Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7674 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 158

❊ ❊ ❊

Có thể Vân Mỹ Lan yêu Vân Lệ nhưng tình yêu đó quá ngột ngạt.

Nhân danh tình yêu, lại khiến cô tổn thương sâu sắc nhất.

Từ nhỏ đến lớn, hết lần này đến lần khác bị nghi ngờ, hết lần này đến lần khác bị làm cho cụt hứng, hết lần này đến lần khác không được công nhận, đã bào mòn tình yêu của Vân Lệ dành cho một người mẹ.

Còn bây giờ cô chỉ muốn thoát khỏi xiềng xích, dũng cảm một lần vì chính mình.

Vân Mỹ Lan ngẩn người đứng đó ôm ngực khóc nức nở, Vân Lệ hít hít mũi, nhanh chóng bước vào phòng ngủ khóa cửa lại.

Không bật đèn, cô dựa lưng vào cửa, lấy tay che miệng nghẹn ngào bật khóc, đôi chân mềm nhũn dần trượt xuống, ngồi sụp dưới đất trong bộ dạng thảm hại.

Tiếng khóc trong phòng khách ngày càng lớn, kèm theo sự hối hận và lời xin lỗi của Vân Mỹ Lan.

“Xin lỗi, xin lỗi…”

“Mẹ không biết, mẹ thật sự không biết…”

Điện thoại trong túi reo chuông, Vân Lệ lau nước mắt, không để đối phương đợi lâu, điều chỉnh lại trạng thái rồi bấm nghe.

Giọng nói trong trẻo của Khương Bách Xuyên qua thiết bị điện tử từ từ truyền vào tai Vân Lệ: “Ở phòng khách à?”

Từ lúc Vân Lệ vào cửa đến giờ đã gần hai mươi phút, Khương Bách Xuyên không thấy đèn phòng ngủ cô sáng lên liền mơ hồ lo lắng, sợ rằng Vân Mỹ Lan lại gây áp lực cho cô.

Nhận ra Khương Bách Xuyên vẫn còn ở dưới lầu, lông mi Vân Lệ khẽ rung, vừa mở miệng đã bật ra một tiếng khóc nghẹn.

“Vân Lệ?” Khoảnh khắc nhận ra điều không ổn, Khương Bách Xuyên đã đẩy cửa xe xuống, “Cãi nhau à?”

“Ừm.” Vân Lệ đáp một tiếng, hít một hồi rồi lại lắc đầu nói, “Không, không hẳn.”

“Anh lên tìm em.” Dưới lầu có cửa kiểm soát, Khương Bách Xuyên không vào được, hỏi cô, “Số phòng bao nhiêu, mở cửa kiểm soát giúp anh.”

Vân Lệ đứng dậy bật đèn phòng ngủ rồi chạy ra cửa sổ: “Lần sau được không, em không sao, thật đó.”

“Khương Bách Xuyên, anh lên xe đi, em nhìn anh đi.” Mở cửa sổ, gió từ bốn phương tám hướng thổi vào, Vân Lệ đón gió, lạnh đến run người, ngẩng đầu lên, Khương Bách Xuyên điện thoại áp sát tai, đang lùi lại về phía sau, ngẩng đầu nhìn Vân Lệ.

Hai đôi mắt sáng ngời nhìn nhau trong đêm tối.

“Được, nghe em, lần sau.” Khương Bách Xuyên đáp lời, tự biết trước khi Vân Mỹ Lan thay đổi thái độ với mình, sự can thiệp của anh chỉ khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

Vân Lệ giọng nghẹn ngào: “Khương Bách Xuyên, anh thật tốt.”

“Ừm, giải quyết không được thì nói với anh.” Đôi mắt Khương Bách Xuyên trong veo, “Vân Lệ, đừng quên bên cạnh em có anh.”

Vân Lệ nói muốn tự mình giải quyết chuyện của mình và Vân Mỹ Lan, anh đồng ý, nhưng đó là trong trường hợp Vân Lệ sẽ không bị tổn thương nữa.

Anh cho phép cô mạnh mẽ nhưng không muốn nhìn thấy cô uất ức.

“Được.” Vân Lệ khẽ đáp, “Anh mau về đi.”

Đồ hiphop trẻ em Điện thoại vẫn chưa cúp, cô nhìn Khương Bách Xuyên lên xe, nhìn anh quay đầu xe, gió thổi cô rất tỉnh táo, cô nhìn bóng xe biến mất, từ từ hé môi: “Khương Bách Xuyên, cảm ơn anh đã yêu em.”

Trời Bắc Thành nói thay đổi là thay đổi, vừa mới nắng suốt mấy ngày tết, mấy ngày nay lại mưa, sương mù giăng mắc buổi sớm, những đóa hoa mới nhập về của tiệm hoa Cẩm Chi còn đọng sương, e ấp chờ nở.

Hoa nở giữa mùa đông, rực rỡ chói lọi, nồng nhiệt phóng khoáng.

Chuyện xảy ra tối qua Hạ Vãn Chi biết, sáng nay cô mang theo hai quả trứng gà luộc để Vân Lệ chườm mắt cho bớt sưng.

Vân Lệ bóc vỏ trứng rồi cho cả quả vào miệng ăn.

Hạ Vãn Chi: “…”

“Tớ cố ý bảo chồng tớ nấu thêm mấy quả để cậu chườm mắt đó.” Hạ Vãn Chi nhìn cô bị nghẹn đến gần chết, vội vàng đứng dậy rót một cốc nước.

Vân Lệ ăn xong quả trứng khô khốc, một lúc lâu sau mới nói được: “Có lòng rồi, cảm ơn chồng cậu nhé.”

Hạ Vãn Chi chậc một tiếng, cười vỗ bàn rồi lại xót xa ôm mặt cô: “Khóc bao lâu vậy hả, mắt sưng như vậy.”

Vân Lệ cười cười: “Thể chất vậy đó, không sao, ít nhất cũng nói rõ mọi chuyện rồi.”

Ít nhất, Vân Mỹ Lan sẽ không còn phản đối kịch liệt chuyện cô và Khương Bách Xuyên ở bên nhau nữa.

“À, nghe nói chồng cậu nhận lời phỏng vấn của một tờ báo tài chính phải không?” Vân Lệ ngồi thẳng dậy, trực tiếp kéo ghế của Hạ Vãn Chi đến đối diện mình, vẻ mặt hóng chuyện, “Nói xem, xảy ra chuyện gì mà Tạ Kỳ Diên lại thông suốt, lại bằng lòng công khai lộ diện nhận phỏng vấn?”

Hạ Vãn Chi gãi gãi má, cười bất đắc dĩ: “Còn không phải mấy ngày trước có cư dân mạng kêu tớ vào showbiz, nói tớ với Kỳ Thực có cảm giác CP.”

Thế là Tạ Kỳ Diên trong lòng không vui, ghen tuông, bùng nổ, Diêm Vương nhập.

Nhận lời phỏng vấn, công khai lộ diện chỉ để tuyên bố chủ quyền.

Để những cư dân mạng mù quáng đó thấy rõ trên đời này chỉ có anh và vợ mình mới là cặp đôi có cảm giác CP nhất.

Những người đàn ông khác chỉ có thể, và bắt buộc phải đứng sang một bên.

Vân Lệ vỗ tay: “Wow!”

Cùng lúc đó, trong văn phòng tổng giám đốc tầng cao nhất của Tạ thị, Tạ Kỳ Diên ngồi nghiêm chỉnh, mặt không cảm xúc nhìn phóng viên của tờ Văn Đạt Media đang điều chỉnh thiết bị quay phim và ghi âm.

“Xong chưa?” Dư Phi thúc giục, liếc thấy phóng viên nhỏ bên cạnh bị tiếng nói đột ngột của mình dọa cho run lên, không nhịn được cười, “Các bạn phóng viên, các bạn không cần căng thẳng, Tạ tổng của chúng tôi không ăn thịt người đâu.”

Mà có ăn cũng chỉ ăn vợ mình thôi.

Hoắc Dương bên cạnh lườm anh ta một cái.

Tiền thưởng tháng này không cần nữa à?

Dư Phi sờ mũi, ngượng ngùng ngậm miệng.

Đến phần phỏng vấn lại không nhịn được nhắc nhở một câu: “Tạ tổng, buổi phỏng vấn này của chúng ta được công bố trên toàn thế giới, ngài…”

Làm ơn trả lời dài thêm một chút.

Nhưng lời này anh ta không dám nói, chỉ cố nặn ra một nụ cười mong sếp hiểu ý.

Buổi phỏng vấn chính thức bắt đầu, phóng viên phụ trách theo quy trình đặt câu hỏi đầu tiên là hỏi Tạ Kỳ Diên tại sao lại chọn Văn Đạt Media của họ.

Có lẽ trong mắt họ đây là đang làm nóng không khí.

Hoặc có lẽ Tạ Kỳ Diên trong số rất nhiều hãng truyền thông lại chọn Văn Đạt, nhất thời đuôi họ vểnh lên trời quên mất Tạ Kỳ Diên trong lời đồn là người như thế nào.

Tạ Kỳ Diên không trả lời, ánh mắt khẽ ngẩng lên, ánh mắt sắc bén khiến người ta sợ hãi.

Hoắc Dương ở bên cạnh nhắc nhở: “Câu hỏi tiếp theo.”

Dư Phi bổ sung: “Video phỏng vấn phải cắt thế nào, bên Văn Đạt của các vị chắc đã biết rõ rồi phải không.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »