Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 50
kế hoạch của văn phương 3.

❊ ❊ ❊

Chương 49: Kế hoạch của Văn Phương 3

Phòng trang trí cổ kính, trên trần treomột chiếc đèn kiểu cung đình, sơn đỏ. Trên giá gỗ lim đặt những gói tràtinh mĩ, bên kia là các loại dụng cụ pha trà. Bàn chạm khắc cổ kính.Trong không khí có tiếng nhạc dễ nghe.

Nhưng những cái đó Chu Thiến không cólòng nào thưởng thức. Toàn bộ sự chú ý của cô đều tập trung vào ngườiđàn ông thành thục, tao nhã ngồi đó.

Văn Phương nhìn hết những phản ứng của cô, mừng thầm, đi tới nói với người đàn ông kia:

- Tiền bối, ngại quá, bắt anh đợi lâu rồi

Trong lòng Chu Thiến dâng lên cỗ lửagiận, Văn Phương này lúc trước vẫn nhấn mạnh tình cảm đậm sâu của TốngThiệu Lâm và Kiều Tranh, giờ còn hẹn Kiều Tranh tới là có ý gì? Chẳng lẽ cô ta định giở trò gì? Cô đi tới, trong lòng hạ quyết tâm, bất kể cô ta định làm gì cũng quyết không thể để cô ta lôi Kiều Tranh xuống nước!

Kiều Tranh thấy hai người thì đứng dậychào hỏi. Hôm nay anh mặc bộ âu phục đậm màu, vào phòng đã cởi áo vest,giờ anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, caravat hoa đậm màu, cổ tay có cúc áobạc lóe sáng, cả người nhìn qua vừa cao nhã lại vừa thoải mái. Anh nhìnChu Thiến có phần hơi kinh dị, dường như không ngờ cô xuất hiện ở đây.

Anh nói:

- Không có, anh cũng vừa tớithôi. Văn Phương, lâu như vậy không ngờ em còn nhớ đàn anh khóa trênnày, còn hẹn anh đi uống trà

Văn Phương bị phong thái của anh mê hoặc, nhiều năm như vậy Kiều Tranh vẫn đẹp trai như năm nào! Nếu không phảivì Hi Thành, cô ta chẳng hi vọng gì bên cạnh Thiệu Lâm có người con trai xuất sắc như vậy. Năm đó, khi bọn họ hẹn hò, vẻ hạnh phúc của Thiệu Lâm khiến cô ta ghen tỵ đến phát cuồng! Vì sao chuyện tốt đều cho cô ấy?Nhưng vì đoạt lại Hi Thành nên đành vậy. Văn Phương cười:

- Sao em không nhớ được, lúc ấy em hay làm bóng đèn giữa anh và Thiệu Lâm, anh còn mời em ăn không ít đồ ngon.

Kiều Tranh nghe xong, vẻ mặt ôn hòa cóchút mất tự nhiên, nhất thời Chu Thiến cũng không biết làm thế nào, mọingười cùng yên lặng. Bên trong yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước chảy rócrách. Văn Phương rất hài lòng với điều này. Nó nói lên rằng Kiều Tranhvẫn còn tình cảm với Thiệu Lâm. Kế hoạch đã thành công một nửa, cũngkhông uổng cô tốn bao nhiêu tiền hối lộ thư ký của Kiều Tranh mới cóđược cuộc gặp này.

Nhưng không biết cảm giác của Thiệu Lâmthế nào? Người con trai ôn nhuận như nước này có thể khiến cô nhớ lạiđiều gì? Cô ta quay đầu nói với Chu Thiến:

- Thiệu Lâm, đây là đàn anh khóa trên Kiều Tranh, cậu có ấn tượng không?

Chu Thiến nhìn đôi mắt đầy âm mưu của cô ta, đột nhiên cười nói:

- Thì ra người cậu nhắc đến là Kiều tổng, trước đó chúng ta đã gặp qua rồi, đúng không Kiều tổng?

Cô nhìn Kiều Tranh, anh đang nhìn cô, hai mắt sâu không thấy đáy như có thiên ngôn vạn ngữ. Tim Chu Thiến khẽ run lên, vội quay đầu, âm thầm nhắc nhở bản thân, hôm nay tuyệt đối khôngđược thất thố!

Văn Phương ngẩn ra:

- Sao? Hai người từng gặp?

- Đúng vậy, bọn mình gặp trêntiệc rượu, sau đó cũng gặp nhau tình cờ một lần. Chẳng qua khi đó mìnhkhông biết lại là cùng trường.

Chu Thiến nói đầy thoải mái:

- Đều ngồi xuống đi, nếu đã học cùng trường thì cũng có nhiều chuyện để nói.

Ba người ngồi xuống rồi liền có một người mặc sườn xám màu xanh lục tiến vào pha trà cho bọn họ.

Văn Phương nhìn hai người nhưng không hềtìm được bất kì dấu vết ái muội gì. Hai người đều đã gặp, chẳng lẽ không xảy ra cái gì? Thiệu Lâm mất trí nhớ nhưng Kiều Tranh đâu có mất trínhớ. Năm đó anh ta yêu Thiệu Lâm như vậy, thậm chí vì cô mà bỏ qua cả cơ hội xuất ngoại. Chẳng lẽ gặp lại cô không tỏ chút gì sao?

Tình cảm của bọn họ chẳng nhẽ biến mất theo thời gian?

Người pha trà ngâm trà cho bọn họ, nhất thời chỉ nghe tiếng nước trà róc rách.

Văn Phương nhấp một ngụm, lại chuẩn bị diễn:

- Chúng ta cũng đã lâu không gặp. Khi còn đi học, thường xuyên ra ngoài ăn vặt, hai người ngồi cùng nhaukhông coi ai ra gì, anh một miếng, em một miếng, không biết bao nhiêungười đố kị mà chết! Còn…

Kiều Tranh nghe vậy, sắc mặt ảm đạm, anhrũ mắt nhìn xuống, tươi cười đầy chua sót. Chu Thiến nhìn mà vừa đaulòng lại vừa tức giận. Văn Phương này còn chưa dừng. Cô bình thản cắtlời:

- Văn Phương, đừng nhắc đếnchuyện tôi không nhớ! Hơn nữa, đã qua lâu như vậy, cô nói những cái nàyđể chúng tôi xấu hổ sao? Giờ chúng tôi ai cũng có cuộc sống riêng,chuyện quá khứ đừng nhắc lại nữa

Văn Phương cười gượng:

- Đúng vậy, đúng vậy, giờ nói cũng không hợp

Trong lòng cô ta vừa vội vừa tức, ThiệuLâm này, rõ ràng cô yêu Kiều Tranh như si như cuồng, sao có thể bìnhtĩnh như vậy. Chẳng lẽ, mất trí nhớ rồi, quên Kiều Tranh nên mới độnglòng với Hi Thành? Nhất định là vậy, Hi Thành nổi bật như vậy, động lòng với anh chẳng quá khó khăn.

Nhưng như vậy kế hoạch của cô ta chẳngphải là không thể thành công? Lòng Văn Phương vô cùng phẫn hận, độtnhiên cảm thấy Thiệu Lâm này thật khó nắm bắt, không còn là Tống ThiệuLâm mình có thể tùy ý đùa nghịch.

Không được, cô ta tuyệt đối không dễ dàng buông tay. Nếu Hi Thành đã hạ quyết tâm chia tay cô thì dù có đến dâydưa với anh cũng không được, thậm chí còn khiến anh tức giận. Lửa giậncủa anh cô không thể gánh vác được. Giờ hi vọng duy nhất chỉ là khiếncho Tống Thiệu Lâm không có tư cách làm con dâu nhà họ Triệu thì cô tamới có hi vọng. Nên làm thế nào? Nếu Thiệu Lâm không thể đánh bại thìchỉ có thể nhằm về phía Kiều Tranh.

Lúc này, Chu Thiến và Kiều Tranh đang nói chuyện phiếm, tán gẫu về cuộc sống ở nước ngoài của anh. Cô đang cốgằng thể hiện với bọn họ rằng: Cô quả thật không nhớ chuyện trước kia,hơn nữa cũng rất hài lòng với cuộc sống hiện tại. Vất vả lắm cô mới nóiđược những lời tuyệt tình đó với Kiều Tranh, để anh hết hi vọng với Tống Thiệu Lâm, giờ há có thể để Văn Phương lại thổi bùng ngọn lửa tàn đó.

Kiều Tranh nói:

- Ở nước ngoài nhiều năm như vậy, thật ra vẫn luôn muốn về, dù sao ở đây có bạn bè, người thân, gốc rễmình ở đây, sinh hoạt ở quê hương vẫn là thoải mái hơn.

Văn Phương:

- Nhưng nước Mỹ cũng rất tốt! Chế độ phúc lợi cũng tốt, nếu tôi có cơ hội định cư nước ngoài, nhất địnhkhông trở lại nữa! (Đây là ý kiến của Văn Phương, không phải của tácgiả). Tiền bối, anh ở chỗ nào tại Mỹ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân