Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 175

❊ ❊ ❊

“Ồ, vừa rồi em nói gì vậy?” Diêu Cầm sau khi bình tĩnh lại, day day trán, nghi hoặc nhìn Liễu Thư Bạch, “Anh làm vỡ đồ nhà Hoàn Tử à?

Liễu Thư Bạch đang đi về phía Diêu Cầm: “…”

“À đúng rồi, chú Liễu đang đùa đó.” Hạ Vãn Chi cười cười, để Liễu Thư Bạch nhận lỗi thay.

Trước khi ra ngoài, Liễu Thư Bạch bảo cô yên tâm rằng ông một mình có thể chăm sóc tốt cho Diêu Cầm, Hạ Vãn Chi vì tin tưởng nên mới yên tâm ra ngoài.

Kết quả vừa về nhà đã bị đập phá tan tành, Liễu Thư Bạch lại còn không hề khuyên can, không trách ông thì trách ai.

“Lớn từng này rồi còn đùa giỡn à? Anh mau đền tiền đi.” Diêu Cầm nhíu mày nhìn đống mảnh sứ vỡ trên sàn, nhón chân cẩn thận vòng qua sofa ngồi xuống.

Liễu Thư Bạch đến đỡ bà, vừa gật đầu vừa nhận lỗi: “Được, được, đền, nhất định đền tiền.”

Đúng là mẹ con, ai nấy đều bắt ông đền tiền.

Trái tim đang treo lơ lửng của Tạ Kỳ Diên từ từ trở lại bình tĩnh.

Hạ Vãn Chi liếc nhìn anh, lặng lẽ nắm lấy ngón tay đang buông thõng của anh.

Người có hơi ấm.

Hơi ấm của Hạ Vãn Chi luôn sưởi ấm anh những lúc anh cần.

“Không sao.” Tạ Kỳ Diên cười cười, bảo người giúp việc vào dọn dẹp.

Diêu Cầm sống ở đây cần được chăm sóc mọi lúc. Ngoài bác sĩ Wood ra Tạ Kỳ Diên còn sắp xếp đầu bếp và mấy người giúp việc túc trực phục vụ.

Ở Ireland quá lâu, công ty còn nhiều việc tồn đọng, đầu bếp vừa nấu xong cơm mời chủ nhà dùng bữa, Tạ Kỳ Diên nhận điện thoại liền nói phải đến công ty.

Hạ Vãn Chi vội vàng múc một bát canh bảo anh ăn.

“Không ăn nữa, đến công ty ăn cơm nhân viên cũng vậy thôi.” Tạ Kỳ Diên lên lầu thay quần áo xuống rồi vội vàng định đi.

Hạ Vãn Chi hết cách, vừa định đặt xuống — Diêu Cầm giật lấy bát bưng qua gọi người: “Con đứng lại, không nghe lời vợ sẽ thiệt thòi biết không?

Cơm nhân viên của công ty con có bằng một bát canh ấm lòng của vợ con không?”

Bước chân Tạ Kỳ Diên đã dừng lại từ khoảnh khắc Diêu Cầm gọi mình.

Ngẩn ngơ nhìn Diêu Cầm trách mắng mình.

Vẫn như hồi nhỏ, lúc dạy dỗ anh bất giác sẽ nhíu mày, rõ ràng đang quở trách nhưng giọng điệu lại dịu dàng.

Bát canh được đưa đến trước mặt Tạ Kỳ Diên, Diêu Cầm miệng vẫn còn thúc giục: “Một bát canh thôi mà, không tốn bao nhiêu thời gian đâu, con mà không ăn chẳng phải làm Hoàn Tử buồn sao.”

Hạ Vãn Chi chớp chớp mắt, gật đầu phụ họa: “Đúng, đúng, đúng.”

“Xin lỗi, lần sau con sẽ không vậy nữa.” Tạ Kỳ Diên tích cực nhận lỗi.

Aeon Shop Như hoàn thành nhiệm vụ, Diêu Cầm nhìn anh ăn xong rồi bưng bát rỗng đưa cho Hạ Vãn Chi.

Hạ Vãn Chi cười giơ ngón tay cái với bà.

Tạ Kỳ Diên nhếch môi, quyến luyến không muốn đi.

“Ai đó chẳng phải đang vội sao, còn đứng đấy làm gì nữa?” Hạ Vãn Chi nhướng mày, kéo ghế cho mẹ chồng ngồi rồi làm mặt đắc ý với Tạ Kỳ Diên.

Có mẹ chồng chống lưng cảm giác thật tốt.

Tạ Kỳ Diên cười cười: “Đợi anh về.”

Hạ Vãn Chi xua tay, bảo anh không cần lo lắng chuyện nhà.

Sau bữa cơm là giờ uống thuốc của Diêu Cầm, bác sĩ Wood dựa vào tình trạng bệnh của Diêu Cầm giảm bớt khá nhiều liều lượng thuốc, Hạ Vãn Chi chỉ nhìn thấy những viên thuốc trải đầy lòng bàn tay được Diêu Cầm không chớp mắt cho hết vào miệng đã thấy rùng mình.

Ngoài ra, còn có nhiều hơn sự xót xa, đau lòng.

Uống thuốc xong, bác sĩ Wood cho bà làm vài bài kiểm tra trầm cảm.

Sau khi mắc bệnh tâm thần phân liệt, ý thức của Diêu Cầm không kiểm soát được, nhưng may mà lúc bình thường có thể thừa nhận bệnh tình của mình và phối hợp điều trị.

Những năm đầu, ý định tự tử của bà vẫn rất cao, nhưng từ những hành vi và các bài kiểm tra gần đây có thể thấy bà đã từ từ giảm bớt ý nghĩ tự tử.

Đây coi như là chuyện tốt, chứng tỏ tình trạng trầm cảm của bà đã có chuyển biến tốt.

Nhưng số lần bà rơi vào ảo giác lại tăng lên.

Người ta đều nói bệnh nhân tâm thần phân liệt dễ nổi giận, nhưng Diêu Cầm lại hiếm khi nổi giận, bác sĩ Wood ban đầu tưởng là do bà mắc bệnh trầm cảm nhưng sau này dần hiểu ra…là do tính cách.

Có một loại người, dù mắc bệnh, mất đi chính mình nhưng vẫn giữ được sự tao nhã.

Diêu Cầm chính là người như vậy.

“Thế nào?” Liễu Thư Bạch vội vàng nhìn bác sĩ Wood.

“Nhìn kết quả không có vấn đề gì lớn nhưng bà Diêu có nghiêm túc trả lời câu hỏi hay không thì tôi không chắc.” Bác sĩ Wood thở dài một hồi, vẫn là câu nói đó, “Nửa năm làm kiểm tra một lần, những dạng câu hỏi trong ngân hàng đề bà Diêu chắc đã rất quen thuộc rồi, nên không thể hoàn toàn làm căn cứ.”

“Vậy sao bác sĩ lại giảm thuốc?” Hạ Vãn Chi trả lại bài kiểm tra của Diêu Cầm cho bác sĩ Wood, nghĩ đến biểu hiện của Diêu Cầm mấy ngày nay, cô bằng lòng tin vào bài kiểm tra này.

Bác sĩ Wood nhận lấy bốn tờ giấy mỏng manh rồi chắp tay sau lưng, hít một hồi thật sâu: “Là vì tình hình của bà Diêu đã có chuyển biến tốt, tôi muốn thử xem nếu giảm bớt một số loại thuốc có phù hợp không, nếu không có vấn đề gì lớn, đây là một dấu hiệu rất tốt.”

Đồng tử Liễu Thư Bạch co rút, tưởng mình nghe nhầm, kích động hỏi: “Ông nói gì? Nói lại lần nữa?”

“Thật ra một năm trước bệnh tình của bà Diêu đã có chiều hướng tốt lên rồi, là tôi không dám chắc chắn một trăm phần trăm cho nên không nói với ông, nhưng qua thời gian quan sát này, nhất là hai ngày đến Bắc Thành, từ một số hành vi thường ngày của bà Diêu, tôi có một đề nghị mới.” Bác sĩ Wood nghiêm túc nhìn Liễu Thư Bạch.

Diêu Cầm là bệnh nhân của ông, ông đã làm bác sĩ điều trị cho bà hơn mười năm, cũng rất hy vọng dưới sự nỗ lực của mình, bệnh nhân của mình có thể khỏi bệnh.

Liễu Thư Bạch vẫn còn ngẩn người, một người trông rất lý trí nhưng khi đụng phải chuyện của Diêu Cầm lại trở nên ngốc nghếch.

Hạ Vãn Chi tâm trạng vừa thấp thỏm vừa kích động: “Đề nghị gì?”

Bác sĩ Wood nội tâm cũng căng thẳng kích động: “Đề nghị bà Diêu tiến hành phẫu thuật định vị não.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »