Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6970 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 34
gặp lại kiều tranh 3.

❊ ❊ ❊

Chương 33: Gặp lại Kiều Tranh 3

Ra khỏi phòng bệnh, tâm tình Chu Thiến vô cùng nặng nề. Cô vẫn nghĩ, vẫn muốn trở lại với thân thể của mình. Cuộc sống hiện tại với cô mà nói cũng chỉ như một bộ phim, cô chỉ nhìn bằngánh mắt của người xem chứ không muốn lấn sâu bởi vì biết sớm muộn gìcũng tàn cuộc chơi.

Nhưng mãi đến hôm nay cô mới ý thức được, có lẽ vận mệnh còn có an bài khác.

Cô phải suy nghĩ cẩn thận một chút, nếu nhất định về sau cô chỉ có thể làm Tống Thiệu Lâm thì nên làm gì mới tốt?

Lúc này, phía sau có người gọi:

- Thiệu Lâm.

Giọng nói trầm thấp, hùng hậu

Chu Thiến xoay người, Kiều Tranh đứngphía sau cô không xa, khuôn mặt tuấn lãng dưới ánh mặt trời chiếu rọi có vẻ đẹp như thật như ảo. Khóe miệng khẽ cười, nụ cười như sương khói, ấm áp, mông lung khiến cho mọi thứ như an tĩnh hơn.

Tâm tình nặng nề của Chu Thiến vì vậy mà dần thư hoãn lại.

Kiều Tranh đi đến bên cô, lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt của anh khiến không khí trở nên nóng rực. Mặt Chu Thiến lặng lẽ ửng hồng

Hồi lâu sau anh mới chậm rãi nói:

- Đã lâu không gặp, chúng ta có thể nói chuyện được không?

Anh cười:

- Ở đây thực sự quá nóng.

Người đàn ông tươi cười ấm áp trước mặtnày chính là người Chu Thiến ngày nhớ đêm mong. Tuy rằng cô biết anhnhìn là nhìn Tống Thiệu Lâm nhưng có sao đâu? Chỉ cần được ở bên anhchuyện trò, có thể nhìn anh thì đã thấy mỹ mãn lắm rồi.

Chu Thiến nhẹ nhàng gật đầu, cô không thể từ chối lời mời này.

Bọn họ đến bãi đỗ xe lấy xe, Kiều Tranhđi chiếc xe hơi màu đen giản dị, cũng giống như con người anh, khiến cho người ta có cảm giác trầm ổn.

Xe đi ra đường lớn, Chu Thiến nhìn anhgần trong gang tấc, động tác thành thục, tao nhã, bỗng nhiên có cảm giác như trong giấc mơ.

Lúc này, Kiều Tranh hỏi:

- Anh rất ngạc nhiên, sao em và Thiến Thiến lại là bạn?

Chu Thiến hỏi lại anh:

- Sao anh xuất hiện ở đây?

- Anh về nước, mẹ nói cho anh tin xấu này, trước kia bọn anh là hàng xóm, Chu Thiến là cô em gái nhỏ haychơi với anh, cô ấy… là đứa trẻ rất đáng thương, không ngờ nhiều nămkhông gặp lại thành ra thế này…

Anh khẽ thở dài một tiếng, vô cùng tiếc nuối

Tim Chu Thiến trầm xuống, tuy rằng cô sớm biết anh coi mình như em gái nhưng nghe chính miệng anh nói vậy vẫnkhiến cô thấy đau. Cô đã từng nói với anh nhưng anh quên rồi sao? Côquay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa xe, suy nghĩ quay trở về một đêm nhiềunăm trước…

Cha nói cô chưa từng ăn bánh sinh nhật, thực ra cô đã được ăn, chỉ là cha không biết mà thôi.

Sau khi mẹ qua đời, sinh nhật 11 tuổicủa cô, cha căn bản không nhớ rõ sinh nhật của cô nhưng cô biết cha rấtbận cũng rất buồn nên cô không trách cha.

Cô co người ngồi dưới lầu nhìn trăngngẩn người, nhớ lại khi mẹ còn sống, một nhà ba người cùng chúc mừngsinh nhật, không nhịn được mà khóc. Cô nhỏ giọng nói với chính mình:

- Thiến Thiến, sinh nhật vui vẻ.

Lúc này, giọng Kiều Tranh vang lên phía sau:

- Thiến Thiến, hôm nay là sinh nhật em à?

Cô quay đầu, nước mắt lưng tròng nhìn anh, gật gật đầu.

Anh thở dài, khẽ lau nước mắt cho cô nói:

- Sao lại trốn ở đây khóc? Mẹ em biết em khóc nhất định sẽ rất buồn

Dưới ánh trăng trong sáng, khuôn mặt anh thật dịu dàng

- Em ngồi ở đây chờ anh, anh đi một tí rồi quay lại

Một lát sau, Kiều Tranh mang theo mộthộp giấy tròn đi đến. Anh kéo cô đến trước bàn đá trong sân, mở hộp ra,bên trong là chiếc bánh ngọt nhỏ đầy bơ, hương thơm vô cùng. Anh thắpmười một ngọn nến, ánh nến khiến nụ cười của anh càng tỏa sáng

Anh nói:

- Thiến Thiến, sinh nhật vui vẻ! Mau ước đi!

Cô nhìn anh rồi nhắm mặt lại, trong lòng thầm nguyện cầu

Sau khi thổi tắt ngọn nến, anh cười hỏi cô:

- Thiến Thiến, ước gì nói cho anh được không?

Cô ngẩng đầu nhìn anh, rất thành thật nói:

- Em ước sau này có thể lấy anh

Lời cô nói anh Kiều Tranh nhất định không nhớ rõ rồi, cho dù nhớ cũng chỉ coi như trò đùa của trẻ con, không để trong lòng đi!

Chu Thiến khẽ thở dài

- Nghe nói người gây họa rất có tiền. Anh đột nhiên nói

Lời Kiều Tranh cắt ngang suy nghĩ của cô, anh tiếp tục nói:

- Xã hội bây giờ chỉ cần có tiền thì làm gì cũng được

Anh hừ nhẹ một tiếng, trong giọng nói tràn ngập sự khinh thường. Chu Thiến nói:

- Em chính là người gây họa! Chu Thiến bị em đâm

Trong lòng cô có sự tức giận, cô rất muốn biết, nếu anh biết người gây họa là ý trung nhân của mình thì anh sẽ có phản ứng gì?

Nhưng lời vừa nói ra cô lại hơi hối hận,giờ cô như kẻ đang ghen ghét vậy mà cô có tư cách gì để ghen tỵ? Từ đầuđến cuối đều là cô đơn phương, hơn nữa anh vẫn đối xử tốt với cô như vậy sao lại làm anh không vui.

Quả nhiên, Kiều Tranh nghe xong câu này, vẻ mặt khiếp sợ, anh đột nhiên dừng xe “két” lại

- Em nói gì?

Anh quay người nhìn cô, trong mắt đầy sự khó tin

Trong quán cà phê u nhã, âm nhạc dudương, không khí tràn ngập mùi hương cà phê. Bên cửa sổ thủy tinh sángngời, Kiều Tranh và Chu Thiến ngồi đối diện.

- Trước kia em không uống rượu, sao lại để đến say rượu lái xe

- Chuyện hôm đó thế nào em đã không nhớ rõ. Sau tai nạn, em mất trí nhớ

Chu Thiến cúi đầu, cô chưa từng nói dối trước mặt anh, cô sợ anh nhìn thấy sự kích động trong mắt mình

- Mất trí nhớ? Kiều Tranh kinh ngạc.

Chu Thiến cười khổ:

- Nhiều chuyện đều mơ mơ hồ hồ, giống phim truyền hình đúng không?

- Nhưng em còn nhớ anh, đừng lừa anh, Thiệu Lâm, anh biết em còn nhớ anh

Giọng nói nhẹ nhàng mang theo sức hút mêhoặc khiến tim Thiệu Lâm gợn sóng. Cô không nhịn được ngẩng đầu nhìnanh, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu vào đôi mắt anh, phản xạ ra ánh sáng trong suốt, đáy mắt là tình cảm chất chứa.

Dù biết không phải nhìn mình nhưng tim cô vẫn đập loạn

- Em không nhớ rõ trước kia chúng ta có chuyện gì, chỉ là cảm thấy anh rất quen

Cô cúi đầu, chậm rãi quấy cà phê.

- Không nhớ rõ sao?

Kiều Tranh thầm thở dài. Trong lòng mất mát

- Em cũng không nhớ quán cà phê này sao?

Chu Thiến mờ mịt nhìn anh, nhẹ nhàng lắc đầu.

Kiều Tranh nhìn cô, đôi mắt trong sángnhư có vẻ buồn bã. Bảy năm trước, khi mới quen, đôi mắt xinh đẹp của côđầy sự linh động, trí tuệ. Cô hẹn anh dến quán cà phê này, cũng ngồiđúng bàn này. Ánh mặt trời khiến cô như chìm trong lớp hào quang. Côcười với anh thật ngọt ngào, như hoa bách hợp, sau đó nói với anh:

- Kiều Tranh, em rất thích anh, anh cũng thích em có được không?

Một khắc đó, tim anh nhảy lên.

Mà tất cả, cô không hề nhớ sao?

- Quên cũng tốt, quên cũng tốt!

Anh thì thào, nhớ rõ thì cũng được gì? Cô đã buông tay anh rồi…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân