Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6989 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 44
cuộc sống của phu nhân hào môn.

❊ ❊ ❊

Chương 43: Cuộc sống của phu nhân hào môn

Buổi sáng Chu Thiến tỉnh lại đã khôngthấy Triệu Hi Thành đâu. Chu Thiến cảm thấy lạ, vì sao mỗi lần anh rờigiường cô đều không biết? Trong đầu không khỏi hiện lên cảnh anh nhẹnhàng rời giường. Lập tức lại lắc đầu, anh ta mà biết chăm sóc như vậy?Sao có thể? Nhất định là vì cô ngủ quá sâu.

Đi xuống lầu, Chu Thiến tìm được Triệuphu nhân đang cùng người hầu tỉa hoa ở sau vườn. Lúc này, bà đang cầmkéo tập trung tỉa cây. Từng chút từng chút, từ bồn hoa này sang chậu câu kia. Chuyện nặng nề như vậy mà bà làm rất thuần thục.

Chu Thiến đi tới bên bà, khẽ gọi:

- Mẹ!

Sau đó, trong lòng thầm nghĩ nên xin lỗi chuyện hôm qua như thế nào. Triệu phu nhân ngẩng đầu nhìn cô một cái, vẻ mặt bình thản:

- Dậy rồi! Ăn sáng chưa?

Sau đó lại tiếp tục tỉa hoa

Chu Thiến đi theo bà nói:

- Con vừa ăn… Mẹ, tối qua con về muộn cũng không gọi điện thoại làm mẹ lo lắng… xin lỗi mẹ. Cô cúi đầu

Triệu phu nhân ngừng tay, xoay người lại, nhìn cô nói:

- Hôm qua mẹ có lo lắng nhưng người lo lắng cho con nhất không phải là mẹ.

Chu Thiến nghe vậy ngẩng đầu lên nhìn bà, rất là khó hiểu. Triệu phu nhân cười:

- Là Hi Thành! Sau khi đi làm vềcứ ở trong đại sảnh đi tới đi lui, lúc nào cũng nhìn đồng hồ, cơm ăncũng không ngon! Càng muộn nó càng lo lắng, con lại không có bạn bè gì,nó muốn tìm con cũng không biết nên đi đâu tìm, chỉ có thể gọi về nhà mẹ đẻ con hỏi nhưng cũng không có kết quả. Tuy rằng ngoài miệng tỏ ra tứcgiận nhưng thực tế nó rất lo cho con!

Chu Thiến sửng sốt, anh ta mà lại lo lắng cho cô. Triệu phu nhân thấy vậy không khỏi nhíu mày:

- Thiệu Lâm! Vẻ mặt con sao thế?Nó là chồng con đó! Nó lo lắng cho con thì kì quái thế sao? Đúng, trướcđó nó không đúng với con nhưng trong đó cũng có trách nhiệm của con. Con quá lạnh lùng với nó. Nhưng sau khi con mất trí nhớ, tâm tư của nó vớicon mọi người đều thấy. Ngày nào cũng về nhà, bên người không còn đámphụ nữ bát nháo, chứng tỏ nó muốn sống an ổn với con. Thiệu Lâm, concũng phải mở rộng lòng với nó mới được, dù sao hai đứa là vợ chồng, hạnh phúc sau này của con đều ở trên người nó. Con cứ cố chấp khiến nó lạnhlùng thì có lợi gì đâu?

Những lời này khiến lòng Chu Thiến lạirối loạn. Trong đầu tựa hồ lập tức trào dâng rất nhiều ý nghĩ, lộn xộn,hỗn loạn, nhất thời trở nên mơ hồ.

Triệu phu nhân thấy cô không nói gì nghĩ cô nghe hiểu, ôn hòa cười, tiếp tục nói:

- Mẹ nói nhiều như vậy con đừngtrách mẹ dài dòng, mẹ cũng là muốn tốt cho các con. Nếu con cảm thấy ởtrong nhà quá nhàm chán thì có muốn chơi mạt chược với chúng ta không?Đây chính là thứ giết thời gian tốt nhất. Vừa khéo, chiều nay có mộtngười không thể tới

Chu Thiến vội nói:

- Chơi mạt chược? Con không biết chơi

Cô liên tục xua tay nhưng Triệu phu nhân rất cao hứng:

- Sợ cái gì, mẹ dạy, học là được.

Triệu phu nhân lôi kéo cô đi vào đạisảnh, bảo Dung tẩu gọi điện thoại cho cô. Từ khi bọn họ chuyển về, Dungtẩu cũng chuyển về đây, xem ra Triệu phu nhân rất coi trọng bà.

Triệu phu nhân thừa dịp Dung tẩu gọi điện thì nói:

- Nhất thời thiếu chân, mẹ cònđang nghĩ chiều nên làm thế nào cho qua ngày, có con thế vào là đượcrồi. Mau hẹn với Trương phu nhân và Vương phu nhân nếu không bọn họ sẽcó kế hoạch khác mất

Chu Thiến hỏi:

- Ngày nào mẹ cũng chơi mạt chược?

Triệu phu nhân thở dài:

- Không chơi thì sao qua ngàyđược. Đàn ông có chuyện của mình, ban ngày không ở nhà, các con đều lớn, có chuyện của mình. Loại phụ nữ không cần đi làm như chúng ta, trongnhà cũng có người hầu làm việc nhà, có thể làm gì? Chẳng phải đi dạo phố với bạn bè, uống trà, chơi mạt chược cho qua ngày?

Sau đó bà nhìn Chu Thiến cười:

- Nếu các con sớm cho mẹ đứa cháu thì mẹ cũng không nhàm chán như vậy

Chu Thiến cũng không dám tiếp lời, chỉ cười cho qua.

Ăn cơm trưa không lâu, hai vị phu nhân Triệu phu nhân hẹn đến.

Đều là khoảng 50 tuổi, quần áo tinh tế,đẹp đẽ. Triệu phu nhân giới thiệu Chu Thiến cho hai người. Trong đó cóngười mặt tròn, hơi mập là Trương phu nhân, dung nhan thanh tú, vóc dáng mảnh mai là Vương phu nhân.

Trương phu nhân giọng khá lớn, bà nhìn Chu Thiến nói:

- Nguyệt Cầm (tên của Triệu phu nhân), con dâu của bà đẹp thật, kết hôn cùng Hi Thành cũng đã lâu như sao chưa gặp?

Triệu Nguyệt Cầm cười nói:

- Trước kia không ở chung, giờ thấy tôi ở một mình buồn nên mới chuyển về đây bầu bạn.

Vương phu nhân thì khẽ nói:

- Nguyệt Cầm thật có phúc, condâu hiếu thảo như vậy. Chẳng như con dâu tôi, ngày nào mặt trời chưa lặn thì không về, chẳng biết bên ngoài có gì hấp dẫn nó

Dung tẩu dẫn người hầu bưng trà, đồ ăn lên. Không lâu sau, mọi thứ đã được chuẩn bị kĩ.

Triệu phu nhân đón khách đến bàn mạt chược. Trương phu nhân uống một ngụm trà:

- May mà Nguyệt Cầm tìm tôi chơi bài, bằng không chiều nay tôi cũng không biết làm gì.

Triệu Nguyệt Cầm ngạc nhiên nói:

- Không phải bà định đi spa với con dâu à

Trương phu nhân nói:

- Con dâu sáng sớm đã về nhà mẹ đẻ!

Đột nhiên có tin bát quái này khiến Triệu, Vương đều tò mò, không hẹn cùng hỏi:

- Sao lại thế này?

Có thể thấy bọn họ vô cùng nhàm chán.

Trương phu nhân vẻ mặt không cho là đúng:

- Chẳng qua là vì tối qua con tôi không về nhà! Chẳng biết gây loạn bao nhiêu lần rồi, nó không ngại phiền.

Vương phu nhân vừa vuốt mạt chược vừa nói:

- Chỉ cần là phụ nữ, chuyện nàysao có thể hoàn toàn nhìn thoáng. Năm ấy, chồng tôi có phụ nữ bên ngoài, tôi cũng chẳng làm loạn nhưng có tác dụng gì đâu? Ông ta được mấy ngàylại như cũ, sau này tôi cũng nghĩ thông. Chỉ cần nữ chủ nhân nhà họVương là tôi, con tôi là người thừa kế thì chuyện khác tôi cũng mặc kệ.Có quản cũng không được

Triệu phu nhân đánh ra một con rồi nói:

- Đúng, chính là đạo lý này

Nói xong như lơ đãng mà liếc nhìn Chu Thiến một cái.

Chu Thiến làm bộ không phát hiện, tronglòng lại suy nghĩ, nếu sống như vậy thì có ý nghĩa gì! Đơn giản là bọnhọ cung cấp cuộc sống tốt thì mình phải khúm núm? Thậm chí mặc kệ mọithứ? Vậy cô là sống cuộc sống bình thường.

Chu Thiến càng ngày càng cảm thấy mình không thích hợp làm con dâu nhà giàu, thứ cô theo đuổi không phải cuộc sống này.

Đột nhiên trương phu nhân kêu to:

- Ha ha, thắng rồi, trả tiền đây.

Trả tiền? Lúc này Chu Thiến mới ý thứcđược bọn họ chơi ăn tiền. Nghe tới con số Trương phu nhân nói cô suýtthì phun máu. Chỉ một chút công phu mà mất đi 2000 tệ.

Cô đau lòng sắp khóc…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân