Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7679 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 197

❊ ❊ ❊

Đầu tháng 6, Vân Lệ đưa vị hôn phu về nhà.

Từ khi nói chuyện với Vân Mỹ Lan về việc bị xâm phạm thời trung học, thái độ của Vân Mỹ Lan đã dịu đi rất nhiều.

Bà không còn can thiệp vào chuyện Vân Lệ yêu ai, nhưng hàng ngày vẫn mang theo thái độ bài xích người giàu, thỉnh thoảng lại dạy dỗ cô vài câu.

Bây giờ Vân Lệ lờ đi lời khuyên nhủ của bà, đưa Khương Bách Xuyên đến cửa, Vân Mỹ Lan chỉ cảm thấy cô như đang tát vào mặt mình.

“Rốt cuộc con muốn làm gì?” Kéo Vân Lệ vào phòng ngủ, Vân Mỹ Lan hạ thấp giọng chất vấn.

“Con muốn kết hôn với anh ấy.” Vân Lệ rút tay ra, giơ tay lên cho bà xem nhẫn rồi lùi lại hai bước, giọng điệu không còn mong đợi bà sẽ chúc phúc nữa mà là sự thờ ơ, “Vào tháng trước anh ấy cầu hôn con rồi.”

Có lẽ vì Khương Bách Xuyên ở ngoài, hoặc có lẽ Vân Mỹ Lan tức đến không nói nên lời, sự im lặng này kéo dài hơi lâu.

“Mẹ không đồng ý.” Khoảnh khắc Vân Lệ vặn tay nắm cửa định ra ngoài, Vân Mỹ Lan lên tiếng ngăn cản, “Con với nó sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu!

Con bây giờ giống hệt mẹ năm đó, năm đó mẹ cũng không nghe lời ông bà ngoại con, kết quả thì sao?

Con có biết…”

“Mẹ, chuyện này không giống vậy.” Vân Lệ nghẹn ngào, tim thắt lại, “Mẹ không thể áp đặt những thất bại mẹ đã trải qua lên cuộc đời con, con cũng không nên gánh chịu lỗi lầm của mẹ, mẹ hiểu không!

Mẹ, con có cuộc đời của riêng con.”

Ánh mắt cuối cùng nhìn Vân Mỹ Lan mang theo ba phần cầu xin.

Cô chỉ cầu xin Vân Mỹ Lan buông tha cho mình.

“Con…”

“Dì ơi, cháu có thể nói chuyện với dì một chút được không.” Khương Bách Xuyên khẽ gõ cửa hai cái.

Vân Lệ hít một hồi thật sâu, mở cửa từ bên trong.

Về nhà ra mắt vốn là đề nghị của Khương Bách Xuyên.

Anh nói sau này đã là vợ chồng, vậy thì vợ chồng là một, mọi chuyện đều nên cùng nhau gánh vác.

Bao gồm cả sự tức giận và chỉ trích vô lý của Vân Mỹ Lan.

Trao đổi ánh mắt với Vân Lệ ra hiệu cho cô không cần lo lắng, Khương Bách Xuyên nhìn Vân Mỹ Lan: “Mời dì.”

Trở lại phòng khách, Vân Lệ rót một cốc nước cho Khương Bách Xuyên rồi ngồi xuống bên cạnh anh.

Vân Mỹ Lan ngồi thẳng lưng: “Nói gì? Nếu là chuyện cưới xin, tôi với tư cách là mẹ của Vân Lệ có quyền không đồng ý, tôi biết cậu có tiền, nhưng tiền không phải là tất cả, tôi không cần tiền của cậu.”

“Tiền thì quả thật là cháu có, nhưng không phải cho dì.” Thái độ Khương Bách Xuyên thản nhiên, không nhanh không chậm lấy ra một xấp tài liệu từ chiếc cặp mang theo bên mình đưa đến trước mặt Vân Mỹ Lan.

“Cái gì vậy?” Vân Mỹ Lan cau mày nhận lấy.

“Thành ý của cháu.” Khương Bách Xuyên mặt không đổi sắc, trình bày rành mạch, “Trước đây cháu đã muốn đến gặp dì, nhưng Vân Lệ không cho.

Cô ấy sợ cháu sẽ bị dì mắng oan.

Nhưng dì chưa từng gặp cháu, cũng không hiểu cháu, không biết gì về chuyện tình yêu của bọn cháu mà đã vội vàng phủ định.”

“Đương nhiên, dì có lẽ có thể phủ định cháu nhưng dì không nên phủ định con gái của mình.”

“Cô ấy không hề kém cỏi.

Cô ấy rất tuyệt, đến mức cháu không biết phải miêu tả thế nào.” Khương Bách Xuyên không quan tâm liệu Vân Mỹ Lan có xúc động hay không, anh chỉ đang nói sự thật, “Dì nói bọn cháu không có kết cục tốt — dựa vào đâu chứ?”

Aeon Shop “Dì ơi, cháu yêu Vân Lệ, cháu muốn cưới cô ấy. Mong dì đồng ý.” Câu cuối cùng của Khương Bách Xuyên nói với đầy thành khẩn.

Động tác lật xem tài liệu của Vân Mỹ Lan đã dừng lại từ khi anh nói câu thứ hai.

Tạ Kỳ Diên đối diện với bà: “Thứ dì đang cầm trong tay là thỏa thuận tiền hôn nhân của cháu và Vân Lệ.

Nếu tương lai cháu khiến cô ấy không hạnh phúc, cô ấy có thể đệ đơn ly hôn.

Cháu không có quyền từ chối và sẽ rời khỏi nhà với hai bàn tay trắng.”

“Khương Bách Xuyên!” Chuyện này Vân Lệ không hề hay biết, so với sự kinh ngạc, cảm xúc ập đến trước tiên là sự bối rối, “Anh biết anh đang làm gì không…”

“Đừng giận, nghe anh nói hết đã, lát nữa em hãy xử lý anh.” Khương Bách Xuyên hơi dùng sức kéo cổ tay cô bảo cô ngồi xuống.

Vân Lệ á khẩu: “…”

“Tờ phía dưới là chuyển nhượng 5% cổ phần tập đoàn Khương thị cho Vân Lệ, đã có hiệu lực từ tuần trước.”

“Còn về sính lễ, cháu vẫn đang đợi sự đồng ý của dì.” Khương Bách Xuyên không để ý đến Vân Mỹ Lan cũng đang kinh ngạc, tiếp tục đi vào chủ đề chính, “Nếu dì đồng ý, bố cháu cùng gia đình sẽ chính thức đến nhà sau ba ngày nữa.”

“Sau khi kết hôn, tài sản cá nhân của cháu sẽ không còn, toàn bộ tài sản cá nhân đều giao cho Vân Lệ quản lý, từ nay về sau tất cả của cháu đều thuộc về cô ấy.”

“Dì Vân, thành ý như vậy đã đủ chưa?” Anh nói năng nghiêm túc nhưng lòng bàn tay nắm chặt, sớm đã căng thẳng đến rịn mồ hôi.

Anh căng thẳng vì cầu hôn Vân Lệ.

Vân Lệ từng kể cho anh nghe chuyện bố mẹ cô, vì vậy anh biết Vân Mỹ Lan lo lắng điều gì.

Bà ghét người giàu là thành kiến hình thành sau khi bị phản bội.

Hy vọng con gái mình gả vào gia đình công chức là để bù đắp những sai lầm bà phạm phải thời trẻ.

Nhưng bỏ qua những điều này, bà thật sự sợ Vân Lệ đi theo vết xe đổ của mình.

Nghe đến đây, lông mi Vân Lệ rũ xuống, sớm đã không kìm được mà mắt đỏ hoe.

Còn Vân Mỹ Lan như thể nghe nhầm, mỉa mai cười lặp lại: “Sao có thể chứ, sao có thể là thật, cậu lừa ai vậy…”

Sao lại có người yêu một người đến mức này, sao lại có người vì cầu hôn người phụ nữ mình yêu mà bằng lòng dâng hiến tất cả của mình…

Vân Mỹ Lan không thể tin được lật xem những tài liệu trong tay, miệng lẩm bẩm điều gì đó, một lúc lâu sau mới từ từ bình tĩnh lại.

Như thể đã chấp nhận chuyện không thể tin được này.

Thỏa thuận tiền hôn nhân và giấy chuyển nhượng cổ phần Khương Bách Xuyên đưa ra quá có sức nặng, thành ý này có thể khiến bất kỳ ai cũng phải im lặng.

Vân Mỹ Lan quả thật không còn lời nào để nói.

“Con muốn sổ hộ khẩu, tối nay con cần ngay.” Vân Lệ nhận ra bà đã có dấu hiệu nhượng bộ, liền vội vàng thừa thắng xông lên.

Thuyết phục Vân Mỹ Lan quá khó, cô sợ bà đổi ý.

Lấy được sổ hộ khẩu, tiễn Khương Bách Xuyên xuống lầu, khoảnh khắc đó tâm trạng Vân Lệ mãi không thể bình tĩnh.

Cô thở hổn hển, tim đập loạn xạ không kiểm soát được, đến khi hơi thở hoàn toàn bình ổn mới phát hiện nước mắt mình đã rơi đầy mặt.

Khương Bách Xuyên ôm cô, vu.ốt ve đầu cô, khẽ vỗ lưng cô: “Đừng khóc đừng khóc…”

Vân Lệ tâm trạng khó bình tĩnh, anh cũng vậy thôi.

Anh không ngờ Vân Lệ lại đột nhiên đòi sổ hộ khẩu.

Không chỉ đòi mà còn đòi được.

Vân Lệ lau nước mắt, lúc nói chuyện giọng mũi nặng trịch, vẫn còn hơi nức nở: “Cái này anh cầm lấy, ngày mai vừa hay thứ hai, chúng ta dậy sớm đi xếp hàng đăng ký kết hôn nhé.”

Cô sợ, sợ có bất kỳ biến cố nào.

Khương Bách Xuyên không nhịn được cười: “Vội vàng như vậy à?”

Vân Lệ bực bội lườm anh: “Anh không vội?”

“Vội chứ.” Lấy sổ hộ khẩu trong tay Vân Lệ, anh mở ra xem, trêu chọc một cách không đứng đắn, “Em nói xem Cục Dân chính tại sao lại không mở cửa buổi tối?

Nếu mở cửa, tối nay chính là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta.”

Những cảm xúc tồi tệ bất an của Vân Lệ lập tức bị những lời nói không đứng đắn này của anh xua tan.

Sáng sớm hôm sau, với tư cách là một trong mười cặp đôi mới cưới đăng ký kết hôn đầu tiên của Cục Dân chính Bắc Thành, Vân Lệ và Khương Bách Xuyên nhận được món quà bất ngờ do Cục Dân chính đặc biệt chuẩn bị.

Một hộp kẹo cưới và một hộp ba chiếc bao cao su loại cỡ nhỏ.

Vân Lệ chỉ liếc một cái liền nhét chiếc túi quà nhỏ đó vào lòng Khương Bách Xuyên.

“Mặt đỏ rồi, bà Khương.” Tâm trạng Khương Bách Xuyên phấn khởi vô cùng, cất kỹ hai cuốn sổ đăng ký kết hôn đỏ rực như bảo vật.

“Do trời nắng.” Vân Lệ ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, đứng trong bóng râm đáp chắc nịch.

Khương Bách Xuyên cười chiều chuộng, lên xe rồi, lúc cô đang cúi người thắt dây an toàn, anh không nhịn được nữa, cúi người hôn lên bờ môi anh ao ước từ sáng.

“Cuối cùng…” Tim anh đập loạn xạ, cuối cùng cũng được như ý nguyện, sự may mắn và thỏa mãn bao trùm cả cơ thể, anh hôn vội vàng, hôn say đắm, “Cuối cùng cũng là Tiểu Lệ Chi của anh rồi.”

Từ nay về sau anh là chồng của cô, cô là vợ của anh.

Đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không chia lìa.

Theo kế hoạch ban đầu của Khương Bách Xuyên là thuyết phục Vân Mỹ Lan đồng ý rồi mới đến nhà dạm ngõ cầu hôn.

Câu nói “đăng ký kết hôn” của Vân Lệ khiến anh trải nghiệm được cảm giác sung sướng mà Tạ Kỳ Diên từng có khi được Hạ Vãn Chi chủ động đề nghị đi đăng ký kết hôn.

Thế là theo tốc độ này, hôn lễ của hai người được ấn định vào tháng mười năm nay.

Một tháng trước đám cưới, Khương Bách Xuyên đi nước ngoài một chuyến, lúc về mang theo một tin tức.

Lưu Đài chết rồi.

Sớm từ khi biết chuyện Vân Lệ gặp phải thời niên thiếu, Khương Bách Xuyên đã thông qua Lưu Diệp điều tra Lưu Đài, nhưng người ở nước ngoài quá lâu, như thể biến mất không dấu vết, ngay cả người nhà họ Lưu cũng không biết bất kỳ tung tích nào của Lưu Đài.

Khương Bách Xuyên vẫn luôn tìm người.

Trong tình trạng chưa rõ Lưu Đài sống ra sao, anh nhất định phải tìm ra hắn, khiến cả đời hắn không được sống yên.

Anh sẽ không tha cho Lưu Đài, Lưu Diệp bao che cho Lưu Đài anh cũng sẽ không tha.

Dù người này là thầy giáo cũ của anh.

Thế giới rộng lớn, tìm một người không dễ, may mắn là trời không phụ lòng người, có tin tức liên quan từ khu vực Tam Giác Vàng truyền về.

Lúc Khương Bách Xuyên đến nơi thì người đã chết. Lưu Đài bị đánh hội đồng đến chết, cánh tay đầy vết kim tiêm không đều, rõ ràng là một con nghiện.

Lưu Đài vốn dĩ là đồ khốn, thời niên thiếu đã nổi tiếng là côn đồ, sau này được Lưu Diệp gửi ra nước ngoài tiêu tiền như nước, có lẽ đã lầm đường lạc lối, đi vào con đường không thể quay đầu mới có kết cục như vậy.

Vốn định tìm được Lưu Đài rồi để hai chú cháu Lưu Diệp đến cửa xin lỗi Vân Lệ, nhưng bây giờ Lưu Đài chết ở xứ người, đối với kết quả này, Khương Bách Xuyên cũng tạm hài lòng.

Về chuyện này, Khương Bách Xuyên do dự rất lâu rồi mới nói với Vân Lệ.

Anh sợ Vân Lệ lại có phản ứng kích động.

Nhưng nếu không nói, sự căm hận và bóng ma trong lòng Vân Lệ sẽ bị cô đè nén cả đời.

Thế nhưng khi anh nói ra, Vân Lệ chỉ thoáng sững sờ rồi lập tức bình tĩnh lại, khoảnh khắc ấy khiến Khương Bách Xuyên lo lắng vô cớ: “Lưu Diệp cũng nợ em một lời xin lỗi, anh…”

“Không cần đâu.” Vân Lệ đột ngột lắc đầu, quay người nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy anh như sợ anh biến mất, “Khương Bách Xuyên, mọi chuyện đã qua rồi, em không muốn nghe thêm gì về họ nữa, càng không muốn gặp họ.”

Đã qua rồi.

Không chỉ thời gian, không chỉ chuyện đó.

Mà chính cô cũng đã vượt qua rồi.

Cơn ác mộng đeo bám này sớm đã tan biến trong vô số đêm có Khương Bách Xuyên ở bên.

Cô đã thoát khỏi bóng tối, vượt qua rào cản đó.

Chỉ để chạy về phía Khương Bách Xuyên của cô.

Tháng mười đầu đông, hôn lễ đúng hẹn diễn ra.

Khách khứa tấp nập, là cô dâu, Vân Lệ lần đầu tiên biểu diễn trước công chúng một bài hát cô viết riêng cho Khương Bách Xuyên.

“Bài hát này tên là ‘Người yêu’, là bài hát em viết vào một buổi tối sau khi đồng ý lời cầu hôn của anh Khương.”

Mắt cô ngập tràn ánh sao, tình cảm sâu sắc nhìn anh: “Bài hát Người yêu, tặng cho người yêu của em.”

Ngoài Hạ Vãn Chi, không ai biết cô chính là nhạc sĩ sáng tác ẩn danh đã rút lui nhiều năm – Litchi.

Năm đó, cô nổi tiếng khắp mạng với bài hát ” Hoa Hồng Lệ Chi “.

Chất giọng trong trẻo và đặc biệt ấy, không ai có thể bắt chước.

Nhưng sau đó, Vân Lệ bỗng dưng biến mất.

Chỉ vì Vân Mỹ Lan phát hiện cô lén lút tập cây đàn guitar của Minh Viễn để lại, rồi lấy cái chết ra để ép buộc, bắt cô cả đời này không được đụng đến âm nhạc.

Nhưng từ bây giờ cô quyết định bắt đầu lại, hát lại những bài hát của riêng mình.

Con đường hoa dành cho Litchi, mãi mãi không muộn.

Đêm tân hôn, động phòng hoa chúc.

Nhà Khương Bách Xuyên có một người chị là diễn viên nổi tiếng, anh ít nhiều dựa vào chút gen diễn xuất này mà thoát khỏi một trận chuốc rượu tàn bạo.

Anh tỏ ra vô cùng nôn nóng, như mãnh hổ vồ mồi.

Vân Lệ vốn đang nằm ngay ngắn trên giường, bị bộ dạng này của anh dọa cho rụt người lại.

Khương Bách Xuyên tức đến bật cười: “Nhớ em quá, chỉ muốn ôm em một chút…”

Vân Lệ lườm anh: “Lừa trẻ con à.”

“Ừm, còn muốn hôn em nữa.” Khương Bách Xuyên ôm được người rồi, bắt đầu được voi đòi tiên.

“Đi tắm đi!” Vân Lệ không hề nương tay, nào ngờ Khương Bách Xuyên lại thật sự hơi say, cú đá này lại đá anh ta ngã xuống đất.

Tiếng rên khẽ từ dưới đất truyền lên, Vân Lệ vừa cười vừa xót xa: “Ngã đau không? Để em xem.”

“Đau…” Khương Bách Xuyên thở dài một hồi, thân hình cao lớn trực tiếp bám lấy người Vân Lệ nhỏ bé, giọng nói trầm ấm mang theo sự quyến rũ rõ ràng, “Tên khốn Tạ Kỳ Diên đó giúp người ngoài liên tục chuốc rượu anh, đau đầu.”

Vân Lệ dùng hết sức để anh đứng thẳng: “Em hỏi anh vừa rồi ngã đau không…”

Khương Bách Xuyên gật đầu: “Cũng đau, hông đau, ngã chỗ này nè, em sờ thử xem.”

Vân Lệ: “…”

Hoàn toàn có lý do để nghi ngờ là anh ngã trúng đầu.

“Giúp anh tắm đi.” Anh cười một tiếng, hơi thở nóng rực, dúi cả đầu vào cổ Vân Lệ, “Vợ yêu.”

Thình thịch—thình thịch— Tim Vân Lệ muốn nổ tung.

Trong phòng tắm, hơi nước mờ ảo, nhiệt độ không ngừng tăng lên, Khương Bách Xuyên không dám làm bậy với Vân Lệ, liền dạy cô cách tự mình làm bậy với anh.

Vân Lệ không phải người không có thất tình lục dục, huống hồ người đứng trướ mặt cô là chồng mới cưới của cô.

Là người cô yêu.

Hai tay bám vào cổ Khương Bách Xuyên, hơi thở Vân Lệ không ổn định, giọng nói mang theo sự căng thẳng: “Không cần dừng lại, em có thể.”

Một câu nói khiến dục vọ.ng trong mắt anh như bùng cháy, yết hầu trượt lên trượt xuống, Khương Bách Xuyên kiềm chế cơn kích động: “Không vội, ngày tháng còn dài, chúng ta từ từ thôi.”

“Khương Bách Xuyên, em đã nói rồi, em muốn anh.” Ngón tay dính nước nắm chặt cằm Khương Bách Xuyên, môi Vân Lệ hơi hé mở, như thể đã hạ quyết tâm rất lớn, “Tối nay, em muốn.”

Anh cho cô ba lễ sáu sính, nghi thức rước dâu mười dặm.

Vậy thì cô sẽ trả lại cho anh một đêm tân hôn thật sự.

Dù có men rượu trong người, Khương Bách Xuyên vẫn rất dịu dàng.

Vân Lệ sợ hãi, mang theo nỗi hoảng sợ vô hình, nhưng trước mặt Khương Bách Xuyên, những nỗi sợ và bóng tối đó đã không còn đáng kể.

Cô chính là muốn anh.

Rất muốn, rất muốn.

“Khương Bách Xuyên, em yêu anh.” Lông mi Vân Lệ vẫn còn vương nước mắt, là những giọt nước mắt của sự mãn nguyện.

“Anh biết.” Khương Bách Xuyên ôm chặt cô, hôn qua mắt cô, “Anh cũng yêu em.”

Phòng tân hôn đốt một cặp nến rồng phượng đỏ.

Khi nến đỏ cháy hết, lễ cưới viên mãn.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »