Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7020 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 14
tôi dựa vào chính mình.

❊ ❊ ❊

Chương 14: Tôi dựa vào chính mình

Chu Thiến lẳng lặng rút bàn tay bị bà nắm về nói:

- Con hoàn toàn không nhớ gì vềanh ta, con không chấp nhận được việc một người hoàn toàn xa lạ là chồng của mình, con cũng không muốn cùng người xa lạ chung chăn chung gối

Đạo lý rõ ràng như vậy Chu Thiến không tin bà không hiểu nhưng dường như bà không để ý đến cảm nhận của con gái

Tống phu nhân thở dài nói:

- Nhưng Hi Thành là chồng củacon, đó là sự thực không thể thay đổi, nếu con cứ mặt lạnh với nó, sớmmuộn gì cũng có biến

Chu Thiến hừ lạnh:

- Anh ta sớm đã thay đổi, không,phải nói là từ trước đến giờ anh ta luôn là loại người đó. Bên ngoài cóphụ nữ cũng không buồn giấu diếm con, hơn nữa, người đó còn là bạn củacon. Có thể thấy anh ta cũng chẳng coi con ra gì, loại đàn ông này, conchẳng cần.

Bà nhíu mày:

- Ý con là Văn Phương?

- Mẹ cũng biết?

Trong mắt Tống phu nhân hiện lên sự khinh miệt, hừ một tiếng:

- Con bé đó, chẳng qua chỉ là nha đầu mẹ nuôi cho con, con lại rất thích nó nên mẹ mới để nó ở gần con.Không ngờ lại nuôi ong tay áo. Nhưng con việc gì phải để ý đến nó, dù nó có thế nào cũng không thay đổi được thân phận, là con gái của bợm rượucòn muốn bay lên làm phượng hoàng! Nếu không nhờ Tống gia chúng ta nógiờ chẳng biết thế nào

Chu Thiến có chút vội vàng:

- Quan trọng không phải cô ta là loại đàn bà gì, thân phận gì mà quan trọng là Triệu Hi Thành đã phản bội hôn nhân

Bà tức giận đứng lên:

- Cái đó không phải trách con!Nếu lúc trước con không giới thiệu Văn Phương đến làm việc ở Triệu thịthì có cơ hội cho nó sao?

Đúng là ông nói gà bà nói vịt, Chu Thiến có cảm giác mệt mỏi, thở dài nói:

- Loại chuyện này phải cho con thời gian, nếu anh ta thực sự bất mãn thì ly hôn là xong!

- Nói bậy!

Bà đứng phắt dậy, hai hàng lông mày nhíu chặt, lạnh lùng nói:

- Hai chữ ly hôn con đừng cónghĩ! Con có biết tập đoàn Triệu thị có bao nhiêu cổ phần trong Tống thị không? Con có biết công trình của anh cả con có bao nhiêu vốn đầu tư là của Triệu thị không? Con có biết nhà mình và nhà họ có bao nhiêu hợpđồng làm ăn không? Chuyện hôn nhân này không đơn giản như con nghĩ đâu

Chu Thiến trợn to mắt nhìn bà, có phần hơi bị dọa

Bà thấy vẻ mặt cô kinh hoảng thì giọng nói dịu lại:

- Con mất trí nhớ, nghĩ nhữngchuyện đó cũng không trách. Nhưng về sau đừng tùy hứng như thế. Đàn ông ở bên ngoài có phụ nữ con không cần để ý, trên thương trường, đàn ông nào chẳng thế. Như cha con đấy thôi, bên ngoài chẳng thiếu đàn bà. Nhưng mẹ vẫn là Tống phu nhân đấy thôi? Những con đàn bà bên ngoài không thể uyhiếp được địa vị của con. Nếu muốn trói chặt tim Triệu Hi Thành, conphải có chút công phu nữa chứ

- Hơn nữa, nếu con thực sự lyhôn, tổn hại lợi ích hai nhà, làm mất thể diện hai bên thì cha con sẽ bỏ mặc con, con sau này phải làm thế nào? Còn có thể lấy ai nữa, ai sẽ lấy phụ nữ mà Triệu gia vứt bỏ? Con nói xem con sẽ thế nào? Con luôn sốngan nhàn sung sướng, về sau phải làm thế nào?

Nói cách khác, nếu ly hôn thì ngay cả nhà họ Tống cũng bỏ mặc cô sao? Không thể nào! Đó chỉ là dọa Chu Thiến thôi đúng không? Dù sao cũng là con gái ruột? Nhưng khi nãy bà đã nói Tốngtiên sinh có rất nhiều đàn bà… có bỏ đi một đứa con gái không nghe lờicó lẽ ông cũng chẳng tiếc

Nhưng Chu Thiến sao dễ dàng khuất phục, cô quật cường đáp:

- Con không cần dựa vào bất kì ai, con tự dựa vào bản thân mình!

Tống phu nhân ngửa đầu cười, giống như nghe được truyện cực buồn cười. Cười xong, bà nhìn Chu Thiến, ánh mắt lạnh như băng:

- Thiệu Lâm, từ nhỏ đến lớn conđã kiếm được một đồng tiền? Con từng chịu qua chút khổ cực nào, con thực sự mười ngón tay chẳng chạm đến nước. Dựa vào chính mình? Con nghĩ dễdàng lắm sao? Con có biết một tháng con tiêu hết bao nhiêu tiền? Có biết giờ một sinh viên kiếm được bao nhiêu tiền? Dựa vào chính mình?

Bà cười lạnh liên tục

Chu Thiến bị bà cười đến tim cũng lạnh.Đúng thế! Tống Thiệu Lâm không phải là Chu Thiến, Chu Thiến từ 16 tuổiđã đi làm thêm. Vì học phí của em trai, một tháng có thể không ăn cơm,chỉ ăn bánh bao, mì sợi mà sống. Tống Thiệu Lâm không thế, cô ấy khôngbiết khó khăn của cuộc đời, cô ấy sống trong tháp ngà, cuộc sống hoa lệchói mắt đã ăn mòn ý chí chiến đấu của cô ấy. Cô ấy đã chẳng có dũng khí tự lập nên dù biết chồng không chung thủy cũng chỉ có thể mượn rượutiêu sầu nhưng lại không có quyết tâm ly hôn bởi vì cô ấy biết, nếukhông làm thiếu phu nhân của Triệu thị thì cô ấy cũng chẳng phải là Tống đại tiểu thư, đến lúc đó không có chỗ dựa dẫm, cuộc sống thê lương.

Thật sự là không thể ly hôn cho TốngThiệu Lâm, đến lúc cô tỉnh lại phát hiện mình thành người li dị chồng,ngay cả nhà mẹ đẻ cũng cấm cửa thì Chu Thiến không dám nghĩ cô ấy sẽ cóphản ứng gì

Giờ Chu Thiến đã chẳng còn hâm mộ TốngThiệu Lâm như trước. Thì ra cuộc sống lấp lánh của cô ấy không phải làkhông cần trả giá. Cái giá đó chính là cuộc hôn nhân của cô ấy, hạnhphúc và tự do của cô ấy. Đời này chẳng bao giờ có đồ miễn phí cho ai

Chu Thiến cúi đầu, hồi lâu không nói. Trong lòng có chút buồn cho Tống Thiệu Lâm.

Tống phu nhân lại ngồi xuống bên cạnh Chu Thiến, xoa lưng cô, vỗ nhẹ hai cái rồi dịu dàng nói:

- Mẹ nói với con nhiều như thếchẳng phải vì muốn tốt cho con. Cuộc sống giờ mới là thích hợp nhất vớicon. Đời làm gì có chuyện thập toàn thập mỹ? Đàn bà trong gia đình quyền quý ai mà chẳng như vậy lâu cũng thành quen…

Bà khẽ thở dài, trong giọng nói dường như có sự đau khổ mà thản nhiên

Lòng Chu Thiến càng lúc càng nặng nề, giống như có tảng đá lớn đè nặng, ép cô không thở nổi

Chu Thiến đứng lên nói:

- Con đi đây!

Cô cảm thấy nơi đây khiến cô bị áp lực, chỉ muốn mau chóng rời khỏi

Tống phu nhân không nể mặt nói:

- Ở lại ăn cơm trưa đi! Sao, mẹ nói hai câu đã khó chịu?

Có lẽ bà thật sự nghĩ cho con gái nhưngChu Thiến lại không hề cảm nhận được chút dịu dàng nào từ bà. Tất cả chỉ là lợi ích, lợi ích.

Chu Thiến biết nên ứng phó thế nào, cô nói dối:

- Trưa nay con hẹn Hi Thành ăn cơm.

Tống phu nhân lập tức mặt mày hớn hở:

- Vậy thì nhanh đi, đúng rồi, ở bên nó nhiều vào, không cho bọn đàn bà khác có cơ hội

Chu Thiến rời khỏi nhà họ Tống, lúc gầnđi, cô lại nhìn thoáng qua chiếc xích đu màu đỏ kia, trong lòng khôngkhỏi cảm thán, có lẽ Tống Thiệu Lâm chỉ có tuổi ấu thơ là hạnh phúc, một khi trường thành sẽ phải gánh vác trách nhiệm của mình. Dù có muốn haykhông nàng cũng không thể phán kháng.

Mặt trời bắt đầu rực rỡ hơn, thiêu đốtmặt đường. Trên đường đi, cây cối ủ rũ. Người đi đường phơi nắng đều đỏmặt, ướt đẫm mồ hôi

Mà Chu Thiến lại đang thoải mái ngồitrong xe hơi hưởng thụ không khí mát mẻ. Có khi nào cô cũng sẽ vì hiệntại thoải mái mà phải trả giá không?

Chu Thiến không muốn nghĩ đến vấn đề này, như con đà điểu. Cô sợ phãi nghĩ nhiều rồi bản thân sẽ sợ hãi, sẽ mấtđi dũng khí kiếm 10 vạn tệ kia. 10 vạn tệ đó rất quan trọng với cô.

Chu Thiến lắc đầu như muốn lắc sạch những tạp niệm đó ra khỏi đầu

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ nhằm phân tán lực chú ý của mình

Chu Thiến nhìn cảnh vật lướt qua bên đường, đột nhiên, một bóng người anh tuấn, cao lớn thoáng qua trước mắt.

Chu Thiến không thể tin nổi vào mắt mình, sự ủ dột hóa thành hư không, trong lòng vui mừng như điên, tựa như được uống thuốc kích thích, cả người run lên

- Dừng xe! Dừng xe!

Chu Thiến kêu lớn, sự kích động tronglòng không thể hình dung. Lúc này, trong đầu Chu Thiến chẳng còn lại ýnghĩ gì, bóng dáng anh tuấn kia đã chiếm hữu tâm hồn cô…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân