Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7678 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 148

❊ ❊ ❊

Sau bữa trưa, ông cụ cho hai nhà chú hai chú ba về, chỉ giữ lại Tạ Đàn.

Trong lúc trò chuyện, Chalide và Kiều rõ ràng không hề vội vàng nói đến chuyện hôn nhân của hai nhà. Ông cụ mấy lần định mở lời lại bị Chalide lái sang chuyện khác.

Hạ Vãn Chi mím môi cười không nói gì.

Trong tình huống thế này, lời cô nói chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn ông cụ và Tạ Kỳ Diên từ căng thẳng chuyển sang lo lắng.

Ông cụ liếc nhìn Tạ Kỳ Diên.

Rồi lại nhìn sang Rose, thấy bà đang chơi với Tạ Đàn.

Ông cụ lại chuyển tầm mắt sang Hạ Vĩnh Thanh.

Hạ Vĩnh Thanh uống một ngụm trà, khẽ dời tầm mắt nhìn ra xa.

Ông cụ Tạ: “…”

Không sao, ông hiểu được.

Nếu ông cũng phải gả Tạ Đàn nhà mình cho người khác, ông cũng không nỡ.

Hạ Vãn Chi bình thản pha trà uống, thỉnh thoảng mới tham gia đôi câu vào cuộc trò chuyện giữa ông cụ và ông bà ngoại, cho đến khi vạt áo bị một bàn tay nhẹ nhàng kéo kéo.

Đôi mắt Hạ Vãn Chi trong veo, cố gắng nín cười, trực tiếp nắm chặt bàn tay ấy rồi đan mười ngón vào nhau rồi khẽ ho vài tiếng.

Trò chuyện đủ rồi, khảo sát đủ rồi, đến lúc bàn chuyện chính rồi.

Lòng bàn tay Tạ Kỳ Diên quả thật rịn mồ hôi, ban đầu còn ra vẻ tự tin nhưng thời gian trôi qua từng giây từng phút, thấy chủ đề càng lúc càng đi xa, thấy Hạ Vĩnh Thanh nghiêm mặt, thấy Rose chỉ lo chơi với Tạ Đàn…

Anh căng thẳng rồi.

Sợ họ bỗng dưng đổi ý hoặc không hài lòng điều gì đó của nhà họ Tạ mà không đồng ý gả Hạ Vãn Chi cho anh.

Rose liếc thấy bàn tay đang nắm chặt của họ, bật cười thành tiếng, giọng nói vang dội trêu chọc Tạ Đàn: “Xem anh chị cháu kìa, gấp rồi.”

Tạ Đàn cười đến mắt híp lại.

Nói đến chuyện hai người này thành đôi, cô bé tự nhận mình đã góp không ít công sức.

Hạ Vãn Chi xấu hổ: “Mẹ!”

“Chú Tạ, trà sắp nguội rồi, để cháu dâu tương lai của chú pha một ấm mới, chúng ta bàn chuyện của hai đứa trẻ nhé?” Rose trêu chọc một tiếng.

Ông cụ cầu còn không được, vội vàng đáp lời: “Được được được, đang định nói đây, tôi cho người xem ngày rồi, chúng ta chọn xem, xem ngày nào tổ chức lễ đính hôn?”

Ông cụ thật sự không đợi được nữa, vội vàng giành quyền chủ động trong việc bàn bạc.

Chalide thời trẻ lúc cầu hôn Kiều Thù chính là theo đúng phong tục truyền thống của Trung Quốc, ba lễ sáu sính, làm đủ các nghi lễ mới cưới được người về, bây giờ nhắc đến chuyện cũ, những ký ức xa xưa ùa về, hứng khởi cầm lấy cuốn lịch vạn niên trong tay ông cụ xem.

Giày nam nữ “Tháng này có ba ngày tốt.” Chalide xoa cằm, trực tiếp hỏi ý kiến Hạ Vãn Chi, “Hoàn Tử, hai ngày nữa tổ chức được không?”

Hạ Vãn Chi: “…”

Hạ Vĩnh Thanh bị nước trà sặc, khẽ liếc nhìn ông cụ Tạ, đứng dậy đến sau lưng Chalide xem thử cái gọi là ngày lành tháng tốt ông cụ nhờ người chọn.

Liệt kê một đống.

Năm nay nhiều ngày tốt vậy sao?

Hạ Vĩnh Thanh: “…”

Ông cụ trong lòng đương nhiên nói tốt, lúc này thấy Chalide dứt khoát định ngày như vậy, hiểu ra họ đối với chuyện của hai đứa trẻ thực ra rấthi lòng, vừa rồi im lặng không nói, chẳng qua là đang câu giờ để họ sốt ruột thôi.

Khẽ cười không thành tiếng, ông cụ cũng giao quyền quyết định cho Hạ Vãn Chi: “Hoàn Tử, cháu thấy thế nào?”

Hạ Vãn Chi chớp chớp mắt, cô không quan tâm những lễ nghi hình thức này, nhưng trưởng bối trong nhà đều ở đây, cô chỉ có thể ngoan ngoãn hướng ánh mắt về phía bà Rose.

Rose bật cười: “Chuyện gì cũng phải bàn bạc mà ra cả, không thì ta tụ họp đông đủ làm gì. A Diễn, con nói thử xem, con nghĩ sao?”

Tạ Kỳ Diên cười dịu dàng: “Khụ, con nghe Hoàn Tử.”

Hạ Vĩnh Thanh liếc anh một cái: “Sau này cũng nghe theo nó hết à?”

Tạ Kỳ Diên thản nhiên bình tĩnh, mày mắt giãn ra: “Con cầu còn không được.”

Hạ Vĩnh Thanh: “…”

Thật biết tiến biết lui.

Mặt dày như vậy, chẳng trách cưới được vợ.

Hạ Vãn Chi giả vờ suy nghĩ, dưới ánh mắt của mọi người, nở một nụ cười rạng rỡ, trực tiếp đưa ra một ý tưởng táo bạo: “Nhất định phải đính hôn sao?”

Tạ Kỳ Diên hơi sững sờ.

Trước đó hai người họ cũng chưa từng bàn bạc chuyện đính hôn.

Tạ Kỳ Diên vốn định hôm nay sau khi bàn với hai nhà trưởng bối xong sẽ tiếp tục làm theo trình tự, anh hiểu rõ tình cảm của Hạ Vãn Chi dành cho mình, cũng chính vì hiểu nên thời gian qua anh tập trung hết tâm sức vào việc lấy lòng gia đình cô.

Thành ra lại bỏ qua cảm nhận của Hạ Vãn Chi.

“Ý em là… đã đến nước này rồi, chúng ta có thể trực tiếp đăng ký kết hôn.” Hạ Vãn Chi gãi gãi má, cảm nhận ngón tay Tạ Kỳ Diên siết chặt, liếc nhìn anh, giọng điệu nghiêm túc giải thích, “Người cầu hôn là em, anh cũng đồng ý rồi, vậy thì quyền chủ động nên thuộc về em.”

“Mọi người đều hỏi ý kiến của em, mà ý của em là —”

“Em muốn đăng ký kết hôn với anh, chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp.”

Tạ Kỳ Diên đã làm cho cô quá nhiều rồi, anh làm nhiều như vậy chỉ vì một kết quả.

Còn Hạ Vãn Chi chỉ muốn đi thẳng đến kết quả.

Dù Tạ Kỳ Diên nghe thấy những lời nói từ tận đáy lòng này của Hạ Vãn Chi cũng ngẩn người, chỉ có Rose mày mắt cong cong, cười nhìn con gái cưng của mình.

Một khi con người ta xót xa cho ai đó sẽ rất muốn cho người đó thứ gì đó.

Còn thứ Hạ Vãn Chi muốn cho Tạ Kỳ Diên…là một mái nhà.

Là một mái nhà mà Tạ Kỳ Diên bao nhiêu năm qua chưa từng có.

– Ngày 27 tháng giêng, một ngày trước đêm giao thừa, cũng là ngày cuối cùng trước khi Cục Dân chính nghỉ lễ.

Tranh thủ ngày làm việc cuối cùng, Tạ Kỳ Diên và Hạ Vãn Chi trở thành cặp đôi đầu tiên của Cục Dân chính Bắc Thành hoàn tất thủ tục đăng ký kết hôn.

“Chúc mừng hai vị.” Nhân viên mỉm cười đưa ra hai cuốn sổ đăng ký kết hôn mới tinh.

Lúc nhận lấy, ngón tay Tạ Kỳ Diên khẽ run.

Mãi đến khi ra khỏi Cục Dân chính, cảm xúc trong đầu Tạ Kỳ Diên vẫn còn sôi trào, như thể đang lan tỏa khắp cơ thể, anh muốn bình tĩnh, muốn nắm bắt cảm giác chân thật này, nhưng dù hai chân đang chạm đất, anh vẫn có ảo giác như đang lơ lửng.

Như thể…đang bước trên mây.

May mà hôm nay có Dư Phi làm tài xế.

Tạ Kỳ Diên thấy thật may mắn.

Nếu không, với đôi chân đang mềm nhũn thế này, thật sự không lái nổi xe.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »