giúp việc chăm sóc Diêu Cầm vội vàng chạy đến báo tin người tỉnh dậy đang làm loạn. Liễu Thư Bạch không chút do dự, lập tức bỏ lại Tạ Kỳ Diên và Hạ Vãn Chi mà rời đi.

Bước chân vội vàng rối loạn như thể đến muộn một bước sẽ mất đi người mình yêu, mang theo sự lo lắng bất an và sợ hãi.

Tạ Kỳ Diên cứ thế đứng đó, rất lâu, rất lâu.

Sau khi nghe Liễu Thư Bạch kể về bệnh tình của mẹ mình, đồng tử mất đi tiêu cự, hai ngày nay không nghỉ ngơi tốt, sự căng thẳng quá mức khiến tơ máu đỏ trong mắt anh càng trở nên rõ ràng, khóe mắt đỏ hoe.

Anh thất thần, hàng mi khẽ run, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Cơn đau dữ dội xuyên qua tim phổi, Tạ Kỳ Diên khó khăn hít thở.

Gió nổi lên. Cho đến khi mái tóc của Hạ Vãn Chi bị gió thổi lướt qua bên cổ anh, anh mới cứng đờ từ từ hoàn hồn.

“Không phải sự thật, đúng không?” Tạ Kỳ Diên khàn giọng.

Hạ Vãn Chi cắn môi nén lại sự chua xót trong mắt, cô không dám lắc đầu, cũng không dám gật đầu.

Ngay cả cô cũng không thể chấp nhận kết quả này.

Huống hồ là Tạ Kỳ Diên.

Anh đã chịu đựng rất nhiều gian khổ, nhưng dù có khổ đến đâu, anh cũng chưa từng cúi đầu bật khóc.

Đôi vai từng đưa Tạ thị trở lại đỉnh cao thương nghiệp, đôi vai vững chãi ấy, giờ đây chỉ vì một tin mẹ mình lâm trọng bệnh bao năm mà khẽ run rẩy, như thể niềm tin đã chống đỡ anh suốt bao năm đột ngột sụp đổ.

Anh cứ nhìn Hạ Vãn Chi như thế, dùng giọng nói khiêm nhường, run rẩy hỏi lại: “Bà ấy sẽ khỏe lại, đúng không?”

Không sao.

Bà chỉ là tạm thời quên mất anh.

Anh có thể chấp nhận điều đó.

Tạ Kỳ Diên không tin vào thần linh, cũng không tin số mệnh. Anh có đủ sức lực để chống lại số phận, nhưng khi trời giáng xuống khổ đau cho người anh yêu thương anh lại chỉ có thể khuất phục.

Anh mất hết sức lực, mong ông trời mở mắt nhìn rõ nhân gian này.

Anh muốn hỏi: tại sao?

Tại sao hành hạ một mình anh chưa đủ, tại sao còn muốn làm tổn thương cả người thân của anh?

Anh run rẩy, cụp mắt nhìn Hạ Vãn Chi.

Anh không tin thần, anh tin Hạ Vãn Chi.

Anh cứ thế nhìn cô, nhìn vị thần duy nhất mà anh tôn thờ.

Hạ Vãn Chi nén tiếng khóc, hai tay vòng qua eo anh ôm chặt lấy cơ thể anh, quả quyết gật đầu: “Đúng, mẹ sẽ khỏe lại. Nhất định sẽ ổn.”

Tầm nhìn của Tạ Kỳ Diên dần mờ đi, anh cúi người xuống, vai từ từ sụp xuống, đem một nửa sức nặng trên người dựa vào Hạ Vãn Chi.

Shopee tech zone – Liễu Thư Bạch sau khi thu xếp ổn thỏa cho Diêu Cầm liền mời Tạ Kỳ Diên và Hạ Vãn Chi vào.

Dường như đã nói trước điều gì đó với Diêu Cầm, Diêu Cầm ngồi trên xe lăn khẽ ngẩng đầu nhìn hai người không xa, cười nói với Liễu Thư Bạch: “Thư Bạch, khách của anh đến rồi.”

Nụ cười đó ấm áp như ánh nắng mùa xuân.

Tạ Kỳ Diên hơi ngẩn người.

Dường như trở về tuổi thơ, anh đang chơi đùa một bên, quay đầu lại liền thấy bà nở nụ cười hiền từ, dịu dàng gọi anh: “A Diên chậm thôi, coi chừng ngã.”

Bà đã thay đổi, nhưng cũng dường như chẳng thay đổi gì.

Có lẽ Hạ Vãn Chi đã vẽ ra Diêu Cầm trong tưởng tượng nên khi nhìn bà anh cảm thấy rất quen thuộc.

Bà rất giống Diêu Cầm bốn mươi bảy tuổi trong tranh.

Già đi, có nếp nhăn, nhưng vẫn hiền từ phúc hậu.

Nhưng bà gầy đi, tiều tụy, phong sương.

Thời gian trôi qua, mái tóc xanh đã thành tóc bạc.

Hạ Vãn Chi nén một hồi căng thẳng nhìn về phía Diêu Cầm, bà ngồi đó, trong lòng ôm một con búp bê vải.

Bà cười không khác gì người bình thường.

Nhưng khi Hạ Vãn Chi liếc nhìn Liễu Thư Bạch, rõ ràng có thể thấy sự căng thẳng và lo lắng của ông.

Ngón tay Liễu Thư Bạch bị Diêu Cầm khẽ chạm, ông đáp một tiếng, giọng nói hơi run: “Em quên rồi à, vừa rồi anh nói với em rồi, họ đến gặp em đó.”

Diêu Cầm ngẩn người, ngơ ngác: “Khách của em?”

Liễu Thư Bạch chậm rãi: “Đúng vậy, khách của em.”

Diêu Cầm ngẩng đầu nhìn sang, mắthi híp lại rồi cười cười: “Sao có thể, em làm sao có khách được chứ.”

Không khí dường như ngưng lại, ánh mắt Diêu Cầm dừng lại trên người Tạ Kỳ Diên, nụ cười trên mặt từ từ tắt ngấm.

Mọi người đều căng thẳng chú ý đến phản ứng của bà.

Hơi thở Tạ Kỳ Diên nặng nề, anh khó khăn bước đi bước đầu tiên về phía mẹ mình, mang theo sự dò xét, mang theo sự hoang mang bất an, mang theo nỗi nhớ sâu sắc.

Ánh sáng bị bóng dáng cao lớn trước mắt che khuất, mày Diêu Cầm nhíu lại, lúc anh sắp đến gần mình, bà cụp mắt xuống, lộ vẻ rụt rè hoảng sợ, đột ngột ôm chặt con búp bê trong lòng: “A Diên, A Diên…”

Lồng ngực Tạ Kỳ Diên rung lên, ánh mắt nhìn Diêu Cầm đầy vẻ bối rối, hốc mắt lập tức đỏ hoe, như thể bất ngờ, lại như sợ hãi đây chỉ là một giấc mơ.

Liễu Thư Bạch và Hạ Vãn Chi cũng kinh ngạc nhìn Diêu Cầm, lòng dạ cũng treo lơ lửng.

Môi Tạ Kỳ Diên run rẩy.

Anh ở gần Diêu Cầm đến vậy, gần đến vậy.

Chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào.

Anh quỳ xuống, một gối chạm đất, từ từ, rồi lại hạ cả hai đầu gối xuống, hốc mắt ngấn lệ, đầu ngón tay run rẩy, anh đặt lòng bàn tay lên đầu gối Diêu Cầm, khi giọt nược mắt cuối cùng cũng lăn dài, anh cúi đầu tựa trán lên đó.

Như hồi nhỏ, gối đầu lên đầu gối mẹ, nghe mẹ kể chuyện hồi nhỏ của mẹ.

“Mẹ.” Tạ Kỳ Diên khàn giọng.

“Mẹ ơi…” Nỗi nhớ không lời, hơn hai mươi năm qua anh chỉ có thể gọi tiếng “mẹ” này trong lòng.

Không ai biết anh nhớ bà đến mức nào.

Anh mong ngày gặp mặt, mong rằng khi anh gọi một tiếng “mẹ”, bà sẽ dịu dàng đáp lại một tiếng.

“Tiểu A Diên…” Diêu Cầm siết chặt tay, cảnh giác ôm con búp bê trong lòng, người rụt lại về phía sau, miệng lẩm bẩm, “Tiểu A Diên đừng khóc, đừng khóc…”

Tư thế như ôm trẻ sơ sinh, bà dùng má khẽ vuốt ve “Tiểu A Diên” trong lòng, ngẩng đầu lên nhìn Tạ Kỳ Diên, ánh mắt mang theo chút trách móc: “Cậu nói nhỏ thôi, dọa Tiểu A Diên của tôi rồi!”

Tạ Kỳ Diên chỉ ngẩng đầu, hai tay vẫn đặt trên đầu gối Diêu Cầm.

Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng lúc này trong lòng vẫn tan nát.

Anh cứ thế ngơ ngác nhìn Diêu Cầm không nhận ra mình trước mắt.

Nhưng cũng thấy may mắn, vì bà vẫn còn nhớ Tiểu A Diên.

Diêu Cầm nhíu mày nhìn Liễu Thư Bạch: “Thư Bạch, khách của anh làm phiền chúng ta rồi.”

“Được, anh biết rồi, anh sẽ bảo họ im lặng.” Liễu Thư Bạch phụ họa, khó xử nhìn Tạ Kỳ Diên.

Đối với Diêu Cầm hiện tại, Tạ Kỳ Diên chính là một người hoàn toàn xa lạ.

Hạ Vãn Chi đi tới đỡ Tạ Kỳ Diên dậy, nắm lấy bàn tay ấm áp và mạnh mẽ của anh.

“Chào dì Diêu, con là Hạ Vãn Chi, rất vui được quen biết dì.” Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, Hạ Vãn Chi hơi khom người, ánh mắt sáng rỡ đầy thiện ý.

Diêu Cầm rất cảnh giác với người lạ, trước khi trả lời còn thử dò xét nhìn Liễu Thư Bạch, đến khi được Liễu Thư Bạch gật đầu đồng ý mới cười nói: “Dì tên Diêu Cầm, đây là Tiểu A Diên của dì…”

Nói rồi liền đưa con búp bê trong lòng cho Hạ Vãn Chi, môi hơi hé mở dường như còn muốn nói gì đó, nhưng vừa lên tiếng lại bỗng dưng dừng lại, như thể quên mất mình định nói gì.

Ánh mắt Hạ Vãn Chi lóe lên một tia xót xa, dịu dàng vuốt ve đầu con búp bê lông đó, cố gắng giữ nụ cười: “Cậu ấy tên Tiểu A Diên, còn cháu là Tiểu Hoàn Tử.”

Búp bê lông mềm mại, trên người toàn là hơi ấm và mùi hương của Diêu Cầm.

Diêu Cầm lập tức vui mừng khôn xiết: “Tiểu Hoàn Tử là tên ở nhà của con à? Tiểu A Diên nhà ta cũng là tên ở nhà, tên thật của nó là Tạ…”

Chữ “Tạ” vừa phát âm, vẻ mặt Diêu Cầm bỗng thay đổi, ánh mắt hiền từ phúc hậu đột nhiên híp lại: “Tạ… Tạ…”

“Là gì? Tôi muốn nói gì?” Vẻ mặt Diêu Cầm trở nên sắc bén, “Cô là ai? Có phải cô đang cố moi chuyện của tôi? Cô có quan hệ gì với Tạ Thiên Tề?!”

Dao Cầm đột nhiên đứng bật dậy khỏi xe lăn, cảm xúc quá kích động khiến máu dồn lên não, choáng váng một lúc.

Liễu Thư Bạch vội vã đỡ lấy bà, vòng tay ôm chặt, nhẹ nhàng xoa sau lưng: “A Diêu, A Diêu!

Họ là khách của anh, là khách, không liên quan gì đến Tạ Thiên Tề…”

Sắc mặt Diêu Cầm lập tức tái mét nhưng lại nhanh chóng nghe theo lời Liễu Thư Bạch, ngẩn ngơ nhìn Hạ Vãn Chi: “Không liên quan gì đến Tạ Thiên Tề?”

Liễu Thư Bạch gật đầu dỗ dành bà: “Đúng, không liên quan…”

Hạ Vãn Chi bị phản ứng đột ngột của Diêu Cầm dọa sợ, lúc lùi lại va vào cánh tay Tạ Kỳ Diên đưa ra, được anh che chở trong lòng, Hạ Vãn Chi bất giác ngẩng đầu nhìn anh.

Đôi mắt đó ẩn chứa nhiều hơn là nỗi buồn kìm nén.

Thứ hai, là sự căm hận.

Sự oán hận đối với Tạ Thiên Tề.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »