Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7058 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 76
yến hội 3.

❊ ❊ ❊

Chương 75: Yến hội 3

hu Thiến vừa chiêu đãi khách, vừa lặng lẽ theo dõi mọi thứ. Dung tẩu và Triệu Hi Thành đều sắc mặt âm trầm rờiđi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trong lòng Chu Thiến đầy nghi hoặc.

Không lâu sau đã thấy Dung tẩu vội vàngđến bên Triệu phu nhân, thì thầm gì đó, Triệu phu nhân bất ngờ rồi vộinhìn thoáng qua Chu Thiến, thấy Chu Thiến đang nhìn qua thì nhìn cô cười trấn an sau đó dặn dò Dung tẩu mấy câu rồi đi vào trong.

Chu Thiến có cảm giác chuyện này có liênquan đến mình. Cô hơi chần chừ nhưng vẫn định theo sau xem có chuyện gì. Vừa đi được vài bước thì Dung tẩu đi đến, đứng ở vị trí vừa khéo chặnđường cô lại, bà cười nói với cô:

- Phu nhân đột nhiên có việc gấp, bà dặn tôi giúp cô chiêu đãi khách cho tốt.

Nói xong nhìn về phía cửa:

- Nhà Vương phu nhân đến rồi

Chu Thiến nhìn qua, đó chẳng phải là bạnchơi mạt chược của Triệu phu nhân, Chu Thiến đành áp chế sự hồ nghi, đivề phía khách. Dù sao, chiêu đãi khách, làm cho yến tiệc tiến hành thuận lợi là việc quan trọng nhất.

Nếu thực sự có chuyện liên quan đến cô,chắc bọn họ cũng không gạt cô. Nghĩ vậy, Chu Thiến tĩnh tâm, hết sứcchuyện chú tiếp khách.

- Vương phu nhân, hoan nghênh hoan nghênh, hôm nay bác thật xinh đẹp

Bên kia, Triệu phu nhân đi vào thư phòngbên trong, ở đó không chiêu đãi khách, xung quanh rất yên lặng. Triệuphu nhân đẩy cửa đi vào.

Đi vào đã thấy một người phụ nữ đang lolắng ngồi trên ghết, thấy bà vào thì vội bước lên, lúc vội vã đánh rơiví xuống đất, cô ta xấu hổ xoay người nhặt lên.

Triệu phu nhân mặt nhăn nhíu mày, hỏi:

- Cô chính là Văn Phương?

Bà đi tới, ngồi xuống trước mặt Văn Phương rồi lại hỏi:

- Cô muốn gặp tôi? Có chuyện gì?

Thật ra, trước đó Dung tẩu đã nói với bàrằng có cô gái tự xưng là mang cốt nhục Triệu gia cho nên bà mới vộivàng tới xem, nhưng khi đối mặt với Văn Phương phải bày ra vẻ mặt bìnhthản để tránh cho cô ta lên nước. Nhưng lúc nói, ánh mắt của bà vẫnkhông nhịn được liếc về phía bụng của cô ta, thấy bụng hơi nhô ra, cảmthấy có sự vui mừng dâng lên.

Văn Phương vẫn nhìn theo ánh mắt bà, thấy bà thường xuyên nhìn về phía bụng mình thì biết bà rất để ý chuyện mình mang thai, liền nảy sinh ra sự hi vọng vô hạn.

Vẻ mặt Văn Phương tỏ ra đau khổ, mắt đỏ hoe, tiến lên hai bước, quỳ xuống trước mặt Triệu phu nhân, vừa khóc vừa nói:

- Triệu phu nhân, xin bà giúptôi, tôi cũng không biết nên làm gì? Tôi có con của Hi Thành, đã gần 4tháng! Ô…ô… Hi Thành đã chia tay, tôi cũng không biết phải làm thế nào,tôi biết tôi không xứng với anh ấy nhưng giờ tôi đã có con, đó là mộtsinh mệnh, tôi thật sự không nỡ nhưng Hi Thành lại bỏ mặc tôi, tôi hếtcách mới đến cầu xin bà!

Cô ta nắm lấy tay Triệu phu nhân, khóc rất thương tâm.

Triệu phu nhân rút tay ra, vẻ mặt phiền chán:

- Được rồi, đừng khóc, bên ngoàinhiều khách như vậy, bị người ngoài nghe được chẳng ra cái gì đâu. Côkhông biết xấu hổ nhưng tôi cần mặt mũi

Văn Phương thút thít lau nước mắt nói:

- Triệu phu nhân, tôi chỉ là rất đau lòng, bà đừng trách tôi.

Triệu phu nhân lạnh lùng nhìn cô ta nói:

- Cô đứng lên đi!

Văn Phương đứng lên, cúi đầu, thỉnh thoảng lại lau nước mắt, làm bộ thật điềm đạm.

Triệu phu nhân thấy cô ta như vậy thì rất không vui, nghĩ thầm tại sao Hi Thành lại chọn người phụ nữ kém nhưvậy. Nhìn xuống bụng cô ta mới thở dài một hơi nói:

- Cô nói đứa trẻ trong bụng cô là của Hi Thành, là thật?

Văn Phương vội vàng gật đầu:

- Là thật đó! Phu nhân không tin, chờ đứa trẻ sinh ra có thể xét nghiệm ADN… hơn nữa…

Cô ta hơi cúi người, nhìn bà, từng chữ từng câu nhấn nhá:

- Tôi tìm người quen trong viện làm siêu âm, bác sĩ nói cho tôi đó là con trai

Văn Phương vội nhìn chằm chằm sắc mặtTriệu phu nhân, thành công phát hiện vẻ vui mừng của bà, trong lòngkhông khỏi vô cùng đắc ý. Quả nhiên đúng như truyền thuyết, Triệu phunhân rất mong có cháu bế.

Triệu phu nhân trong lòng quả thực là vạn phần chấn động, bà muốn có cháu bế từ lâu, mỗi ngày đều mong Thiệu Lâmcó tin mừng nhưng Thiệu Lâm và Hi Thành kết hôn lâu như vậy vẫn không có quan hệ tốt, giờ quan hệ cải thiện khiến khao khát có cháu của bà càngmãnh liệt, không ngờ giờ lại có niềm vui bất ngờ lớn như vậy. Tính tính, qua năm tháng sẽ có đứa cháu mập mạp để bế.

Lúc này, sắc mặt Triệu phu nhân cũng nhu hòa lại, bà nói với cô ta:

- Cô đứng lâu như vậy rồi, ngồi xuống đi

Văn Phương ngồi xuống cạnh bà. Triệu phunhân đánh giá cô ta, thấy cô ta ngũ quan cũng được, đứa trẻ sinh ra chắc cũng đáng yêu, trong lòng càng thêm nóng nảy:

- Cô đến bệnh viện kiểm tra rồi, thế nào? Đứa trẻ mạnh khỏe sao?

Văn Phương lấy ra giấy báo cáo trong ví đưa cho bà, khẽ nói:

- Mọi thứ đều rất tốt, đứa bé rất khỏe mạnh

Triệu phu nhân cầm giấy siêu âm, nhìn hình vẽ mơ hồ, khóe miệng khẽ cười:

- Ôi! Còn nhỏ như vậy, nhìn không ra cái gì cả

Bà quay đầu nhìn Văn Phương nói:

- Cô trước tiên cứ chú ý sinh đứa trẻ cho tốt, Triệu gia sẽ không bạc đãi cô.

Bà vỗ vỗ tay cô ta

Văn Phương nghe xong, đang nghĩ xem lời này có ý gì thì cửa thư phòng đột nhiên bị bật mở.

Hai người ngẩng đầu nhìn, người đi vào là Triệu Hi Thành đang giận dữ. Anh đóng cửa đi vào. Anh đã đứng ngoàinghe hồi lâu, nghe được chuyện Văn Phương có con của mình thì vô cùngkhiếp sợ, trong đầu vô số ý nghĩ chạy qua nhưng vừa nghĩ đến Thiệu Lâmthì chỉ còn sót lại một suy nghĩ – quyết không để đứa nhỏ này sinh ra.Cho nên khi anh nghe mẹ quyết định cho sinh đứa bé này thì không nhịnđược vọt vào.

Anh đi đến trước mặt Văn Phương, liếcnhìn cô ta, ánh mắt sắc như dao bắn về phía cô ta khiến Văn Phương kinhhãi, người lên, vội rụt vào bên Triệu phu nhân. Triệu Hi Thành cườilạnh, sau đó nhìn về phía mẹ, kiên quyết nói:

- Không được, đứa trẻ này không thể giữ lại! Mẹ, mẹ muốn cháu về sau Thiệu Lâm sẽ sinh

Sau đó, anh chỉ vào Văn Phương, mắt ngoan tuyệt:

- Thứ trong bụng cô ta tuyệt đối không thể giữ lại

Văn Phương quá sợ hãi, gắt gao nắm chặt tay Triệu phu nhân:

- Phu nhân, phu nhân, giúp tôi với! Đừng hại chết con trai tôi

Cô ta cố ý nhấn mạnh hai chữ con trai.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân