Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7698 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 173

❊ ❊ ❊

Tháng 3 ở Bắc Thành dường như bước vào một đợt rét nàng Bân, tiết trời là mùa xuân nhưng nhiệt độ còn thấp hơn cả Ireland rất nhiều.

(Rét nàng Bân xuất hiện vào khoảng cuối tháng 3 đến đầu tháng 4 âm lịch.

Đây là đợt rét cuối cùng của mùa đông xuân, trước khi chuyển sang mùa hè nóng ẩm.) Sau bao nhiêu năm, lần nữa đặt chân lên mảnh đất này, Diêu Cầm ngẩng đầu nhìn bầu trời đã trở nên xa lạ.

Trời xám xịt, mưa lất phất, gió lạnh thấu xương làm mũi bà đỏ ửng nhưng lại không kìm được đưa tay ra hứng lấy vài giọt mưa trong lòng bàn tay.

Lạnh buốt, tê tái, giá rét.

Bàn tay đang hứng mưa bị một bàn tay to lớn ấm áp bên cạnh kéo lại, Diêu Cầm ngẩn người nhìn Liễu Thư Bạch lau tay cho bà bằng chiếc khăn tay đó.

Liễu Thư Bạch cuối cùng vẫn không yên tâm để Diêu Cầm một mình trở về.

“Gió lớn, vào nhà đi.” Liễu Thư Bạch quấn chặt khăn quàng cổ cho bà.

Ánh mắt Diêu Cầm vẫn còn chút ngơ ngác, lúc vào nhà kéo kéo chiếc khăn tay Liễu Thư Bạch nhét vào túi, khẽ hé môi: “Đây là em thêu à?”

Bà hỏi về họa tiết cây trúc trên khăn tay.

Liễu Thư Bạch không có gì không dám thừa nhận: “Ừm, của em.”

“Của em?” Bước chân Diêu Cầm khựng lại.

“Anh trộm đó.” Liễu Thư Bạch cười giải thích, “Chuyện hồi cấp ba.”

Lúc đó ông phải ra nước ngoài, lại không dám bày tỏ tình cảm, thấy Diêu Cầm tặng khăn tay làm quà tốt nghiệp cho những người bạn thân của bà mà ông không nhận được, Liễu Thư Bạch đã làm chuyện không quân tử đầu tiên trong đời.

Diêu Cầm nhìn ông nói năng nghiêm túc, không hiểu sao lại bất đắc dĩ cười một tiếng.

Liễu Thư Bạch không hiểu tại sao bà cười, định hỏi thì Hạ Vãn Chi bưng một ly sữa nóng đến trước mặt Diêu Cầm, Liễu Thư Bạch đành phải im lặng.

Diêu Cầm hơi lạ lẫm với môi trường xung quanh, bưng ly sữa ngồi ngơ ngác trên sofa, Hạ Vãn Chi quan sát một lúc, quay đầu lại chạm phải ánh mắt của Liễu Thư Bạch, ghé sát vào nói nhỏ: “Thời gian này chú cũng tạm thời ở đây, đợi tình hình của mẹ A Diên khá hơn rồi hẵng…”

“Không thể để chú ở lại luôn được à?” Liễu Thư Bạch mặt dày hừ một tiếng, “Hai vợ chồng cháu gọi chú về, dùng xong lại đuổi, không có đạo đức đâu.”

Hạ Vãn Chi: “…”

Được, cũng được.

Xung quanh im lặng như tờ, Diêu Cầm đánh giá xung quanh, cuối cùng dừng lại ở Hạ Vãn Chi: “Hai đứa mới cưới chưa lâu à?”

Một số đồ trang trí tân hôn xung quanh vẫn còn mới.

Có thể thấy đây là nhà tân hôn.

Hạ Vãn Chi gãi gãi má, đối mặt dù sao cũng là mẹ chồng mình, nhất thời có chút ngại ngùng: “Vâng, mới đăng ký trước tết.”

Diêu Cầm cụp mắt xuống: “Thật tốt.”

Aeon Shop Tiếng “thật tốt” này ẩn chứa quá nhiều cảm xúc.

Nhưng bà cúi đầu, Hạ Vãn Chi không phân biệt được.

Hạ Vãn Chi nhìn Liễu Thư Bạch, Liễu Thư Bạch lắc đầu, cũng không chắc chắn lắm.

Lần trước Diêu Cầm tỉnh lại, Liễu Thư Bạch vừa mừng vừa lo, nhưng ngày hôm sau bà lại biến thành người khác, dường như đó chỉ là một ảo giác.

“A Diên đâu? Chưa về à?” Liễu Thư Bạch biết Tạ Thiên Tề thành người thực vật khoảnh khắc đó sướng không tả xiết, nhưng nghĩ đến ông ta lại tỉnh rồi, lập tức trong lòng lại bực bội.

“Dạ chưa.” Hạ Vãn Chi đầu ngón tay vu/ốt ve mép điện thoại, từ lúc Tạ Kỳ Diên rời đi đã hơn một tiếng rồi, trong thời gian này cũng không có tin tức gì.

Cô ở đây phải lo cho Diêu Cầm, trong lòng lo lắng cũng không dám thể hiện ra mặt.

“Ai? Gọi em à?” Diêu Cầm bỗng dưng ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Hạ Vãn Chi, “Hình như em nghe thấy A Diên gọi em.”

“A Diên chưa về, là anh gọi em.” Liễu Thư Bạch quen thuộc tiếp lời, đứng dậy đến ngồi cạnh Diêu Cầm bảo bà tiếp tục uống phần sữa còn lại, sau đó chỉnh lại gọng kính nhìn Hạ Vãn Chi: “Chú ở đây chăm sóc A Diêu là được rồi, cháu đi xem cậu ấy có đánh chết người ta chưa.”

Hạ Vãn Chi nghẹn họng, có chút dở khóc dở cười.

Cũng chỉ khi đụng phải người và chuyện liên quan đến Diêu Cầm mới khiến ông nói ra những lời thô t.ục như vậy.

Nhưng Hạ Vãn Chi quả thật lo lắng, thấy ông nói vậy cũng không từ chối, dọn dẹp qua loa rồi vội vàng đến bệnh viện.

Đến bệnh viện, Tạ Đàn đợi ở cửa bệnh viện đón người, chạy lon ton đến nắm tay Hạ Vãn Chi vừa đi vừa líu lo: “Chị không biết đâu, bác cả nhìn thấy anh A Diên mắt trợn tròn, hai chân giật giật làm bác sĩ tưởng bác ấy lại sắp ngất, máy khử rung tim cũng dùng đến rồi…”

Hạ Vãn Chi chăm chú lắng nghe Tạ Đàn kể lại quá trình.

“Ông nội không cho anh A Diên vào kích động bác cả nữa, nên anh ấy cứ đứng ngoài đợi, mặt lạnh như tiền, im lặng, trông đáng sợ lắm.” Tạ Đàn thực ra có chút lo lắng.

“Biết rồi, vất vả cho em rồi, Tạ Đàn.” Hạ Vãn Chi xoa đầu cô bé, đến cửa phòng bệnh, quả nhiên thấy Tạ Kỳ Diên đứng đó, lưng thẳng tắp, không giấu được vẻ mặt đầy sát khí.

Cảm nhận được sự tiếp cận của Hạ Vãn Chi, Tạ Kỳ Diên mới có chút phản ứng “Hoàn…”

Giọng nói bị một cái ôm ấm áp nhẹ nhàng chặn lại.

Hai tay Hạ Vãn Chi vòng qua eo anh, ôm anh vào lòng.

“Em đến xem A Diên của em có bị uất ức không.” Hạ Vãn Chi nhẹ nhàng vỗ lưng anh, vỗ vỗ rồi lại xoa xoa lên xuống, giúp anh thả lỏng cơ thể đang căng cứng.

Tạ Kỳ Diên cụp mắt xuống, ngẩn người một lúc rồi mới từ từ thả lỏng vai, giơ hai tay lên ôm chặt Hạ Vãn Chi.

Anh cúi người, hít một hồi thật sâu, dúi mặt vào người Hạ Vãn Chi.

Cằm khẽ lướt qua vai cô.

“Bác sĩ nói ông ta hồi phục không tệ.” Giọng Tạ Kỳ Diên hơi trầm, nhắm mắt lại kiềm chế chút căm hận trong lòng, “Thật là một kỳ tích.”

“Không hoàn toàn là chuyện xấu.” Hạ Vãn Chi dịu dàng dỗ dành anh, “Đừng nghĩ mọi chuyện theo hướng tồi tệ, ông ấy tỉnh lại đối với ông ấy chưa chắc đã là chuyện tốt, điều quan trọng hơn là… đối với mẹ anh có lẽ là…”

Cảm nhận được sự cứng đờ của Tạ Kỳ Diên, Hạ Vãn Chi dừng lại một lúc, giải thích: “Ý em là, chú Liễu từng nói với em mẹ anh có chấp niệm với ông ấy.”

Diêu Cầm trở nên như ngày hôm nay hoàn toàn là vì Tạ Thiên Tề.

Tạ Thiên Tề nợ bà một lời giải thích, lúc bà muốn tìm ông đòi một lời giải thích nhất thì ông lại tránh mặt không gặp.

Một câu “không yêu nữa” liền đuổi bà đi.

Diêu Cầm không tin Tạ Thiên Tề lại là người như vậy, càng không tin tình cảm bao nhiêu năm của họ là giả.

Thế là bà tự mình cùng vẫy, tự làm tê liệt chính mình, dần dần đánh mất bản thân, u uất thành bệnh.

Liễu Thư Bạch nói, lúc bà tỉnh táo vẫn muốn tìm ông ta.

Tìm Tạ Thiên Tề để đòi một câu trả lời.

Câu trả lời thật sự.

Còn bây giờ Tạ Thiên Tề tỉnh rồi.

Diêu Cầm cũng trở về rồi.

“Để anh suy nghĩ.” Mày Tạ Kỳ Diên nhíu chặt, hơi thở trở nên nặng nề.

Bệnh tình của Diêu Cầm không thể chịu thêm kích động nhưng anh không thể phủ nhận những lời Hạ Vãn Chi nói là sai.

“Tạm thời không vội, về nhà bàn bạc với chú Liễu rồi nói.” Hạ Vãn Chi cũng biết đây là một canh bạc liều lĩnh, cô nhắc đến vào lúc này chỉ hy vọng đánh lạc hướng sự chú ý của Tạ Kỳ Diên.

Trong phòng bệnh có tiếng động, cửa mở ra, chú hai và chú ba nhà họ Tạ cùng nhau ra ngoài, chỉ còn lại ông nội ở bên trong.

“Chuyện của chị dâu và Tạ Án bọn chú đều nói với ông ấy rồi.” Chú hai Tạ bình tĩnh nhìn Tạ Kỳ Diên, thở dài một hồi, “Khó khăn lắm mới tỉnh lại, nể tình ông nội, đừng kích động ông ấy nữa.”

Tạ Kỳ Diên không có biểu cảm gì.

“Vào đi, ông ấy có chuyện muốn nói với cháu.” Chú hai Tạ giơ tay định vỗ vai anh thì bị Tạ Kỳ Diên né tránh.

Hạ Vãn Chi khẽ mím môi cười nhìn chú hai Tạ, coi như thay Tạ Kỳ Diên xin lỗi vì sự bất lịch sự.

Chú hai Tạ: “…”

Tạ Kỳ Diên đứng canh ở cửa không phải vì lo lắng, chỉ muốn xem Tạ Thiên Tề mạng lớn đến mức nào, bây giờ ông ta muốn gặp anh nhưng anh lại không muốn tiếp.

Đang định dắt Hạ Vãn Chi rời đi, ông cụ Tạ từ trong ra gọi một tiếng: “A Diên, vào nghe xem nó muốn nói gì.”

Tạ Thiên Tề tỉnh lại, bất giác hỏi han về hai mẹ con Hầu Mộng Thu, ông nội cũng không giấu giếm, để chú hai và chú ba kể lại hết những chuyện đã xảy ra thời gian qua, bao gồm cả chuyện Tạ Kỳ Diên và Hạ Vãn Chi kết hôn.

Tạ Thiên Tề nghe xong không nói thêm một lời nào, mở miệng lại là muốn gặp Tạ Kỳ Diên.

Tạ Kỳ Diên không có phản ứng gì, như đang suy nghĩ.

Cho đến khi Hạ Vãn Chi dùng đầu ngón tay cọ cọ Tạ Kỳ Diên.

Khoảnh khắc đưa Hạ Vãn Chi vào phòng bệnh, mắt Tạ Kỳ Diên hơi híp lại, đối diện với ánh mắt tiều tụy sâu thẳm đó.

Tạ Thiên Tề điều hòa hơi thở, quay sang nhìn Hạ Vãn Chi: “Hồi nhỏ con đã xót xa cho nó, hóa ra hai đứa định sẵn có duyên nợ.”

Hạ Vãn Chi thẳng thắn thừa nhận, tiện thể chào một tiếng: “Đúng vậy, lâu rồi không gặp, chú Tạ.”

Sau một hồi im lặng kéo dài Tạ Thiên Tề mới nhìn sang Tạ Kỳ Diên.

Hơi thở ông ta gấp gáp, sau nửa năm hôn mê, các giác quan cơ thể vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, toàn thân chỉ có ngón tay là còn cử động linh hoạt. Ông ta cố gắng nâng tay, giãy giụa một nửa rồi cuối cùng lại từ bỏ.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »