Đăng Hoa Tiếu - Nữ Tử Cô Độc Vào Kinh Trả Thù Cho Cả Gia Đình

Lượt đọc: 113081 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433 Chương 434 Chương 435 Chương 436 Chương 437 Chương 438 Chương 439 Chương 440 Chương 441 Chương 442 Chương 443 Chương 444 Chương 445 Chương 446 Chương 447 Chương 448 Chương 449 Chương 450 Chương 451 Chương 452 Chương 453 Chương 454 Chương 455 Chương 456 Chương 457 Chương 458 Chương 459 Chương 460 Chương 461 Chương 462 Chương 463 Chương 464 Chương 465 Chương 466
Tiến »
Chương 247

❊ ❊ ❊

Ban ngày trôi qua rất nhanh, màn đêm dần buông sâu.

Các y quan trong viện đã ngủ cả, Lâm Đan Thanh chiều nay theo y chính vào cung bắt mạch cho quý nhân, làm việc cả ngày mệt mỏi rã rời, đã sớm lên giường nghỉ ngơi.

Lục Đồng thì lại không ngủ được, liền ra nhà thuốc dọn dẹp các toa thuốc.

Dọn dẹp xong, vẫn không có chút buồn ngủ, nàng tìm một quyển y thư chưa đọc trên giá sách, trải giấy bút trước bàn và sao chép sách y.

Đêm rất tĩnh lặng, ngoài viện chỉ có tiếng côn trùng rì rào, bên trong nhà thuốc, sau những giá thuốc chất đầy, Lục Đồng ngồi trước chiếc kỷ thấp, dưới ánh đèn ghi chép.

“Mai Môn Đông, Thược Dược, Cảnh Thiên, Áp Chích Thảo, đều trị cuồng nhiệt…”

“Đình Lịch, đột phát cuồng, dùng hoàn máu chó trắng…”

“Chó…”

Bút dừng lại, nàng nhìn chữ “chó” kia, trong lòng thoáng xuất thần.

Ban ngày, bốn con ch.ó nhỏ trong lòng thiếu niên như những cục bông xù, nàng có thể cảm nhận được sự ấm áp từ lông chúng khi chạm tay, lúc chúng ngây thơ vươn đầu ra l.i.ế.m tay nàng, luôn khiến nàng nhớ tới một đôi mắt khác trong ký ức, trong sáng, rụt rè, như hai viên ngọc trai đen bóng lấp lánh.

Lời nàng nói với Đoàn Tiểu Yến rằng “Ta không thích chó” là dối trá.

Nàng từng có một chú chó nhỏ màu đen, từ rất nhiều năm trước.

Nàng gọi nó là “Ô Vân”.

Chắc đấy là vào năm thứ ba nàng lên Lạc Mai Phong, hoặc có lẽ sớm hơn, nàng cũng không nhớ rõ lắm.

Những ngày thử thuốc nhiều lần, Lục Đồng cũng dần thích nghi với cuộc sống trên Lạc Mai Phong. Nàng học cách tích trữ thực phẩm, học cách sau khi uống xong bát thuốc của Vân Nương thì tự nhốt mình trong căn nhà tranh, học cách đối mặt với những đêm dài cô đơn bên chiếc đèn dầu khi Vân Nương không có ở đó.

Chỉ là những ngày như thế thật quá tẻ nhạt.

Thế nên, khi không phải thử thuốc, Lục Đồng lén lút lật xem sách trong phòng Vân Nương.

Nàng biết chữ, cha nàng đã từng dạy đọc sách, trước đây nàng cũng chẳng ưa gì đọc sách, nhưng vào thời điểm đó, lại bắt đầu cảm thấy may mắn vì nơi này có rất nhiều sách, giúp nàng giếc thời gian, khiến những ngày tháng tẻ nhạt không đến mức quá khó chịu.

Sách của Vân Nương phần lớn là y tịch và dược lý, thỉnh thoảng cũng có các sách về sử học, kinh luận. Nàng đối chiếu từng thứ thuốc mình hái được, dần dần cũng học được cách nhận biết một số loại.

Vân Nương phát hiện nàng lén đọc sách y nhưng lại không ngăn cản, mặc cho nàng xem, còn tỏ vẻ đầy hứng thú.

Về sau, khi đã nhận biết được kha khá các loại dược thảo, Lục Đồng bắt đầu biết phối một số toa thuốc đơn giản. Sau mỗi lần thử thuốc, nàng còn dùng các loại thảo dược trong núi để giải bớt độc tố, điều dưỡng cơ thể mình.

💓💓💓Các bạn đang đọc bản dịch của team @Thế Giới Tiểu Thuyết/@Em Hà Kể Chuyện. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ team 💓💓💓. Các bộ truyện đều đã full trên kênh 2 Youtube của kênh, mời mọi người vào YT để xem tất cả các bộ truyện của kênh ạ. Ngoài ra team còn có 2 kênh tiktok tương ứng, các bạn vào với team cho xôm nhé 💓💓💓

💑Nếu các bạn thích bộ truyện này, cho team xin một chút tương tác (like, comment, theo dõi team) nhé ạ. Cảm ơn các bạn nhiềuuuuu💑

Khi ấy, nàng rất vui, luôn cảm thấy những ngày tháng trên núi không uổng phí, dần sinh ra một ảo giác rằng mình có lẽ sẽ trở thành một nữ đại phu trong tương lai.

Sau này, Lục Đồng thường xuyên mang các con vật bị thương về căn nhà tranh.

Trong núi thường có những con thú nhỏ bị thương, mèo hoang bị bẫy kẹp trúng, thỏ bị cáo cắn gãy chân, hay chim non không may rơi khỏi tổ...

Gặp chúng trên đường, nàng liền mang về nhà, dùng dược thảo chữa trị, rồi thả chúng về núi sau khi lành.

Cứ bận rộn như thế, nàng dường như không còn cảm thấy cô đơn nữa. Căn nhà tranh bỗng chốc như một y quán náo nhiệt, còn nàng là vị đại phu danh tiếng cứu giúp nhân sinh, những con thú nhỏ được cứu chữa trở thành các bệnh nhân đến khám.

Nỗi khổ được chuyển hóa thành niềm vui, khổ cũng trở nên ngọt ngào.

Một ngày nọ, nàng nhặt được một con ch.ó hoang tại bãi tha ma, có lẽ nó mới sinh không lâu, mắt còn chưa mở. Có lẽ quá yếu đuối, chó mẹ đã mang các con khác đi, chỉ để lại mình nó.

Lục Đồng mang chú chó con về nhà tranh.

Chú chó toàn thân đen tuyền, lông mượt mà, nàng ngậm cây bút suy nghĩ rất lâu, đặt tên cho nó là “Ô Vân”.

“Ngưu vĩ ô vân bát nùng mặc, ngưu đầu phong vũ phiên xa trục.…”

Bài thơ cha thường bắt họ viết để luyện chữ, Lục Đồng thích nhấthi câu cuối: “Hoảng mang mạo vũ cấp độ khê, vũ thế sậu tình sơn hựu lục." - "Hối hả qua suối trong mưa rào, mưa tạnh núi lại xanh tươi.”

Nàng xoa đầu Ô Vân, nhẹ giọng nói: “Gặp được ta là may mắn của ngươi, cũng coi như là ‘mưa tạnh trời trong’ vậy.”

Ô Vân nhanh chóng lớn lên.

Chú chó nhỏ thông minh, lanh lợi, thường ở bên cạnh nàng. Khi xuống núi hái thuốc, nó sẽ giúp nàng ngậm giỏ tre đựng thuốc. Ban ngày, nàng chia thức ăn của mình cho Ô Vân cùng ăn, đến đêm, khi nàng ngồi dưới đèn đọc sách y, nó nằm dưới chân nàng gác đêm.

Ô Vân là người bạn duy nhất của nàng trên núi. Có lúc nàng nhìn chú chó nhỏ chạy nhảy dưới ánh mặt trời, mơ hồ như thấy mình trở về huyện Thường Vũ, đuổi bươm bướm trên con đê ven sông.

Vân Nương ngồi làm thuốc dưới gốc cây, vừa làm vừa nhìn nàng với vẻ suy tư.

“Ngươi rất thích chú chó nhỏ này nhỉ?”

Lục Đồng ôm cổ Ô Vân, khẽ “ừm” một tiếng.

Nàng rất thích chú chó nhỏ này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Nó giống như món quà của ông trời dành tặng nàng.

Một buổi sáng nọ, Lục Đồng tỉnh dậy không thấy bóng dáng Ô Vân đâu. Bình thường vào giờ này, chú chó nhỏ đã sớm cắn chăn kéo nàng dậy.

Trong lòng dâng lên nỗi bất an, nàng vội vàng chạy ra khỏi nhà, cuối cùng tìm thấy Ô Vân nằm trong một góc sân.

Ô Vân nằm đó, thấy nàng, nó cố gắng mở mắt ra, khẽ rên lên một tiếng yếu ớt.

Lục Đồng lao đến bên cạnh nó, luống cuống tay chân muốn bế nó lên.

“Đừng lo lắng, ta chỉ dùng nó để thử một loại thuốc mới thôi.”

Vân Nương bước ra từ dưới gốc cây, tay cầm một chiếc bát rỗng, nhìn Lục Đồng đang ngồi dưới đất, mỉm cười nói: “Chưa đặt tên đâu, thành phần gồm Quyển Bách, Nữ Thanh, Lang Độc, Uyên Uất, Thạch Tín…” Bà liệt kê rất nhiều thứ.

Lục Đồng đờ đẫn nhìn bà, cơ thể bắt đầu run rẩy.

Thạch Tín là độc dược.

Chó nhỏ không thể uống thạch tín, huống chi Ô Vân còn chưa đến nửa tuổi.

Vân Nương nói: “Bảy ngày.”

“Bảy ngày gì?”

“Nếu ngươi có thể tìm ra cách giải độc trong vòng bảy ngày, nó sẽ sống.”

Nụ cười của người phụ nữ dịu dàng, mang theo chút tò mò quan tâm: “Ta đã nói hết thành phần chất độc rồi, Tiểu Thập Thất, đừng làm ta thất vọng nhé.”

Lục Đồng ôm chặt người bạn nhỏ trong lòng, sắc mặt trắng bệch.

Đó là bảy ngày vừa ngắn ngủi vừa dài đằng đẵng.

Mỗi khoảnh khắc đều như một sự giày vò. Nàng gần như không ăn không ngủ, quên mất thời gian, lật tung tất cả sách y, chỉ hận rằng bản thân đọc dược lý chưa đủ nhiều, y thuật chưa đủ tinh thông. Nàng cảm thấy mình như một kẻ vô dụng, giấc mộng trở thành nữ đại phu mà nàng từng tự hào giờ đây vụn vỡ trong chớp mắt.

Ngu ngốc đến mức đáng cười.

Đến ngày thứ bảy, toàn thân Ô Vân đã lở loét đến mức không còn ra hình dạng gì nữa.

Chú chó nhỏ vẫn chưa chết, nhưng cũng không còn phát ra âm thanh, đôi mắt sáng rực ngày nào giờ chứa đầy lưu luyến nhìn nàng. Nước mắt của Lục Đồng rơi xuống mu bàn tay, chú chó nhỏ cố gắng vươn lưỡi ra, dịu dàng l.i.ế.m tay nàng.

Nàng không thể bào chế ra phương thuốc giải độc, nàng không thể cứu được người bạn của mình.

Lục Đồng quỳ gục trước mặt Vân Nương, nghẹn ngào cầu xin: “Vân Nương… Vân Nương… xin hãy cứu nó…”

Vân Nương cúi người, nhẹ nhàng gỡ tay nàng đang nắm lấy vạt váy mình, thở dài lắc đầu.

“Tiểu Thập Thất, ngươi không thể đặt mọi hy vọng lên người khác.”

“Hơn nữa,” bà mỉm cười, “hiện tại ngươi đã không còn tiền khám bệnh trả cho ta nữa rồi.”

Năm đó, Lục Đồng đã lấy chính mình làm điều kiện, cầu xin Vân Nương cứu cả nhà họ Lục.

Nhưng giờ đây, ngay cả bản thân nàng cũng không còn thuộc về chính mình, không có tư cách giao dịch với Vân Nương nữa.

Bên ngoài mây đen nặng nề, Ô Vân trúthi thở cuối cùng trong lòng nàng.

Nàng ngồi đó, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó lìa đời.

Cơ thể ấm áp, bộ lông mềm mại của nó dần trở nên lạnh lẽo và cứng đờ. Nó sẽ không còn có thể lao đến l.i.ế.m tay nàng sau mỗi lần thử thuốc nữa. Đôi mắt đen láy, sáng rực như hai viên ngọc nay dần trở nên mờ đục, hóa thành hai hạt ngọc chết lạnh lẽo, không còn phản chiếu hình bóng của Lục Đồng.

Nàng thất thần ôm lấy *thê thỉ* của Ô Vân, bước lên rừng thông trên đỉnh núi.

Cả ngọn núi tràn ngập thông xanh, Lục Đồng tìm một cây thông đẹp nhất, đào một cái hố dưới gốc cây để chôn Ô Vân. Đào được nửa chừng, tiếng sấm bỗng vang lên, mưa lớn ào ào trút xuống.

Lục Đồng cuống quýt ôm lấy Ô Vân, sợ mưa làm ướt lông nó. Thân thể lạnh ngắt của chú chó nhỏ ép sát vào nàng, cuối cùng nàng không kiềm được, ôm xác Ô Vân bật khóc nức nở.

Mưa lớn như dòng nước lũ xối xả, gió rít gào, nhấn chìm tiếng khóc của nàng.

Nàng cứ thế ngồi đó, ánh mắt phản chiếu cơn mưa rào bất ngờ trên núi hè. Cho đến khi mây đen tan, mưa dần ngớt, cơn mưa trên núi mùa hè đến nhanh và đi cũng nhanh. Một cầu vồng hiện lên, tỏa ánh sáng rực rỡ dưới bình minh.

Quả đúng như câu thơ: “Hối hả qua suối trong mưa rào… mưa tạnh núi lại xanh tươi.”

Mưa đã ngừng.

Nhưng mưa lại chưa thực sự ngừng.

Cơn mưa ấy như treo lơ lửng trên đầu người, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống. Ô Vân đã chết, nhưng cơn mưa vẫn còn đó, không bao giờ dứt. Không biết khi nào nó sẽ lại trút xuống, như những cơn sóng thủy triều dâng, kéo con người chìm xuống đáy nước.

Đó là bài học đầu tiên Vân Nương dạy cho nàng.

Con người không thể ngăn được mưa rơi, cũng như nàng không thể ngăn chặn sự sống lụi tàn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433 Chương 434 Chương 435 Chương 436 Chương 437 Chương 438 Chương 439 Chương 440 Chương 441 Chương 442 Chương 443 Chương 444 Chương 445 Chương 446 Chương 447 Chương 448 Chương 449 Chương 450 Chương 451 Chương 452 Chương 453 Chương 454 Chương 455 Chương 456 Chương 457 Chương 458 Chương 459 Chương 460 Chương 461 Chương 462 Chương 463 Chương 464 Chương 465 Chương 466
Tiến »