Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7665 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 155

❊ ❊ ❊

Vân Lệ bị vây quanh, một đám trẻ con gọi cô là thím, ghé sát vào nghe Khương Hữu Dung kể chuyện Khương Bách Xuyên hồi nhỏ.

Hạ Vãn Chi cũng nghe rất say sưa.

Tạ Kỳ Diên lặng lẽ thu lại ánh mắt, trong mắt dường như lóe lên điều gì đó.

Nhà họ Khương quả thật có không khí tết hơn nhà họ Tạ.

Cả một ngày trôi qua, Hạ Vãn Chi cười đến mức cứng cả miệng, lúc rời đi vẫn cảm thấy lòng nhẹ nhàng như gió xuân, thậm chí còn hơi luyến tiếc.

“Trước đây anh từng đến nhà họ Khương à?” Hạ Vãn Chi chưa từng nghe Tạ Kỳ Diên nói chuyện này nhưng vừa rồi một đám trẻ con nhà họ Lục dường như đã gặp anh, trực tiếp gọi anh là chú Diên.

Tạ Kỳ Diên lắc đầu, giải thích: “Ở nước ngoài gặp vài lần, Lục Bắc Đình đưa vợ đi hưởng thế giới hai người, Khương Bách Xuyên đưa cháu đi liền đưa đến chỗ anh.”

“Chẳng trách.” Hạ Vãn Chi ngồi thẳng dậy, trên đường về liên tục quay đầu nhìn Tạ Kỳ Diên.

Tạ Kỳ Diên bất đắc dĩ cười: “Nhìn gì vậy?”

“Xem chồng em có đang không vui không.” Đôi mắt Hạ Vãn Chi trong veo, dứt khoát nghiêng người ngồi nhìn chằm chằm anh.

Tạ Kỳ Diên sững sờ, liếc nhìn ánh mắt cười của Hạ Vãn Chi.

Đêm đầu tiên, anh phải mềm dẻo cứng rắn uy hiếp rất lâu mới khiến cô gọi một tiếng “chồng” như vậy.

Vậy mà bây giờ, cô lại tự nhiên như không có gì.

Yết hầu Tạ Kỳ Diên khẽ động, bật cười: “Hạ Vãn Chi, em giỏi thật đấy.”

Tiếng “chồng” này đã dỗ dành anh hết mọi buồn bực.

Hạ Vãn Chi ho nhẹ: “Quá khen rồi.”

Về đến Lan Đình Biệt Viện, trời vẫn chưa tối, Hạ Trường Sinh nghe thấy tiếng động sớm đã ngồi ở bậc thềm đón tiếp, Hạ Vãn Chi rửa tay rồi mới qua ôm nó, mách lẻo với nó: “Trường Sinh à, bố con không vui, con nói xem chúng ta phải dỗ thế nào?”

Tạ Kỳ Diên rót một cốc nước mang đến đưa cho cô, tiện thể trả lời: “Bô nó không phải không vui, chỉ là đang thấy áy náy.”

Hạ Vãn Chi hơi ngẩn người: “Cái gì?”

Tạ Kỳ Diên trực tiếp đưa cốc nước đến miệng cô: “Hôm nay uống chưa đủ nước, há miệng nào.”

Uống nhiều nước phòng bệnh, bây giờ Tạ Kỳ Diên quản chuyện này rất nghiêm.

“Uống xong rồi.” Hạ Vãn Chi đặt Trường Sinh xuống, nhận cốc nước uống cạn một hồi, đặt cốc xuống đứng dậy đến ngồi cạnh Tạ Kỳ Diên, ánh mắt thẳng thắn, “Anh áy náy cái gì?

Chỉ vì em đón tết ở nhà họ Tạ không vui bằng ở nhà họ Khương à?”

Tạ Kỳ Diên: “…”

Thông minh đúng lúc thật.

Tạ Kỳ Diên hít một hồi thật sâu, nhấc người cô lên ôm vào lòng mình, chỉ khi ôm chặt Hạ Vãn Chi anh mới cảm thấy thả lỏng và yên tâm.

Kiếm tiền ngay “Không hẳn là thế.” Giọng Tạ Kỳ Diên hơi trầm.

“Vậy thì đúng rồi.” Hạ Vãn Chi bĩu môi, lấy dáng kẻ bề trên nắm cằm anh, dữ dằn nói, “Có gì mà phải áy náy?

Đón tết ở nhà họ Khương vui là vì thấy Vân Lệ vui, không liên quan gì đến nhà ai cả, quan trọng là ở bên ai.”

Hạ Vãn Chi hơi tức giận, tăng thêm lực trên tay, trịnh trọng, “Tạ Kỳ Diên, em gả cho anh chứ không phải gả cho nhà họ Tạ, em chỉ quan tâm anh.”

Cô cảm thấy kỳ lạ thậ, tính tình thích so sánh của Tạ Kỳ Diên cũng khá nặng, ngay cả chuyện này cũng muốn so sánh với Khương Bách Xuyên.

Khóe miệng Tạ Kỳ Diên khẽ nhếch lên ý cười: “Nghe chưa đủ, nói thêm chút nữa đi.”

Hạ Vãn Chi vỗ một cái “bốp” vào mặt anh: “Được voi đòi tiên.”

“Sự không vui của em cũng có phần lỗi từ anh.” Tạ Kỳ Diên nắm lấy tay cô chạm vào môi mình, thẳng thắn, “Anh chỉ sợ cho em không đủ nhiều, giống như hôm nay, Vân Lệ có thể từ Khương Hữu Dung tìm hiểu về Khương Bách Xuyên hồi nhỏ, thậm chí sau này còn có Nam Tê Nguyệt Khương Hữu Dung bầu bạn, còn em…”

Còn anh thì có gì chứ.

Quá khứ của anh, chỉ toàn những điều tồi tệ.

Trước khi có Hạ Vãn Chi, anh chỉ có một thân một mình.

Ngay cả mẹ cũng không tìm được, còn khiến Hạ Vãn Chi phải bận lòng vì chuyện này.

“Em có Tạ Đàn.” Hạ Vãn Chi dễ dàng chặn lại lời anh, “Anh cũng có Tạ Đàn, đừng thấy con bé đó toàn cãi lại anh, nhưng chỉ cần có người nói xấu anh nó là người đầu tiên nhảy ra bênh vực anh.”

“A Diên, quá khứ của anh, em muốn chính miệng anh kể cho em nghe.” Hạ Vãn Chi khẽ thở dài, ôm mặt anh, nghiêm túc, “Em yêu vốn dĩ không phải là Tạ Kỳ Diên hoàn hảo, anh không cần cảm thấy có lỗi với em, em chỉ cần anh thẳng thắn với em.”

Cô tin Tạ Kỳ Diên yêu mình, nhưng cô cũng hy vọng Tạ Kỳ Diên tin cô cũng yêu anh.

Không liên quan gì khác, chỉ có tình yêu thuần khiết.

“Nếu em không vui em sẽ nói với anh.” Hạ Vãn Chi vừa vẽ môi anh, vừa dịu giọng nói, “Ví dụ như bây giờ, vì anh quá nhạy cảm mà khiến em không vui.”

“Xin lỗi.” Tạ Kỳ Diên nhận lỗi, “Sau này sẽ không như thế nữa.”

Mắt anh ngập tràn ý cười, vui vì có được Hạ Vãn Chi, tự hào vì Hạ Vãn Chi yêu mình sâu sắc.

Người con gái tuyệt vời như thế…là của anh.

Là vợ của anh.

Hạ Vãn Chi thấy lời xin lỗi vẫn chưa đủ, hừ hừ định đẩy anh ra xuống, giây sau bị một bàn tay ấm áp giữ chặt gáy mạnh mẽ kéo về phía trước.

Hai đôi môi áp sát, khít khao.

Hơi thở của Tạ Kỳ Diên mạnh mẽ tràn vào: “Đừng giận, anh xin lỗi, đảm bảo em hài lòng.”

“Ê ê ê —” Cơ thể bị nhấc bổng lên, Hạ Vãn Chi hét lên, “Anh đi đâu vậy —”

“Tạ Kỳ Diên! Áo của em…”

Trong phòng tắm tiếng nước chảy ào ào nhưng không át được tiếng rên khẽ của Hạ Vãn Chi.

Tạ Kỳ Diên dùng hành động để chứng minh với Hạ Vãn Chi rằng anh cũng yêu cô.

– Mùng ba tết Tạ Kỳ Diên đã đi làm, Hạ Vãn Chi không định đi làm sớm như vậy, ban ngày theo Vân Lệ hoặc Khương Hữu Dung đi chơi, tối thì quấn quýt với Tạ Kỳ Diên.

Khương Hữu Dung gần đây thích bám lấy Vân Lệ, mùng bảy tết tiệm hoa của Vân Lệ mở cửa, Hạ Vãn Chi qua giúp lại đụng phải Khương Hữu Dung.

“Tiểu Hoàn Tử! Thật trùng hợp!” Khương Hữu Dung vừa đến đã túm tay bắt tay nhiệt tình.

Hạ Vãn Chi sau khi quen thân với Khương Hữu Dung sớm đã bỏ đi sự lịch sự, nghiến răng nghiến lợi hạ thấp giọng: “Chị đã lộ rõ ý đồ xấu xa trên mặt rồi, còn giả vờ trùng hợp, trùng hợp cái gì chứ.”

Khương Hữu Dung cười hì hì: “Không phải là mong ngóng chị dâu sao.”

Hạ Vãn Chi tức đến bật cười: “Khương Bách Xuyên có chị là phúc của anh ấy.”

“Trao đổi ngang giá, anh ấy giúp chị trông Triêu Triêu, Mộ Mộ, chị đến chinh phục chị dâu.” Khương Hữu Dung khai hết.

Vân Lệ đang chăm sóc hoa cỏ, nghe vậy cuối cùng cũng không nhịn được đứng dậy: “Hai người nói chuyện riêng cũng không biết nhỏ tiếng một chút, tôi nghe thấy hết rồi…”

Hạ Vãn Chi sờ mũi, ra vẻ “không liên quan đến tớ, đều là lỗi của chị ấy” rồi đi vào tìm việc làm.

Khương Hữu Dung mặt dày, cười nham hiểm: “Chính là muốn chị nghe thấy, có cần em giúp gì không? Em rất rảnh, tùy chị sai khiến.”

“Chị vừa nói Khương Bách Xuyên trông Triêu Triêu Mộ Mộ à? Anh ấy không phải… ở công ty sao?” Vân Lệ cũng không khách sáo, đưa kéo cho Khương Hữu Dung bảo cô giúp tỉa cành.

“Đúng vậy, Khương Bách Xuyên có thể vừa làm việc vừa trông cháu, Triêu Triêu, Mộ Mộ ở văn phòng anh ấy có thể ngoan cả buổi sáng.” Nói đến đây, Khương Hữu Dung ghé sát vào cười ranh mãnh, “Anh trai em trông cháu cũng không tệ, bọn trẻ con đều bám lấy anh ấy, đều nghe lời anh ấy.”

“Khụ…” Vân Lệ gãi gãi trán, “Em biết…”

Cô từng thấy Khương Bách Xuyên trông Triêu Triêu, Mộ Mộ như thế nào, quả thật rất ra dáng.

Nhưng nói với cô cái này làm gì!

Mặt Vân Lệ hơi nóng, né tránh ánh mắt Khương Hữu Dung, luống cuống tay chân đi làm việc.

Khương Hữu Dung trêu chọc xong lại đi tìm Hạ Vãn Chi nói chuyện phiếm.

Hạ Vãn Chi bật cười, hỏi cô: “Sao không đưa con cho chồng chị trông?”

“Chồng chị đi đóng phim rồi, phim mới chuẩn bị, hôm qua bắt đầu quay rồi.” Khương Hữu Dung hễ gặp chủ đề mới là nói không ngừng, nói xong lại đặt câu hỏi, “Phim mới của anh ấy có một nam phụ, trông cũng đẹp trai, là nghệ sĩ của Khương thị, hai người ngày mai rảnh thì cùng chị đi thăm đoàn phim nhé?”

Đầu óc Khương Hữu Dung lóe lên một tia sáng, chuẩn xác nắm được điểm yếu của Hạ Vãn Chi: “Chị đoán hai người chắc chắn chưa từng đến đoàn phim chơi, cứ quyết định như vậy đi, ngày mai chị gái đưa hai người đi mở mang tầm mắt!”

Hạ Vãn Chi: “…”

Vân Lệ: “…”

Đây gọi là ép vịt lên giàn.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »