Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 88
bỏ đi.

❊ ❊ ❊

Chương 87: Bỏ đi

Chu Thiến quay đầu nhìn anh, đáy mắt cóánh sáng như ngọc. Cô chậm rãi mở miệng, trong bầu trời đêm hư ảo, giọng nói như từ cõi mơ vọng về

- Hi Thành, em thích thời giantrước kia ở bên anh, chúng ta tản bộ dưới ánh trăng, ngắm sao trên bancông, chúng ta nắm tay trò chuyện những chuyện nhàm chán, những nămtháng đó thật bình dị mà cũng thật ấm áp, là cuộc sống em vẫn mơ ước,mỗi khi nhớ lại ngày tháng ấy, em sẽ thấy thật ngọt ngào…

Cô nói đến đây, khóe miệng khẽ mỉm cườinhư đang nhớ về thời gian ngọt ngào đó. Triệu Hi Thành kích động, anhcầm tay cô, dịu dàng nói:

- Mọi thứ sẽ không thay đổi, về sau chúng ta còn rất nhiều thời gian, ngày nào chúng ta cũng sẽ hạnh phúc như vậy.

Chu Thiến nhìn khuôn mặt đẹp như tạctượng của anh, đôi mắt đầy tình cảm dịu dàng của anh mà cảm giác buồnrầu. Cô rút tay về, nhẹ nhàng nói:

- Hi Thành, anh sai rồi, những ngày đó sau này không thể có nữa, chúng ta không thể quay về được…

Giọng cô chua chát:

- Cho dù đó là ngoài ý muốn, chodù em có thể tha thứ cho sự lừa gạt của anh thì mọi việc đều xong sao?Không, đó mới chỉ là bắt đầu thôi. Đứa bé đó sẽ thành trở ngại tronglòng chúng ta. Chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể toàn tâm toàn ý vì đốiphương như trước đây. Đứa bé ngày một lớn, cốt nhục thân tình anh sao có thể nói là không cần nó? Văn Phương cũng chẳng dễ dàng bỏ qua như vậy,cô ta sẽ tiếp tục gây ra sóng gió khác, đó là nguồn gốc của mọi sự đaukhổ sau này. Em không muốn dùng hết sức lực để đối phó chuyện này, cuộcsống em muốn không phải như vậy. Em không muốn đến khi hao hết sức lực,tuổi trẻ thì mới hối hận, cho nên, Hi Thành…

Ánh mắt Chu Thiến ngấn lệ, lúc cô nóinhững lời này tim như bị ai cắt ra từng mảnh, đau thấu xương nhưng côvẫn nén đau nói tiếp:

- Cho nên, Hi Thành à, chúng taly hôn đi. Đừng khiến hai ta phải tổn thương mãi mãi, chấm dứt nhữngtranh cãi này đi, đừng để đến khi tình cảm chẳng còn gì mới kết thúc, để cho chúng ta đều có hồi ức đẹp về nhau đi.

Mặt Triệu Hi Thành dần tái như tuyết,trong mắt đau khổ và tuyệt vọng như muốn nhấn chìm cô. Đưa ra quyết định này đâu phải là dễ dàng gì cho cô, dù sao cô cũng thật lòng đón nhậnanh nhưng đã biết rõ con đường sắp tới đầy đau khổ thì sao phải cố chấpđi vào, vì yêu sao? Nhưng có lẽ sau này tình cảm đó cũng sẽ bị nhữngsóng gió khác nhấn chìm.

Chu Thiến hạ quyết tâm, mím chặt môi, ánh mắt buồn bã lại kiên định nhìn anh.

Triệu Hi Thành lắc đầu, ánh mắt thê lương, giọng nói run run:

- Không, Thiệu Lâm, chúng ta sẽkhông như vậy, nếu Văn Phương dám giở trò, anh tuyệt đối sẽ không thacho cô ta. Anh sẽ cảnh cáo cô ta, cô ta hiểu rõ thủ đoạn của anh, sẽkhông dám.

- Chung quy thì đó cũng là mẹ của con anh, anh có thể làm gì cô ta? Sau này anh đối mặt với con mình thếnào. Hi Thành, tất cả chỉ là uổng công thôi, chúng ta không thể… ChuThiến cúi đầu.

Chút hi vọng cuối cùng trong mắt Triệu Hi Thành dập tắt, đầu óc trống rỗng, tăm tối giống như cuộc sống lúc nàychỉ còn lại băng giá.

Anh khó khăn mở miệng, giọng nói đầy bi thương, thậm chí cả cầu xin:

- Thiệu Lâm, em đừng nhẫn tâmnhư vậy, sao em có thể dễ dàng gạt bỏ mọi thứ. Cho dù có chút khó khănchúng ta nhất định có thể vượt qua. Chúng ta còn chưa thử sao biết là sẽ đau đớn. Thiệu Lâm, xin em, xin em đừng dễ dàng buông tay.

Chu Thiến ôm mặt, lắc đầu:

- Nhưng những thứ đó không thểvượt qua khó khăn, đứa bé kia sẽ luôn nhắc nhở em chuyện anh và VănPhương ân ái, em muốn bỏ qua cũng không được. Em không muốn tiếp tục đấu đá với Văn Phương, em không muốn lúc nào cũng đề phòng những âm mưu của cô ta, cuộc sống đó em sống không được

Cô ngẩng đầu nhìn anh:

- Hi Thành, cho dù là vì anh cũng không được!

Cô đứng lên, đi đến phòng thay đồ, bắt đầu thu dọn một số quần áo đơn giản. Triệu Hi Thành cả kinh vội đến bên giữ chặt cô lại:

- Thiệu Lâm, em làm gì vậy?

Giọng nói đầy khủng hoảng. Chu Thiến không quay đầu:

- Em không muốn tiếp tục ở đây, nơi này khiến em không thoải mái

Biệt thự Triệu gia hào nhoáng xa họa nhưng chỉ toàn sự dối trá, lừa gạt.

Triệu Hi Thành gắt gao nắm chặt cô, hai mắt nhìn cô:

- Anh đưa em về biệt thự của chúng ta

Giọng nói bén nhọn, hơi hơi run run.

Chu thiến quay đầu lại, nước mắt cuối cùng rơi xuống, cô nhẹ giọng nói:

- Hi Thành, buông tay đi, em rất đau… để cho em sống thoải mái đi

Triệu Hi Thành tuyệt vọng đến điên cuồng, anh gào lên:

- Anh không buông, em là của anh, cả đời anh sẽ không buông tay, anh sẽ không ly hôn, anh sẽ không chấpnhận ly hôn, cả đời này em đừng hòng rời khỏi anh

Chu Thiến lắc đầu:

- Hi Thành, anh vẫn luôn bá đạonhư vậy, từ đầu đến cuối anh vốn chẳng hề lo lắng cho em, mặc kệ là quan hệ trước kia của anh và Văn Phương hay là chuyện anh lừa em để cho VănPhương sinh đứa bé kia, thậm chí là lúc này anh ngăn cản em rời đi anhđều không suy nghĩ đến cảm nhận của em. Hi Thành, em rất thất vọng vìanh.

Triệu Hi Thành ngẩn ngơ, vẻ mặt phức tạp, dần dần buông lỏng tay

Chu Thiến xách hành lý đi ra ngoài, rađến cửa, gió đêm thổi khiến cửa phòng sập mạnh. Lúc này Triệu Hi Thànhgiật mình, lập tức liền điên cuồng đuổi theo. Anh có cảm giác, nếu lúcnày cứ để cô ấy đi thì sẽ mất cô vĩnh viễn.

Anh mở cửa, lao xuống cầu thang, lớn tiếng gọi:

- Thiệu Lâm, Thiệu Lâm!

Bước chân lảo đảo, suýt té ngã

Chu Thiến ở dưới lầu nghe được tiếng kêuthê lương của anh thì tim co rút lại. Cô hơi dừng lại, cửa lớn ngaytrước mặt, đi ra ra ngoài cô có thể xây dựng cuộc sống tốt đẹp nhưng nếu quay đầu lại thì chỉ có sự đau khổ mãi mãi mà thôi.

Cô ngẩng đầu, bình tĩnh, hít sâu rồi đi ra cửa lớn.

Đi được vào bước, Triệu lão gia tử cùngTriệu phu nhân mặc áo ngủ đi xuống, ông nhìn vẻ mặt kinh hoàng của Triệu Hi Thành, nhíu mày nói:

- Muộn thế này rồi còn ầm ỹ cái gì.

Triệu phu nhân nhìn thấy Chu Thiến xách hành lý đứng ở cửa lớn thì hoảng hốt nói:

- Thiệu Lâm, con mang hành lý đi đâu?

Chu Thiến trả lời:

- Con muốn ra ngoài ở, con muốn ly hôn!

Sắc mặt Triệu Hi Thành trắng bệch, hoàntoàn không còn chút phong độ thường nhật. Anh định chạy lên giữ ThiệuLâm lại nhưng vừa bước đã bị cha kéo chặt lại. Triệu lão gia tử cả giậnnói:

- Nhìn lại mày đi, chính vì màynhư vậy nên nó mới kiêu ngạo như thế. Mày sợ không có đàn bà sao? Ngườimuốn gả vào Triệu gia còn nhiều, lo cái gì?

Triệu lão gia tử cũng không nghĩ tới đứacon dâu bình thường dịu dàng giờ lại cứng rắn như vậy, càng không nghĩcô không để tâm lời ông nói thì không khỏi nổi nóng, lạnh lùng nói:

- Cô nghĩ cho kỹ, Triệu gia chúng tôi không phải nơi cô muốn đến thì đến muốn đi thì đi, hôm nay cô bướcra khỏi đây nửa bước, sau này đừng hòng trở về

(Má nó, sau này là ai tự mình đi đón Chu Thiến về)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân