Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7134 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 68
con đường của chúng ta.

❊ ❊ ❊

Chương 67: Con đường của chúng ta

Cửa hàng ngoài bọn họ thì không còn khách nào khác.

Triệu Hi Thành kéo ghế giúp cô, Chu Thiến mỉm cười ngồi xuống:

- Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao?

Triệu Hi Thành khẽ cười, hai mắt lóe ra ánh sáng:

- Anh chỉ muốn cùng vợ mình ăn tối mà thôi, còn cần lí do sao?

- Không phải, em chỉ là thấy lạ thôi, dù sao từ sau khi em xuất viện, đây là lần đầu tiên anh đưa em ta ngoài ăn cơm

Triệu Hi Thành nhíu mày:

- Anh nghe thì có vẻ vợ anh thầm trách anh không lãng mạn đúng không? Xem ra sau này cần thêm chút tâm tư mới được.

Mặt Chu Thiến hơi nóng lên:

- Em … không có ý này

Nói xong đã thấy ý cười của Triệu HiThành càng lúc càng đậm, cô cũng không nhịn được cười rộ lên, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào

Phục vụ bắt đầu mang đồ ăn lên, món chính là bít tết cùng rượu vang Pháp, hương vị không tệ. Triệu Hi Thành nhìnphục vụ một cái, không lâu sau nhà ăn vang lên tiếng đàn violon dudương. Chu Thiến nhìn theo, thấy cách đó không xa có một nghệ sĩ mặc áomangto trắng chăm chú chơi đàn violon.

Triệu Hi Thành nói:

- Thích không?

Chu Thiến gật đầu:

- Em rất thích

Vừa dứt lời lại thấy bồi bàn cầm một bó hoa hồng đưa tới. Triệu Hi Thành đón lấy rồi nói:

- Anh vẫn ngại việc tặng hoa quá tục khí nhưng hôm nay cũng muốn thử một lần.

Anh đưa tặng cho cô:

- Tặng em, mong rằng nó có thể làm em vui vẻ.

Chu Thiến đón lấy, trong lòng vô cùng hân hoan. Lớn như vậy đây là lần đầu tiên cô nhận được hoa từ người khácgiới, mà người đàn ông này không phải ai khác, người đó có lẽ sẽ là bạnđời của mình, hoa hồng đại biểu cho tình yêu sao cô có thể không vui

- Cảm ơn anh, em rất thích

Chu Thiến cười tươi như hoa hồng, vô cùng kiều diễm khiến Triệu Hi Thành hoa mắt, mê hồn.

- Sớm biết em sẽ vui như vậy thì dù tục khí thế nào anh cũng tặng hoa cho em mỗi ngày

Chu Thiến nhướng mày:

- Anh đang mắng xéo em là tục?

Hai mắt lấp lánh như bảo thạch. Triệu Hi Thành cười to, giọng sang sảng:

- Chỉ cần anh thích, em có tục khí thế nào cũng được

Chu Thiến không nói gì, người này đúng là quá tự đại.

Rượu vang Pháp hương thuần rất ngon, uống nhiều cũng có chút men say. Mặt Chu Thiến ửng hồng. Bởi vì men rượu, cô cũng bắt đầu nói nhiều hơn. Cô hơi nâng cằm, cằn nhằn:

- Trương phu nhân kia đúng làkhắc tinh của em, chỉ cần chơi mạt chược với bà ấy em nhất định thua thê thảm, thế mà bà ấy còn cười tủm tỉm nói với em đó là học phí chứ! Đếnhộc máu mất!

Triệu Hi Thành nhìn cô, dưới ánh nến, hai má cô ửng hồng, hai mắt cũng sáng ngời, giọng cô nhẹ nhàng, thư sướngtựa như nước chảy róc rách, chảy vào lòng anh. Anh lẳng lặng nghe, đáylòng cảm giác thật bình yên.

- Còn nữa, có lần đi dạo phố cùng con dâu của Vương phu nhân, vốn dĩ em không muốn đi nhưng cô ấy gọiđiện mời mấy lần rõ nhiệt tình nên không tiện từ chối. Kết quả hối hậnmuốn chết! Đi cùng cô ấy hai giờ thì phải nửa tiếng cô ấy dành để chửimắng chồng mình. Nói chồng cô ấy lăng nhăng thế nào, vô sỉ thế nào. Emnghe xong chỉ hận không thể tông cửa mà chạy, lúc ấy còn nghĩ, nếu không vừa mắt với chồng mình như vậy thì sao không ly hôn? Ở bên ngoài nóixấu chồng chẳng phải cũng tự làm mình mất mặt? Nếu chồng em mà cũng lăng nhăng như vậy…

Chu Thiến nói đến đây thì vội im bặt.Trời ạ, vừa rồi cô nói cái gì thế? Đều là rượu say hỏng việc mà, nói lỡmiệng, phá hỏng không khí rồi…

Cô cẩn thận, len lén nhìn anh, sợ anh trở mặt giữa chừng, dựa vào sự hiểu biết của cô vể anh thì dám có khả năngnày lắm. Nhưng vẻ mặt Triệu Hi Thành lại bình tĩnh, thấy cô xấu hổ thìkhông khỏi mỉm cười, vươn tay nắm tay cô, nhẹ nhàng nói:

- Về sau anh sẽ không để cho em có cơ hội nói anh như vậy.

Chu Thiến ngẩn ra, lập tức hiểu được ýanh. Chỉ cảm thấy yết hầu như có cái gì đó bị chặn lại, lồng ngực cũngcó cảm giác kì lạ dâng trào. Cô kinh ngạc nhìn anh, hồi lâu không nóigì.

Dưới ánh đèn thủy tinh, tiếng violon dudương, ánh nến mong manh, hai người nhìn nhau, tay nắm tay dường như tim cũng hòa chung một nhịp.

Sau khi rời khỏi nhà ăn thì trăng đã treo cao. Trời đêm đầy sao tựa như những viên kim cương đính trên tấm thảm nhung.

Ban đêm đã không còn nóng nực như ngày,gió khẽ thổi qua thật mát mẻ. Chu Thiến hít sâu một hơi, cảm thấy cảngười thoải mái. Cô đề nghị:

- Hay là chúng ta đi bộ về nhà đi

Triệu Hi Thành gật đầu đồng ý. Nụ cườicủa cô như rượu ngon làm anh mê say, giờ cho dù bắt anh lấy trăng trêntrời xuống, cho dù biết là không thể anh cũng sẽ thử sức một lần vì cô.Bọn họ nắm tay đi trên đường, tài xế lái xe chầm chậm theo sau.

Hai người như đang hưởng thụ sự bình thản này, đều rất ăn ý không nói gì. Đột nhiên Triệu Hi Thành dừng lại, anhnắm chặt tay Chu Thiến, Chu Thiến quay đầu nhạc nhiên nhìn anh

Dưới ánh trăng, vẻ mặt anh mơ hồ không rõ nhưng hai mắt lại sáng như sao. Anh nói:

- Thiệu Lâm, từ sau khi em bị mất trí nhớ, anh cảm thấy trong lòng như có gì đó biến hóa. Sự thay đổi đókhiến anh trở tay không kịp nên mới làm những chuyện khiến em tổnthương. Nhưng bây giờ anh đã hiểu sự thay đổi đó là gì, anh cũng biếtnên đối mặt với điều đó như thế nào. Thiệu Lâm, cho anh một cơ hội, quên tất cả những gì đã qua đi, bắt đầu lại từ đầu được không em?

Anh nhìn cô, ánh mắt đầy mong chờ.

Chu Thiến nhìn anh, trong lòng cảm thấythật nhẹ nhàng, những gì thời gian qua anh làm quả thực cũng khiến côcảm động. Hơn nữa, trong nhật kí Tống Thiệu Lâm kể về đoạn tình yêutriền miên của cô ấy và Kiều Tranh khiến cô hiểu rõ được, cả đời này anh Kiều Tranh có lẽ sẽ yêu thương người phụ nữ khác nhưng chắc chắn khôngphải là người phụ nữ bề ngoài là Tống Thiệu Lâm nhưng bên trong là ChuThiến. Cho nên cô cũng dần buông xuôi tình yêu mơ hồ từ nhỏ với anh, dần dần để cho Triệu Hi Thành tiếp cận với mình. Nếu không phải trong nhậtký Tống Thiệu Lâm viết về anh chẳng ra gì thì chưa biết chừng cô đã mềmlòng.

Triệu Hi Thành thấy cô không nói gì thì dần dần có chút nôn nóng:

- Thiệu Lâm, sao em không nói gì, em vẫn không muốn sao?

Chẳng lẽ những việc anh làm trong thờigian qua chưa khiến cô động lòng? Chẳng lẽ tim cô là sắt đá? Chẳng lẽ cô còn muốn rời bỏ anh? Nghĩ đến đó, tim anh như bị bóp lại, không tự chủnắm tay cô mạnh hơn.

- Thiệu Lâm, anh biết em khôngthích anh có phụ nữ khác, anh có thể cam đoan về sau anh sẽ không háihoa bẻ cành nữa, cho dù là xã giao anh cũng sẽ không nhìn bất kì ai,anh… anh…

Triệu Hi Thành bình thường vốn uy phonglẫm lẫm không ai sánh kịp, âm ngoan thủ đoạn nhưng lúc này lại như đứatrẻ con, hận không thể lấy tim của mình ra cho đối phương nhìn thấu.

Chu Thiến bị đau nhưng không nói gì. Lòng bàn tay anh ướt đẫm, có thể thấy được lúc này anh lo lắng cỡ nào. LòngChu Thiến bỗng dâng lên cảm giác hạnh phúc, cô lặng lẽ mỉm cười. Cô dịudàng nói:

- Đừng hứa cũng đừng thề, conđường sau này của chúng ta còn rất dài, không phải hứa hẹn là có thể duy trì cuộc hôn nhân này. Sự thật lòng của anh, thái độ với hôn nhân củaanh sẽ phải dùng thời gian để khảo nghiệm

Triệu Hi Thành ngây người, lập tức nắm được mấu chốt:

- Con đường của chúng ta?

Ánh mắt anh vui mừng. Chu Thiến cười gậtđầu. Đúng vậy, công tử đào hoa đúng là không thể tin nhưng cảm giác hạnh phúc, ngọt ngào hôm nay của cô rõ ràng như vậy, cô nguyện ý mạo hiểmmột lần.

Trong lòng Triệu Hi Thành mừng như điên,cho tới giờ anh cũng không hề biết thì ra trên đời này lại có niềm hạnhphúc lớn lao như vậy. Anh không kiềm chế được sự kích động trong lòng,ôm chặt cô quay một vòng tròn khiến Chu Thiến sợ hãi kêu lớn.

Cách đó không xa, tài xế vốn đã dừng xeđang ngáp ngủ, chợt thấy cảnh này thì không khỏi mở to mắt. Đại thiếugia bình thường luôn âm trầm, nghiêm túc lại có động tác trẻ con như vậy khiến cho anh vô cùng ngạc nhiên. Nhưng sau đó lập tức vui vẻ thayTriệu Hi Thành, dường như cậu chủ chưa bao giờ vui vẻ như vậy!

Chỉ là, sao bọn họ mãi không về nhà? Đi tí đường mà mất hơn một tiếng, lái xe đáng thương này khi nào mới được nghỉ đây!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân