Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 164

❊ ❊ ❊

Khương Bách Xuyên và Vân Lệ ở phong suite của khách sạn Vịnh Tinh Tế đã lên giường nghỉ ngơi rồi, khách dự tiệc cưới nhà họ Tạ ở tầng mười chín mới lần lượt ra về.

Khách khứa đã rời đi, chỉ còn một số họ hàng thân thiết nhà họ Tạ đang nán lại trò chuyện.

Tạ Kỳ Diên ngồi nghiêm chỉnh, có người đang nói chuyện với anh nhưng ánh mắt anh lại xuyên qua đám đông, nhìn thẳng vào một người.

Ánh mắthi nheo lại, mang theo sự thù địch.

Trước khi rời đi Tạ Kỳ Diên vỗ đầu Tạ Đàn rồi dặn dò một câu: “Đưa chị dâu em đến xe đợi anh.”

“A Diên…” Hạ Vãn Chi gọi anh nhưng Tạ Kỳ Diên không dừng lại.

Tạ Đàn nhìn anh hùng hổ đi về phía Chu Dục, bỗng dưng rùng mình một cái: “Chị Hoàn Tử, anh ấy ăn phải thuốc súng à?”

Hạ Vãn Chi bất đắc dĩ cười: “Không có, đi thôi, đến xe đợi anh ấy.”

Tạ Kỳ Diên có ăn phải thuốc súng hay không không biết, nhưng dáng vẻ này quả thật giống như sắp đi đánh nhau.

Mẹ Chu nhìn thấy Tạ Kỳ Diên đến, khoảnh khắc đó cơ thể bất giác căng cứng, cố gắng gượng cười chào hỏi anh: “A Diên chưa đi à? Hôm nào đến nhà dì ngồi chơi…”

Tạ Kỳ Diên bị chặn lại nhưng cũng không tức giận, vượt qua mẹ Chu, nói thẳng với Chu Dục: “Trông chừng người phụ nữ của cậu cho kỹ.”

Vẻ mặt Chu Dục khựng lại: “Ý anh là gì?”

“Chuyện nhà họ Chu các người thì tự mình đóng cửa giải quyết, nếu còn để Tôn Linh Chi tiếp cận vợ tôi, tôi không ngại xử lý cả cô ta lẫn nhà họ Chu các người đâu.” Tạ Kỳ Diên nói xong, chẳng buồn để ý vẻ mặt cả nhà họ Chu, quay đầu bỏ đi.

Hạ Vãn Chi vẫn còn đợi anh, anh không muốn lãng phí thời gian vào những người này.

“Con trai…” Sắc mặt mẹ Chu tái mét, quay người lại nắm chặt tay Chu Dục, “Người phụ nữ đó tìm đến nhà họ Tạ rồi à? Chuyện này không thể lan truyền ra ngoài con biết không!”

“Làm sao con biết được!” Chu Dục bực bội giật tay bỏ đi.

Mẹ Chu định giữ anh ta lại nhưng nhận ra hoàn cảnh không thích hợp, cố gắng nuốt lời vào bụng.

Đối với đứa con trai này bà rất cưng chiều.

Sau khi hủy hôn, Chu Dục suy sụp, rõ ràng biết Tôn Linh Chi là người phụ nữ không ra gì nhưng cũng chọn cách mắt nhắm mắt mở.

Nhưng bà vạn lần không ngờ người phụ nữ này lại khó đối phó như vậy, không chỉ mang thai mà còn muốn dựa vào đứa con để vào cửa nhà họ Chu.

Bà còn trông cậy vào việc Chu Dục kết hôn với người khác để ổn định thế lực hiện tại của nhà họ Chu.

Đứa bé không thể giữ, Tôn Linh Chi cũng tuyệt đối không thể vào cửa nhà họ Chu.

Chuyện này…cũng tuyệt đối không thể lan truyền ra ngoài.

Mẹ Chu thầm hạ quyết tâm.

Ngoài khách sạn, Hạ Vãn Chi một mình ngồi trong xe đợi, lúc xuống lầu đụng phải mẹ kế nhỏ của Tạ Đàn, đối phương bảo Tạ Đàn cùng về nên Tạ Đàn không thể từ chối.

Mua ngay Hơn nữa vốn dĩ cô bé phải về nhà cũ của nhà họ Tạ, Tạ Đàn nghĩ Tạ Kỳ Diên có vẻ tâm trạng không tốt, liền dứt khoát đi trước một bước, không làm kỳ đà cản mũi của đôi vợ chồng trẻ, cũng đỡ phải phiền Tạ Kỳ Diên đưa mình về một chuyến.

Hạ Vãn Chi hạ cửa sổ xe, cố ý nhìn xem Tạ Kỳ Diên xuống chưa, nhưng chưa thấy anh thì đã gặp Chu Dục trước..

Bốn mắt bất ngờ chạm nhau.

Trước khi Hạ Vãn Chi định đóng cửa sổ xe, Chu Dục nhanh tay lẹ mắt tiến lên chặn lại: “Chi Chi! Xin lỗi…”

Hạ Vãn Chi dừng động tác: “Hửm?”

Dư Phi đứng canh trước xe thấy vậy định xông đến lôi người đi, Hạ Vãn Chi khẽ cười lắc đầu, Dư Phi lúc này mới dừng bước, đứng canh một bên, nhìn chằm chằm hành động của Chu Dục.

“Tôn… người phụ nữ đó đến tìm em anh không hề hay biết, em đừng hiểu lầm, cô ta nói gì cũng được, em đừng tin, anh…” Chu Dục vội vàng giải thích.

“Không sao, tôi không để tâm.” Hạ Vãn Chi nhẹ nhàng cho qua chuyện, bắt gặp bóng dáng Tạ Kỳ Diên, lịch sự nói, “Xin lỗi, nhường đường một chút, anh chắn đường chồng tôi lên xe rồi.”

Toàn thân Chu Dục cứng đờ, sau khi phản ứng lại, bất lực buông thõng tay.

Đúng rồi.

Thật sự không để tâm nữa.

Thái độ hiện tại của Hạ Vãn Chi chỉ coi anh ta như người qua đường.

Hạ Vãn Chi ở bên trong mở cửa xe, Tạ Kỳ Diên ngẩng đầu liếc nhìn Chu Dục một cái, có lẽ nghe thấy những lời Hạ Vãn Chi vừa nói, lúc này ánh mắt nhàn nhạt hoàn toàn không thèm để ý đến anh ta.

Cửa xe mở ra, gió thổi ùa vào, Tạ Kỳ Diên ngồi vào rồi tiện tay đóng cửa sổ lại: “Cậu ta nói gì với em?”

“Xin lỗi.” Hạ Vãn Chi mím môi cười, hỏi lại, “Vậy còn anh, nói gì với anh ta?”

Tạ Kỳ Diên lạnh lùng khịt mũi: “Không có gì, cảnh cáo họ tránh xa em ra.”

Xe chạy về phía trước, Hạ Vãn Chi chỉ cười một tiếng, không nói gì thêm.

Có lẽ liên quan đến việc đã kết hôn, tâm trạng Hạ Vãn Chi bây giờ rất bình thản, chuyện cũ đã buông bỏ, hiện tại cô tin chắc không có gì có thể ảnh hưởng đến mình và tình cảm với Tạ Kỳ Diên.

Sau rằm tháng giêng, không khí tết đã qua, không khí xung quanh chỉ còn lại mùi vị của công việc.

Năm nay, Trúc Tử đi từ Bắc vào Nam du lịch suốt kỳ nghỉ, trải qua một cái tết rất ý nghĩa, lúc về mang theo không ít bảo bối cho Hạ Vãn Chi.

Rất nhiều tranh vẽ nổi tiếng địa phương, bút vẽ màu nước và bảng vẽ graffiti đáng yêu….

“Chị không biết đâu, lần này em ở Vân Thành lâu nhất, Bắc Thành chúng ta vẫn còn lạnh cóng nhưng Vân Thành đã xuân về hoa nở, gió xuân thổi lồng lộng rồi, nếu không phải còn phải đi làm em đã muốn ở đó lâu hơn một chút.” Trúc Tử vui vẻ chia sẻ những điều kỳ thú trên đường, nói nhiều nhất chính là về Vân Thành.

Dạo này Hạ Vãn Chi không bận lắm, rảnh rỗi nên vừa nghe Trúc Tử kể vừa thay tranh treo tường năm cũ bằng tranh mới.

“Vân Thành đúng là nơi đáng sống, dân tình chất phác, con người nhiệt tình, đúng là khiến người ta lưu luyến.” Hạ Vãn Chi đáp lời, làm xong việc trong tay lại bị Trúc Tử gọi qua xem sổ phác họa của cô ấy.

Trúc Tử vốn là sinh viên mỹ thuật, Hạ Vãn Chi vẫn luôn thấy việc cô ấy làm trợ lý cho mình thì thật đáng tiếc, nhưng không lay chuyển được ý muốn theo mình của Trúc Tử, nên chỉ có thể đền đáp cô ấy bằng lương và phúc lợi.

“Đây là Vân Thành à?” Hạ Vãn Chi bị những bức tranh trong sổ của Trúc Tử làm cho kinh ngạc, ngồi xuống lật xem từng trang một.

“Ừm ừm ừm.” Trúc Tử kể lể say sưa, “Ở một thị trấn nhỏ, mấy bức tranh đầu tiên đều vẽ ở thị trấn đó, chị xem bức tranh biển hoa này, ở ngay thị trấn đó, diện tích một trăm mẫu, trồng đủ loại hoa, làm em sốc luôn!

Em còn chụp ảnh nữa, nè, chị xem!”

“Biển hoa?” Hạ Vãn Chi lật xem mấy tấm ảnh thật, kinh ngạc phát hiện có chút quen thuộc, quả nhiên khi nhìn thấy một tấm ảnh biển hiệu quen thuộc trong ký ức liền cười nói, “Thị trấn Hữu Cầm, hè năm lớp mười chị cũng từng đến.”

Trúc Tử trợn tròn mắt: “Lớp mười? Vậy là mười năm trước rồi phải không? Thị trấn hoa này lại có mười năm rồi à?”

Hạ Vãn Chi suy nghĩ điều gì đó, tiếp tục lật ảnh: “Không sai đâu, biển hiệu còn ở đây mà, chỉ là hồi đó biển hoa là cả một cánh đồng hoa hữu cầm xanh mướt.”

Những nơi đã đi qua quá nhiều, gặp gỡ quá nhiều cảnh đẹp và con người, não Hạ Vãn Chi không thể lưu trữ hết, một số ký ức xa xưa đã bị chôn vùi sâu nhất, còn bây giờ nhìn thấy những bức ảnh này, những ký ức đó cũng theo đó mà thức tỉnh.

“Thị trấn nhỏ này có một câu chuyện tình yêu.” Hạ Vãn Chi chống cằm mím môi cười, dưới ánh mắt mong đợi của Trúc Tử, từ từ kể, “Chủ nhân của biển hoa này chính là ông chủ của nhà nghỉ ở ngoại ô thị trấn, còn ông ta trồng hơn một trăm mẫu hoa này chỉ để làm vui lòng người thương của mình, đổi lấy nụ cười của mỹ nhân.”

Hai tay Trúc Tử chống cằm, mắt long lanh: “Chuyện tình đẹp tuyệt vời!”

Ghen tị xong lại trở về thực tại, Trúc Tử cau mày: “Không đúng, chủ nhà nghỉ ở ngoại ô thị trấn là một người phụ nữ rất trẻ.”

“Phụ nữ à?” Hạ Vãn Chi nhíu mũi, “Vậy có lẽ ông chủ mang theo người thương của mình đi xa rồi.”

Trúc Tử bĩu môi, khẽ thở dài: “Vậy thật đáng tiếc, không gặp được ông chủ, cũng không gặp được người thương của ông chủ.”

Hạ Vãn Chi cười cười, cụp mắt xuống suy nghĩ điều gì đó.

“Nếu chị đã biết câu chuyện này, mà không lưu lại thứ gì đáng nhớ sao?” Trúc Tử dựa vào chớp chớp mắt.

Trúc Tử có thể chắc chắn rằng, hè năm lớp mười Hạ Vãn Chi đi Vân Thành chắc chắn là đi phác họa tìm cảm hứng.

Được nhắc nhở như vậy, Hạ Vãn Chi đột ngột đập bàn: “Nhớ ra rồi, chị từng vẽ một bức tranh cho người thương của ông chủ đó.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »