Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7407 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 89
sương đêm.

❊ ❊ ❊

Chương 88: Sương đêm

Chu Thiến vốn đã bước một chân ra ngoài,nghe được lời Triệu lão gia tử nói thì thật sự không nhịn được, thuchân, xoay người nhìn Triệu lão gia tử đang nổi giận đùng đùng, nhíu mày nói:

- Triệu lão gia, ông luôn cao cao tại thượng, duy ngã độc tôn (Chỉ có biết bản thân là nhất), ông thíchnắm giữ vận mệnh của mọi người trong lòng bàn tay mình, cho tới giờ ôngcũng rất thành công, ai cũng bị ông quản chế gắt gao. Ông dựa vào cáigì, chẳng qua là dựa vào tài phú trong tay ông mà thôi nhưng cũng khôngphải ai cũng ham tiền tài của ông cả. Không phải ai cũng vì tài phú củaông mà phải khom lưng chịu sự khống chế của ông. Tôi không cần tiền củaông, cũng không để ý có thể quay lại Triệu gia hay không, tôi có thểdùng hai bàn tay của mình mà gây dựng cuộc sống mà tôi muốn. Sự uy hiếpcủa ông không có chút tác dụng gì với tôi cả. Hơn nữa, tôi cũng xinkhuyên ông, ông đừng chỉ biết dùng thủ đoạn này mà uy hiếp những ngườibên cạnh. Ông từng quan tâm đến suy nghĩ của bọn họ chưa? Ông biết bọnhọ muốn gì sao? Ông quá bá đạo, một ngày nào đó, ông sẽ khiến cho bọn họ phải rời bỏ ông, đến lúc đó, ông còn có thể uy hiếp được ai?

Người trong đại sảnh bị lời nói của côlàm cho chấn động, sợ đến há hốc mồm. Triệu lão gia tái mét mặt, trongmắt ánh lên tia nhìn đáng sợ, ngực thở dốc nhưng không nói gì. Ở sau đó, cách ông không xa, Triệu Hi Tuấn đứng trên cầu thang, thần sắc kíchđộng, hai mắt sáng bừng. Còn Triệu phu nhân thì vẻ mặt phức tạp, có chút đăm chiêu.

Triệu Hi Thành dần dần bình tĩnh lại. Anh nhìn Chu Thiến, lúc này ánh sáng trên người cô thật rung động, anh độtnhiên cảm thấy, vợ mình như một kho báu, càng tìm hiểu sẽ càng khiếnngười ta kinh ngạc, vui mừng. Cô gái này bề ngoài dịu dàng như nướcnhưng tính cách cứng rắn như sắt đá, hai sự tương phản dung hợp trênngười cô lại thành lực hấp dẫn trí mạng, có lẽ đây là nguyên nhân khiếnanh bị thu hút. Cô gái này từng rộng lòng với anh, dịu dàng, chân thànhdâng hiến nhưng giờ anh đã tự tay phá hoại tất cả. Cô khiến anh phải trả giá đắt cho sự hoang đường trước kia của mình, chẳng lẽ cứ để cô rời xa anh như vậy sao? Không, cô gái này đã khắc sâu vào tim anh, nếu muốnquên cô đi trừ phi bắt anh moi tim gan mình. Nhưng cô gái này cũng không phải là người dễ dàng chịu khuất phục trước những thủ đoạn cứng rắn.Điều này anh hiểu hơn ai hết. Nếu cô cảm thấy tạm thời rời đi sẽ vui vẻthì để cô đi thôi, một ngày nào đó, nhất định anh sẽ đưa được cô quayvề.

Nhân lúc này, anh nên giải quyết chuyện của Văn Phương cho tốt.

Triệu Hi Thành khôi phục lại vẻ bìnhtĩnh, chỉ yên lặng nhìn cô, trong mắt đầy sự nhớ nhung lưu luyến, dườngnhư muốn truyền đạt tất cả tình cảm của mình đến cô.

Lúc Chu Thiến tiếp xúc đến ánh mắt của anh thì cúi đầu, xoay người, kiên quyết rời đi, không quay đầu lại

Anh em Hi Thành một trước một sau đuổitheo, đi tới cửa thì không hẹn mà cùng dừng bước nhìn bóng dáng yểu điệu đó biến mất trong màn sương mông lung.

Triệu Hi Tuấn nhìn bóng đêm dày đặc bên ngoài hỏi anh:

- Anh, đã muộn thế này rồi chị dâu đi đâu? Có nguy hiểm không, có nên để lái xe đưa chị đi?

Triệu Hi Thành nhìn bầu trời sương đen hi vọng có thể nhìn được bóng dáng của cô:

- Chị dâu em còn có thể đi đâu?Chắc chắn là về nhà mẹ đẻ, giờ cô ấy đang tức giận sao có thể để lái xeđưa đi. Nhưng em nói đúng…

Anh lấy di động ra, cúi đầu bấm số:

- Anh gọi xe taxi đến, em ra ngoài nhìn xem, xác định cô ấy lên xe rồi hẵng về

Triệu Hi Tuấn gật đầu rồi lập tức biến mất trong màn đêm đen.

Triệu Hi Tuấn ra ngoài cổng, thấy ChuThiến xách hành lý, vừa đi vừa nhìn xem có xe qua không. Ở đây khó gọixe, hơn nữa muộn thế này, chắc cô phải ra đường lớn mới có.

Triệu Hi Tuấn bước lên vài bước, đón lấy hành lý trong tay cô, Chu Thiến quay đầu ngạc nhiên nhìn anh. Triệu Hi Tuấn nói:

- Chị dâu, anh gọi xe cho chị, sắp đến rồi, chị đợi một chút đã

Anh xách hành lý đi đến bên cột đèn đường, Chu Thiến nghĩ nghĩ rồi cũng đi theo.

Hai bên đường là hai hàng cây xanh, bọnhọ đứng song song dưới ánh đèn, ngọn đèn mờ nhạt bao phủ trên người họ,màn sương đêm lượn lờ xung quanh, trời đất thật tĩnh lặng.

Chu Thiến phá vỡ sự yên tĩnh này, cô xoay người nhìn anh nói:

- Ngại quá, Hi Tuấn, trước hiểu lầm em, nghĩ em cũng đang lừa chị nên nói với em những lời quá đáng, em đừng để bụng

Triệu Hi Tuấn lắc đầu:

- Không sao, chuyện này vốn là nhà em không đúng, hơn nữa chị nghĩ như vậy cũng bình thường mà

Chu Thiến nói:

- Quả thật không thể trách chị, ai bảo trước em cứ luôn trốn tránh chị, hại chị nghĩ em chột dạ.

Cô hơi dừng lại, nghi hoặc hỏi:

- Mà nói lại, sao trước em cứ trốn tránh chị?

Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn độtnhiên xuất hiện vẻ mất tự nhiên, anh ho khan, dưới ánh đèn mỏng manh, vẻ mặt anh thoáng đỏ bừng, anh vội quay đầu đi, không cho cô nhìn thấy vẻquẫn bách của mình. Anh nói:

- Làm gì có, chị nghĩ nhiều rồi

- Chị nghĩ nhiều sao? Chu Thiến lẩm bẩm

Triệu Hi Tuấn kiên định:

- Đúng thế, đúng thế, nhất định lúc đó em có việc khác nên mới khiến chị có ảo giác đó

- Thôi đi!

Chu Thiến cười cười, vỗ vỗ bả vai Triệu Hi Tuấn:

- Tóm lại chị xin lỗi em là được rồi.

Dưới ánh đèn, nụ cười của cô có ánh sángnhu hòa, khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn nóng bừng, cũng may trongbóng tối anh không sợ bị cô phát hiện, phát hiện ra điều khác lạ trongmắt anh, bí mật trong lòng anh.

Một lát sau, Triệu Hi Tuấn còn nói:

- Chị dâu, hôm nay chị thật sựkhiến em kinh ngạc, em nghĩ cha em nửa đời rồi không có ai dám nói lớntiếng với ông như vậy, em thật sùng bái chị.

Sau đó, giọng anh trở nên nhẹ nhàng như đang trôi trong đêm đen:

- Em càng bội phục dũng khí củachị, thành thật với bản thân mình, làm những gì mình muốn, không như emnhu nhược, chẳng giống một người đàn ông. Chị nói đúng, em căn bản làtham sự thoải mái, phú quý của Triệu gia, không buông tha được tài phúcủa cha, càng sợ thế giới bên ngoài gian khổ. Người như em có gì mà cứphải oán trách mình không thể thực hiện được giấc mộng của mình. Giờ emmới biết em thật quá thơ ngây.

Chu Thiến nhìn anh, lúc này vẻ mặt Triệu Hi Tuấn uể oải như một đứa bé bất lực. Cô không khỏi mềm giọng:

- Hi Tuấn, tuổi trẻ rất ngắnngủi, đừng để thời gian qua đi mới hối hận. Có một số việc em không thửsao biết là không làm được? Mặc kệ em làm gì cũng đều phải trả giá vìnó, một khi đã vậy, vì sao không thực hiện mơ ước của bản thân, ít nhấtvì khát vọng đó mà trả giá cũng hạnh phúc hơn nhiều.

Trong lòng Triệu Hi Tuấn vừa cảm động lại vừa chua chát khiến giọng anh hơi ấm ách:

- Chị dâu, cảm ơn những lời nàycủa chị, nhưng em thấy rất lạ, rõ ràng chị cũng là người được nuôngchiều từ bé, dũng khí này của chị là từ đâu mà có?

Chu Thiến nghĩ thầm, bởi vì cô chưa baogiờ là người sinh ra đã ngậm thìa vàng, cô luôn hiểu rõ cuộc sống là như thế nào, bởi vì cô biết cô muốn sống cuộc sống như thế nào. Cô chỉ đápđơn giản:

- Có lẽ vì chị từng được sống lại một lần nữa.

Triệu Hi Tuấn nghĩ cô chỉ chuyện tai nạnxe, ngẫm lại cũng đúng, sau vụ tai nạn, chị dâu đã thay đổi rất nhiều,quan hệ của chị và anh cả tốt lên cũng là sau sự kiện đó. Anh không khỏi hỏi:

- Chị dâu, chị thực sự muốn ly hôn với anh sao? Thật ra anh đã thay đổi nhiều lắm, có một số việc…

Chu Thiến cắt ngang lời anh:

- Hi Tuấn, nếu em coi chị là bạn thì đừng hỏi chuyện này

Cô ảm đạm cúi đầu:

- Có một số việc không thể chấpnhận, có một số việc không thể thỏa hiệp, sự đau khổ của chị, mọi ngườikhông hiểu được đâu.

Một ánh sáng màu trắng xuyên qua mànsương chiều đến, sau đó có tiếng bóp còi, trong ban đêm yên tĩnh lạicàng thêm vang dội, Chu Thiến nói:

- Xe đến rồi, chị đi đây

Cô đón lấy hành lý trong tay Triệu Hi Tuấn:

- Bảo trọng nhé, mong em có thể sống cuộc sống mà em muốn.

Chu Thiến ngồi trên xe, cửa xe đóng lại,taxi quay đầu rồi nhanh chóng biến mất trong màn đêm, chỉ còn tiếng còithỉnh thoảng vọng lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân