Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7048 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 99
em sống tốt chứ?.

❊ ❊ ❊

Chu Thiến xoay người, theo giọng nói nhìn qua, đó là dưới ngọn đèn đường, loáng thoáng có một chiếc ô tô và mộtbóng người cao lớnBóng người kia chậm rãi đi về phía cô,xuyên qua bóng đêm, từng bước từng bước xuất hiện dưới ánh đèn. Bóng tối mờ ảo nhuộm lên âu phục màu tối của anh khiến anh có cảm giác thần bí.Khuôn mặt anh dưới ánh đèn nửa sáng nửa tối, đẹp trai, lạnh lùng. Haimắt anh còn sáng hơn sao. Anh đi đến bên cô, cứ si ngốc nhìn cô như vậy, môi khẽ mấp máy gọi:- Thiệu Lâm…Giọng nói phiêu đãng trong đêm tối yên tĩnh như có loại ma lực, cuốn hútChu Thiến lùi về phía sau hai bước, khoảng cách quá gần khiến cô như không thở được. Cô lấy lại tinh thần, kinh ngạc hỏi:- Sao anh lại đến đây?Triệu Hi Thành khẽ cười, ánh đèn mờ ảo khiến nụ cười của anh thật nhu hòa:- Thiệu Lâm, nếu anh muốn tìm em thì dù em trốn đến chân trời góc biển cũng không làm khó được anhAnh thấy vẻ mặt cô không vui thì cười khổ:- Được rồi, anh nói thật, hôm đótaxi em đi là anh gọi, tối đó em lại không về nhà cho nên anh đến côngty đó tìm lái xe đó hỏi thăm. Anh chỉ lo cho em mà thôi, em đừng giậnPhía xa, Tiểu Mạt nhìn thấy bọn họ đang nói chuyện thì bước đến, vẻ mặt cảnh giác, lớn tiếng nói:- Thiến… Thiệu Lâm, sao thế? Có người tìm cậu gây rối à? Đại ca ở ngay sau, sắp tới rồiBởi vì về sau đều phải dùng thân phận“Tống Thiệu Lâm” này nên Chu Thiến muốn Tiểu Mạt sửa cách gọi mình nhưng Tiểu Mạt thường hay quên. Giờ dưới bóng đèn ảm đạm, Tiểu Mạt thấy cómột người đàn ông cản đường Chu Thiến, lại vì không nghe ra bọn họ nóigì, nghĩ Chu Thiến gặp phải kẻ háo sắc nên mới cố ý nói có đại ca đicùng để dọa sắc lang kiaTriệu Hi Thành nhìn cô gái bé nhỏ này,tuy rằng không biết là bạn Thiệu Lâm quen từ bao giờ nhưng trong thờigian này, theo tin Lý Thêm báo về thì cô gái này dường như là thật lòngtốt với Thiệu Lâm. Giờ thấy cô biết rõ nguy hiểm mà còn tới thì khôngkhỏi tăng thêm hảo cảm với côAnh nhẹ giọng cười cười, nói với Chu Thiến:- Em quen người bạn thú vị này từ bao giờ vậyChu Thiến nói:- Đây là người chuyên trang điểm cho em trước kia, rất hợp tính, giờ bọn em ở chungNói xong, cô kéo Tiểu Mạt tới nói:- Đừng lo. Là người quenTriệu Hi Thành rất không hài lòng với câu “người quen”, anh vươn tay về phía Tiểu Mạt, bổ sung:- Tôi là chồng của Tống Thiệu Lâm. Rất vui được biết cô.- Chồng!Tiểu Mạt nhìn theo ánh đèn, phát hiệnđúng là một mỹ nam còn đẹp trai hơn cả Tuấn Hi, không khỏi trợn mắt hámồm nhưng vừa nghĩ đến những gì anh ta đã làm với Chu Thiến thì khôngkhỏi nổi trận lôi đình. Cô mặc kệ tay anh đang chìa ra, quay đầu nói với Chu Thiến:- Thiệu Lâm, chẳng phải cậu ly hôn rồi sao?Triệu Hi Thành lặng lẽ thu tay về.Chu Thiến biết Tiểu Mạt nóng tính, sợ cônói ra điều gì chọc giận Triệu Hi Thành, Triệu Hi Thành cũng chẳng phảilà Trương Bân, anh ta sẽ không dễ dàng buông tha người đắc tội với mình. Vì thế cô nói với Tiểu Mạt:- Tiểu Mạt, cậu về trước đi, tớ có chút chuyện nói với anh ta rồi sẽ vềTiểu Mạt vốn không muốn đi, sợ Triệu HiThành làm gì bất lợi với Chu Thiến nhưng nghĩ chuyện vợ chồng nhà ngườita, cho dù bạn bè thân thiết cũng không tiện nhúng tay. Nghĩ vậy, cô dặn Chu Thiến đôi câu, có việc gì cứ kêu lớn rồi mới quay về.Tiểu Mạt đi rồi, Triệu Hi Thành cô đơn nói:- Thiệu Lâm, sao em không chịu tin tưởng anh, bất kể thế nào anh sẽ không đối phó với bạn tốt của em.Chu Thiến cúi đầu:- Giờ nói tin hay không còn có ý nghĩa gì?Hai người yên lặng một hồi. Bóng đêm càng sâu, sương mù phiêu diểu bao trọn trời đất, bốn phía đen tối, chỉ cònchút ánh sáng mỏng mang dưới ánh đèn. Sự yên lặng bao phủ lấy hai người.Chung quanh im ắng, thỉnh thoáng gió thổi tạo nên tiếng lá cây xào xạc.Triệu Hi Thành nhìn cô, nếu không phảimỗi ngày anh đều đến đây nhìn trộm cô, chính mắt thấy sự thay đổi của cô thì chỉ sợ giờ đã không nhận ra cô. Mái tóc dài như lụa của cô đã cắtgọn, buộc túm sau đầu. Khuôn mặt trắng trẻo thuần khiết không có chútson phấn Cằm gầy đi lại có chút thanh tú. Đồ mặc trên người là áophông, quần bò rẻ tiền, vai xách chiếc túi đen, đeo đôi giày vải. Quầnáo trên người không quá 100 tệ.Trong lòng anh đau xót, quần áo của Thiệu Lâm trước kia làm gì có bộ nào dưới vạn tệ, là đồ hạng nhất, giờ cô mặc như vậy có quen không? Anh nhẹ nhàng hỏi:- Em sống ổn không?Chu Thiến nghĩ một hồi rồi nhẹ nhàng đáp:- Em sống rất ổn, giờ tuy điềukiện vật chất kém nhưng thú thật em rất vui. Trước kia ở biệt thự tuyrằng cẩm y ngọc thực nhưng bị trói buộc nhiều lắm, không tự tại. Em hivọng sau này có thể sống cuộc sống bình thản này.Cô hơi dừng lại rồi nói:- Hôm nay anh đến đây có chuyệngì sao? Đúng rồi, đơn ly hôn em đưa anh nhận được chưa? Anh chỉ cần kílà được, hôm nào em tự mang đến Cục dân chính là được.Triệu Hi Thành hồi lâu không nói, vẻ mặtkhó mà nhìn rõ dưới ánh đèn hôn ám. Chu Thiến chỉ thấy môi anh mím chặt, cằm cứng ngắc, người tản ra hơi thở lạnh lẽo. Lúc này, một trận gióthổi đến, Chu Thiến không nhịn được hắt xì.Thân thể căng thẳng của Triệu Hi Thành lập tức thư thái lại, anh thở dài, cởi áo khoác trên người khoác cho cô:- Giờ đã sang thu, tối đi làm về phải mặc thêm mới được.Chu Thiến đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt nhìn thẳng anh:- Làm sao mà anh biết em đi làm về?Triệu Hi Thành giật mình, nhất thời không nói được gì, thầm hận mình lắm lời.Chu Thiến nhìn anh:- Em hiểu rồi, đều là anh làm,nhà bọn em ở, quản lý quán bar đột nhiên tốt với bọn em, Trương Bàn bịngười đánh, đều là anh làm đúng không?Khi nãy cô còn thấy lạ, gân đây mọi thứđều thuận lợi đến quỷ dị, như có bàn tay vô hình ngầm khống chế mọi thứ. Giờ cô đã hiểu, người khống chế mọi chuyện đang ở ngay trước mặt.Trong lòng Chu Thiến tức giận, vì sao? Vì sao tới giờ anh còn muốn nắm giữ cô trong tay? Bên cạnh cô có bao nhiêu người của anh? Cho nên anh mới hiểu rõ về chuyện của cô như vậy? Anhlàm vậy là có ý gì? Đây là như lời anh, cô vĩnh viễn không thể rời khỏianh sao?Cô nhìn thẳng vào mắt anh, hai mắt chiếura ánh sáng trong suốt dưới ánh đèn. Hai tay nắm chặt, một trận gió thổi đến làm rơi áo khoác bên vai, lộ ra đôi vai gầy của cô, nhìn qua trôngvô cùng nhu nhược nhưng cô hơi nhíu mày, nhếch môi lại khiến cô có thêmvẻ kiên cường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân