Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7080 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 86
mặt đỏ mặt trắng.

❊ ❊ ❊

Chương 85: Mặt đỏ mặt trắng

Chu Thiến cũng không rõ đã ở bên ngoàibao lâu, mãi đến khi đêm đen buông xuống, mãi đến khi cô kiệt sức, chânnhũn ra thì mới ngẩng đầu nhìn quanh, cũng không biết là đang ở đâu.Đúng lúc nào có chiếc taxi ngang qua, cô vẫy lại. Xe dừng lại, cô ngồilên, lái xe hỏi:

- Tiểu thư, cô đi đâu?

Chu Thiến nói ra địa chỉ biệt thự nhà họTriệu, có một số việc dù sao cũng phải đối mặt, không phải trốn tránh là có thể giải quyết. Xe đi thật lâu mới đến nơi, đèn xe quét qua cổng, mơ hồ thấy được một bóng người cao gầy.

Bóng dáng đó thấy chiếc taxi dừng lại thì nhanh chóng chạy đến. Qua cửa kính xe, Chu Thiến thấy đó là Triệu HiTuấn. Vẻ mặt anh vô cùng lo lắng, khi thấy là Chu Thiến thì thở phào một hơi. Anh mở cửa xe, còn chưa kịp nói thì Chu Thiến đã thản nhiên:

- Trả tiền xe cho chị, hôm nay chị ra ngoài hơi vội, không mang tiền theo.

Hi Tuấn thấy cô, có chút lạ vì sự lạnhlùng của cô, sau đó lấy tiền thanh toán cho cô. Chu Thiến xuống xe, taxi nhanh chóng rời đi, xung quanh nhanh chóng rơi vào bóng tối, dần dầncánh cổng lớn mở ra, chiếu chút ánh sáng từ bên trong.

Chu Thiến cũng chẳng nhìn anh mà đi thằng vào trong, Triệu Hi Tuấn nói với theo:

- Chị dâu, trưa nay chị đi đâu,muộn thế này mới về, anh rất lo lắng, suốt cả chiều đều tìm chị, mẹ gọiđiện thoại khắp chiều. Chị dâu, chị nên gọi về mới đúng

Giọng nói có chút trách cứ.

Chu Thiến nghe xong thì tức giận đến bậtcười. Chẳng lẽ bọn họ nghĩ chuyện thế này, cô không ngoan ngoãn quay vềkhông được? Cô dừng bước, tức giận nhìn anh. Triệu Hi Tuấn nương theoánh đèn mỏng manh, phát hiện sắc mặt Chu Thiến tái nhợt, tiều tụy, tóctai hỗn độn, quần áo bụi bặm thì thoáng hoảng hốt. Đến khi thấy vẻ phẫnnộ của cô thì hoảng sợ, trong đầu anh hiện lên vô số ý tưởng không tốt,mỗi một ý nghĩ đều khiến anh hốt hoảng. Anh không khỏi bước lên, lo lắng hỏi:

- Chị dâu, sao lại thế nào? Đã xảy ra chuyện gì?

Chu Thiến nhìn khuôn mặt thân thiết kia, nghĩ rằng anh đang diễn trò thì không khỏi mắng to:

- Triệu Hi Tuấn, chẳng lẽ giờ phút này em còn muốn giả ngu nữa sao? Chị là người dễ bị coi thường thế sao?

Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn biến sắc nói:

- Chị dâu, chị có ý gì? Em giả bộ gì?

Trong lòng anh ấm ức, anh về nhà thấy cảnhà đều lo lắng tìm chị dâu thì cũng lo lắng, đứng chờ suốt ngoài cổnghi vọng sớm thấy cô. Vì sao đổi lại là những lời lẽ sắc nhọn này của cô? Chu Thiến nhìn anh cười lạnh một tiếng, đi vào nhà.

Triệu Hi Tuấn đứng đó sửng sốt một hồithì mới gọi điện cho anh đang tìm kiếm Tống Thiệu Lâm khắp nơi, nói choanh chị dâu đã quay về nhưng có vẻ không ổn. Khiến cho anh ngạc nhiên là đầu bên kia anh trai không hề kinh ngạc, thậm chí còn chẳng hỏi anh đãxảy ra chuyện gì, chỉ vội vàng cúp máy, giống như mọi chuyện đều ở trong dự kiến của anh ấy.

Trong lòng Triệu Hi Tuấn nghi ngờ, anh đột nhiên cảm thấy thái độ khi nãy của chị dâu hẳn là có lý do. Anh nhíu mày đi vào.

Chu Thiến đi vào đại sảnh thấy vợ chồngTriệu thị đang ngồi trên sô pha. Triệu lão gia đang nhận ly trà ngườihầu bưng đến, Triệu phu nhân thì day day trán, Dung tẩu đứng bên Triệuphu nhân xoa dầu cho bà. Là Dung tẩu phát hiện ra cô đầu tiên, bà ngẩngđầu khẽ gọi:

- Đại thiếu phu nhân.

Triệu phu nhân nghe vậy lập tức ngẩng đầu:

- Thiệu Lâm, trưa nay con đi đâu, làm mọi người lo muốn chết

Bà đứng lên đi đến bên Chu Thiến, nhìn cô, kéo tay cô, đau lòng nói:

- Sao lại thành ra thế này, đã ăn chưa? Có cần đi tắm trước không?

Chu Thiến nhẹ nhàng rút tay về, nhìn bà nói:

- Quản gia bên kia hẳn đã nói hết với mẹ rồi chứ! Vì sao mẹ còn giả như chưa xảy ra chuyện gì?

Triệu phu nhân nhìn bàn tay trống rỗng của mình có chút xấu hổ. Dung tẩu thấy vậy vội dẫn người hầu ra ngoài.

Triệu lão gia nghe cô nói vậy thì buông ly trà, trầm giọng nói:

- Mẹ là quan tâm con, hơn nữa đây cũng chẳng phải chuyện gì lớn, con yên tâm, con vĩnh viễn là con dâutrưởng của Triệu gia, điều này tuyệt đối không bị thay đổi vì chút việcđó.

Triệu phu nhân cũng ở bên cạnh ôn nhu nói:

- Mẹ biết con không vui nhưngviệc đã đến nước này, trong bụng Văn Phương là cốt nhục nhà họ Triệu, mẹ sao có thể bỏ mặc? Chúng ta chỉ là muốn đứa bé này thôi, tuyệt đốikhông cho Văn Phương cơ hội gì, về sau Hi Thành và Văn Phương sẽ khôngchút liên quan, tương lai đứa bé sẽ không biết chân tướng, mọi thứ không có gì thay đổi cả, mọi thứ vẫn sẽ như trước kia.

Chu Thiến nhẹ nhàng lắc đầu, sầu thảm cười nói:

- Mọi thứ sao có thể như trước?Có người phụ nữ khác sinh con cho chồng con, thế mà mẹ còn nói mọichuyện không có gì thay đổi

- Đây là ý gì? Có người đàn bà khác sinh con cho anh? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Triệu Hi Tuấn vừa tiến vào, nghe được lời Chu Thiến thì hoảng sợ.

Triệu lão gia tử giận tái mặt, ông đứng lên:

- Vậy con muốn thế nào, muốnchúng ta buông đứa bé này sao? Con cũng là con gái nhà giàu, sao khônghiểu chuyện như vậy. Chỉ là đứa trẻ con thôi, có ảnh hưởng gì đến con,đứa bé sinh ra sẽ để con nuôi, đến lúc đó khác gì con đẻ của con.

Triệu Hi Tuấn nghe đến đó, cuối cùng hiểu ra, anh không khỏi lớn tiếng:

- Chuyện đó sao có thể? Mọi người sao lại để đứa trẻ đó sinh ra? Cha mẹ không lo lắng cảm xúc của chị dâu sao? Người phụ nữ kia sao có thể dễ dàng buông tay.

Triệu lão gia tử giận tím mặt, ông chỉ vào Triệu Hi Tuấn quát:

- Mày ở đây lắm lời cái gì, biếtcái gì! Chuyện của mình không lo xong còn mặt mũi quản chuyện ngườikhác, cút lên lầu cho tao.

Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn trắng bệch nhưng vẫn kiên định nói:

- Chị dâu chẳng phải là ai khác, là người một nhà với chúng ta, mọi người coi thường cảm xúc của chị dâu là không đúng.

Triệu lão gia tử tức giận đến mặt đỏbừng, ông ném ly trà về phía Triệu Hi Tuấn. Choang một tiếng, chén tràrơi xuống bên chân Triệu Hi Tuấn rồi vỡ tan, nước trà bắn tung tóe.

Chu Thiến và Triệu phu nhân thấy Triệulão gia tử đột nhiên nóng nảy thì hoảng sợ. Lúc này Chu Thiến cũng biếtmình trách nhầm Triệu Hi Tuấn, cô nhìn Triệu Hi Tuấn với vẻ xin lỗi,thấy anh không bị làm sao cũng yên lòng.

Cô hít sâu một hơi, tiến lên vài bước,nhìn thẳng ánh mắt phẫn nộ của Triệu lão gia tử. Hai mắt trong vắt,trong suốt, tựa như vì sao sáng chói, lóe ra sự kiên định, tuyệt khôngkhuất phục.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân