Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7046 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 48
kế hoạch của văn phương 1.

❊ ❊ ❊

Chương 47: Kế hoạch của Văn Phương 1

Văn Phương đứng ở bên ngoài, nhìn cửa sắt cao ba thước chạm trổ kia mà ngẩn người, qua cánh cổng đó có thể nhìnthấy thảm cỏ xanh mượt và căn biệt thự ba tầng kiểu Âu màu trắng đó.

Trong mắt Văn Phương là sự hâm mộ vôcùng, nếu cô cũng có thể ở trong căn nhà này thì thật tốt biết bao. Lậptức trong lòng lại phẫn hận, nếu không phải Thiệu Lâm ngáng chân ở giữathì nguyện vọng này cũng không quá khó để thực hiện. Thiệu Lâm đã cónhiều thứ như vậy, sao còn muốn giành giật với cô. (Suy nghĩ của nó làsuy nghĩ gì thế không biết)

Sau đó, cô thấy Thiệu Lâm đi ra. Hôm nay, Thiệu Lâm mặc bộ váy liền màu vàng nhạt, tóc dài đen mượt đến thắt lưng càng khiến làn da cô như sương tuyết, cả người tựa như đóa hoa dịu dàng

Lòng Văn Phương vừa đố kị vừa hận. Sốngtrong hoàn cảnh như vậy đương nhiên là giống đóa hoa! Mệnh cô thật tốt,gia đình phú quý hiển hách, từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu khổ, sống nhưcông chúa còn Văn Phương cô trong mắt người khác chỉ là nha hoàn choTống Thiệu Lâm. Cô không tin, Tống Thiệu Lâm mệnh tốt cả đời mà đè ép cô được.

Không đúng! Trước kia cô ta chẳng phảikhông để ý trang điểm gì sao? Khi nào thì bắt đầu chú trọng hình thức?Quả nhiên là có ý định câu dẫn Hi Thành, nhưng theo tính cách của HiThành thì sự mê hoặc đó sẽ chỉ là nhất thời, rất nhanh sẽ chán! Đến lúcđó, chỉ cần kế hoạch của cô thành công thì cô không tin, Tống Thiệu Lâmcòn có thể ở bên anh.

Chu Thiến chậm rãi bước đên, Văn Phương thu hồi sự ghen ghét, đổi lại vẻ mặt tươi cười:

- Thiệu Lâm, hôm nay cậu thật đẹp, quần áo này là mới đúng không?

Chu Thiến nhìn cô, vẻ mặt cô dày phấn,lúc cười rộ lên khóe mắt có mấy nếp nhăn, trong mắt còn có tơ máu đỏ, cả người như già đi đến 5 tuổi. Chu Thiến không đành lòng nhìn tiếp, quaymặt đi. Phải có bao nhiêu kích thích mới khiến cho một phụ nữ biến thành dạng này chỉ trong một thời gian ngắn? Giờ cô đã tin lời Triệu HiThành.

Có lẽ, tình cảm của Văn Phương với TriệuHi Thành là chân thành. Nhưng có là chân tình thì thế nào? Yêu người đãcó vợ thì cho dù bị muôn vàn tủi nhục cũng không được đồng tình.

Văn Phương mở cửa xe, Chu Thiến cảm ơn rồi bước lên. Văn Phương sửng sốt nói:

- Trước giờ cậu chưa bao giờ nói cảm ơn.

Chu Thiến cười cười:

- Trước chúng ta là bạn, đương nhiên không cần cảm ơn

- Giờ chúng ta cũng là bạn mà!

Chu Thiến liếc nhìn cô một cái rồi hỏi:

- Cậu cho rằng giờ chúng ta còn có thể là bạn?

Văn Phương nhìn phía trước nói:

- Thiệu Lâm, cậu biết đúng không

- Cậu cho rằng có thể giấu được tôi?

Văn Phương không nói gì nhưng trong lòngcười thầm. Trước còn phải giấu diếm cô một năm, nếu không phải Thiệu Lâm đến nhà cô gặp cô và Triệu Hi Thành ở chung thì chỉ sợ là vẫn chưa biết gì. Nhưng từ sau khi cô mất trí nhớ, hình như khôn khéo lên rất nhiều!Xem ra phải cẩn thận ứng phó mới được.

Cô ta dịu dàng nói:

- Thiệu Lâm, mình biết là mìnhkhông tốt, mình không phải với cậu nhưng chuyện tình cảm này không thểvãn hồi, mình cũng kìm lòng không đậu. Giờ mình biết sai rồi, mình và Hi Thành đã kết thúc, xin cậu tha thứ cho mình! Chúng ta là chị em tốtnhiều năm như vậy, cậu nể tình chúng ta cùng lớn lên, đừng giận mìnhnữa!

Vẻ mặt cô ta mười phần sám hối. Giờ côkhông thể trở mặt với Tống Thiệu Lâm, phải hòa hảo với Tống Thiệu Lâmthì kế hoạch tiếp theo mới tiến hành được.

Theo hiểu biết về Tống Thiệu Lâm của côthì Tống Thiệu Lâm luôn coi trọng tình cảm. Nhiều năm qua Tống Thiệu Lâm chỉ có một người bạn là cô, chỉ cần cô mềm giọng nhờ vả thì Tống ThiệuLâm sẽ tha thứ cho mình. Cô cúi đầu, nhẹ nhàng khóc nức nở.

Chu Thiến mở to mắt nhìn cô ta biểu diễn, chẳng lẽ hôm nay cô ta gọi cô đến là để sám hối. Chẳng lẽ cô ta nghĩnói mấy câu như vậy, rơi vài giọt nước mắt thì cô sẽ tha thứ? Tiếp tụclàm bạn? Cô dễ coi thường vậy sao?

Chu Thiến giận đến phì cười, đang định mở cửa xuống xe, không muốn dây dưa. Nhưng nghĩ lại, tuy rằng trước đó chỉ gặp nhau một lần nhưng cô ta vô cùng kiêu ngạo với mình, có vẻ là người không biết thu liễm, khiêm tốn. Nay đột nhiên ăn nói khép nép khôngbiết là có ý gì, chỉ sợ còn định sinh sự. Vẫn nên ở lại nhìn xem cô tamuốn chơi trò gì thì hơn.

Lập tức, cô nhẹ nhàng thở dài một hơi nói:

- Chuyện tình cảm quả thực rấtkhó nói, mình có thể hiểu, giờ đã đến lúc cậu nên quay đầu rồi. Chia tay Triệu Hi Thành, đương nhiên cũng là còn coi trọng tình bạn này, tronglòng cậu đã khó chịu như vậy, mình cũng không trách cậu

Cô giữ chặt tay Văn Phương, cười thật dịu dàng.

Hừ! Chẳng lẽ mình cô biết diễn sao? Tôi diễn cũng chẳng kém cô đâu! Chu Thiến nói trong lòng.

Văn Phương nghe cô nói vậy thì mắt sáng bừng, giả bộ áy náy, cảm kích run giọng nói:

- Cảm ơn cậu, Thiệu Lâm, cảm ơn cậu chịu tha thứ cho mình, về sau mình nhất định không làm chuyện gì có lỗi với cậu!

Trong lòng lại đang đắc ý cười: Đàn bà ngu ngốc, mãi mãi bị tao trêu đùa!

Cô ta lái xe, vừa nhanh vừa chắc chắn, Triệu Hi Thành nói Văn Phương chạy xe tốt quả không sai.

Chu Thiến hỏi:

- Giờ chúng ta đi đâu?

- Đến cửa hàng quần áo trước chúng ta hay đi, là hãng quần áo trước kia cậu thích nhất

Văn Phương mở nhạc sau đó hát theo, ChuThiến ở bên nhìn bộ dáng hưng phấn của cô ta, càng lúc càng cảm thấymình đoán đúng. Cô ta có vấn đề!

Văn Phương như lơ đãng mở miệng:

- Thiệu Lâm, cậu có biết hai hôm trước mình gặp ai không?

- Ai?

Giọng Văn Phương đầy hưng phấn:

- Là đàn anh Kiều Tranh! À, đúng rồi, cậu còn nhớ Kiều Tranh không?

Văn Phương quay đầu nhìn cô chằm chằm. Chỉ thấy Chu Thiến bình tĩnh nói:

- Ai? Mình không nhớ rõ!

Văn Phương quay đi, trong lòng có chútthất vọng, xem ra cô thực sự không nhớ Kiều Tranh. Nhưng cô từng yêu anh ấy như vậy, có lẽ để bọn họ gặp nhau mấy lần cô ta nhớ ra chưa biếtchừng! Nghĩ vậy, cô ta có chút kích động, giờ Kiều Tranh còn chưa kếthôn, nếu hai người tình cũ không rủ cũng đến, cô không tin nhà họ Triệucần cô con dâu hồng hạnh vượt tường.

Chu Thiến dù miễn cưỡng bình tĩnh nhưngtrong lòng cũng gợn sóng. Cô ta đột nhiên nhắc tới Kiều Tranh là có ýgì? Bên tai lại nghe cô ta nói tiếp:

- Anh ấy học cùng đại học với bọn mình, hơn bọn mình hai khóa, là nhân vật nổi tiếng trong trường, vừađẹp trai, học giỏi, tính tốt, rất nhiều nữ sinh mê muội, lúc ấy, cậucũng là một trong số đó mà!

Chu Thiến nhìn cô cười:

- Vậy sao?

Càng lúc càng cảnh giác. Văn Phương nói:

- Khi đó, cậu thích anh ấy,thường xuyên tới trước mặt anh ấy nhưng lại giả vờ không hẹn mà gặp.Nhưng anh ấy luôn thản nhiên với cậu, khi cậu biết anh ấy đi chung vớimột cô gái khác thì mất bình tĩnh…

Văn Phương quay đầu cô nhìn cười, trong mắt chợt lóe sáng:

- Cậu hẹn anh ấy ra rồi tỏ tình!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân