Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7675 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 140

❊ ❊ ❊

Trong phòng bật máy sưởi, Vân Lệ vốn dĩ mặc ít, bây giờ cởi ra, bàn tay đang ôm eo cô rõ ràng cảm nhận được làn da hơi nóng của cô.

Khương Bách Xuyên như bị bỏng, ngón tay co lại.

Hơi thở gấp gáp hơn vài phần.

“Vân Lệ…”

“Anh có thể chạm vào em.” Bàn tay Vân Lệ run rẩy cởi áo anh, giọng nói rõ ràng đang run.

Khương Bách Xuyên theo phản xạ nắm lấy tay cô, ngăn cản động tác đó: “Em đang làm gì vậy?”

Cơ thể Vân Lệ nóng bừng, đầu óc quay cuồng, nửa vì căng thẳng, nửa vì sợ hãi: “Ân ái.”

Câu trả lời quá thẳng thắn khiến Khương Bách Xuyên nhất thời im bặt, rất muốn bật đèn để nhìn thấy biểu cảm lúc này của cô.

“Biết em đang nói gì không?” Yết hầu Khương Bách Xuyên trượt xuống, giọng nói khàn khàn, ép Vân Lệ đối diện với mình trong bóng tối.

Nhưng dù tối om tối mò không nhìn rõ gì nhưng Vân Lệ vẫn nghiêng đầu không dám nhìn vào mắt anh.

“Chắc là biết.” Vân Lệ cố gắng giữ hơi thở, vừa mở miệng giọng vẫn không ngừng run.

Cô nuốt nước bọt, tiếp tục động tác trên tay: “Không phải anh muốn biết em sợ cái gì sao?

Vậy thì làm với em đi, làm rồi anh sẽ hiểu.”

Vân Lệ cũng muốn biết mình có thể chấp nhận được bao nhiêu, có thể làm đến bước nào với anh.

Cô tự nhủ người này là Khương Bách Xuyên, là người mình thích, cô muốn đến gần anh, bằng lòng chấp nhận anh, muốn cơ thể mình không bài xích người này.

Nhưng kết quả cuối cùng là gì cô cũng không biết.

Cho nên cô muốn thử, dù thành công hay không, Khương Bách Xuyên cũng sẽ đoán được đáp án.

Cũng chính vì người này là Khương Bách Xuyên cho nên cô bằng lòng thử một lần.

Khương Bách Xuyên chỉ cảm thấy tim mình đập như trống, tiếng sau lớn hơn tiếng trước.

Chiêu này tung ra quá mạnh.

Đã quen với sự trốn tránh vô thức của cô, trừ khi anh thừa thắng xông lên, nếu không Vân Lệ rất ít khi chủ động, tính cách cô ôn hòa nhưng thực tế lại ẩn chứa một con thú đã ngủ yên từ lâu.

Tối nay con thú này nổi điên.

Hoặc có lẽ đây chính là con người thật của cô.

Nụ hôn ấm nóng run rẩy lưu luyến bên môi Khương Bách Xuyên, anh không biết cô rốt cuộc muốn thử điều gì. Yết hầu trượt xuống, anh chỉ có thể nghe theo tiếng lòng, nghe theo bạn gái của mình.

Cô muốn, anh sẽ cho.

Cô muốn thử, anh sẽ cùng cô.

Lòng dạ xao xuyến, ánh mắt Khương Bách Xuyên tối sầm, bàn tay đang ôm eo cô càng siết chặt hơn, tay kia v.uốt ve gáy cô, môi răng khẽ mở, biến nụ hôn dò dẫm kia thành nụ hôn sâu đậm.

Đồ hiphop trẻ em Không phải hời hợt, cũng không phải nhẫn nhịn kiềm chế.

Nụ hôn đầy dục vọ.ng của anh di chuyển đến giữa cổ đang ngửa ra sau của cô, lại cảm thấy Vân Lệ dường như đang khẽ run.

Không phải ảo giác.

Lần này còn nghiêm trọng hơn trước.

Xen lẫn sự căng thẳng, chút hoảng loạn trong lòng Vân Lệ bị khuếch đại, khi nụ hôn từ từ đi xuống, khoảnh khắc làn da vai bị chạm vào, cơ thể như bị kích hoạt bản năng, nảy sinh sự kháng cự mãnh liệt.

Cảnh tượng nhục nhã không chịu nổi nhiều năm trước hiện về từng khung hình, nỗi sợ hãi lập tức bị khuếch đại, toàn thân Vân Lệ run rẩy, lòng bàn tay bất giác nắm chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt.

Như có thứ gì đó đè nặng lên lồng ngực, không thể thở nổi.

Đau đớn đến không thể thở.

Ký ức dường như bị lẫn lộn, cô không phân biệt được mình đang ở đâu, càng quên mất Khương Bách Xuyên đang ở bên cạnh mình.

“Đừng —”

Dùng hết sức đẩy Khương Bách Xuyên ra sau, cô loạng choạng lùi lại, xung quanh tối om không nhìn rõ gì, chân cô bị vấp ngã xuống đất, nước mắt rơi lã chã, tiếng khóc nghẹn ngào ngày càng đau đớn — “Đừng…”

“Đừng!”

Liên tục hét lên ba tiếng “đừng”, môi cô run rẩy, lắp bắp dường như muốn nói gì đó lại như bị bóp nghẹt cổ họng không thể phát ra tiếng.

Cô cuộn tròn người lại ôm chặt lấy cơ thể mình.

“Vân Lệ —”

“Là anh, là anh! Anh là Khương Bách Xuyên, đừng sợ, đừng sợ…”

Khoảnh khắc bị đẩy ra, sự bàng hoàng và hoảng loạn cực độ hiện rõ trong mắt Khương Bách Xuyên.

Anh bật dậy, nắm lấy đôi tay đang không ngừng xua đẩy mình, chẳng kịp nghĩ nhiều, dùng tư thế che chở ôm chặt lấy cô vào lòng.

Tay từ sofa kéo một chiếc chăn, Khương Bách Xuyên quấn chặt cả người cô lại, không để tay mình chạm vào những vùng da nhạy cảm của cô.

Anh liên tục gọi tên cô, cố gắng gọi lại lý trí của cô.

Anh hiểu Vân Lệ nói “thử” rốt cuộc là thử cái gì.

Anh biết Vân Lệ sợ hãi điều gì.

Mỗi một chút sợ hãi của cô đều chứng minh cô từng phải chịu đựng những tổn thương không thể nói thành lời.

Cô không sợ anh.

Điều cô sợ…là bóng ma của ký ức không thể thoát khỏi.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »