Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7341 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 85
mơ hồ.

❊ ❊ ❊

Chương 84: Mơ hồ

Quản gia nghe tin vội chạy đến, vẫn nghĩsẽ nhìn thấy cảnh vợ chính cùng bồ nhí đánh nhau, thậm chí còn lo lắngĐại thiếu phu nhân nhà họ Triệu sẽ gây bất lợi cho đứa bé. Nhưng khi bàtoát mồ hôi chạy đến thì chỉ thấy cảnh im lặng đến quỷ dị này. Đại thiếu phu nhân sắc mặt tuy có chút tái nhợt nhưng hờ hững. Văn Phương thì vặn vẹo, oán hận. Hai bên nhìn nhau chằm chằm.

Quản gia thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cầnkhông đánh nhau là được, chỉ cần đứa nhỏ không có việc gì là tốt rồi.Quản gia vội ho một tiếng, đi đến bên Chu Thiến nói:

- Đại thiếu phu nhân, sao cô đến đây?

Nhất thời cũng không biết nói gì, vô cùng xấu hổ.

Chu Thiến không nhìn bà ta, cô vẫn gắt gao nhìn Văn Phương, lạnh giọng nói:

- Văn Phương, cô cần gì nói mìnhđáng thương? Cô chẳng qua vì sự tham lam giàu có mà tìm cớ thôi. Nhữngcô gái nghèo rất nhiều, cô cho rằng ai cũng vô sỉ như cô, có thai vớingười đã có chồng mà còn không biết liêm sỉ, còn ở đây mà đắc ý, giươngnanh múa vuốt. Cho dù là con cô thì sau này nó cũng sẽ thấy hổ thẹn vìcó người mẹ như cô. Văn Phương, người như cô đáng bị người khác coithường. Cho dù có ngày cô đạt được thứ mình muốn nhưng người khác sẽkhinh bỉ cô, cô vĩnh viễn sẽ chẳng được hạnh phúc, kết quả cô sẽ biết,những thứ cô đánh đổi được chẳng qua chỉ là hư ảo, giả dối mà thôi.

Chu Thiến nói xong, hít sâu một hơi, không hề để ý đến cô ta nữa, hờ hững xoay người bỏ đi.

Văn Phương nhìn vẻ mặt đạm mạc của cô mànôn nóng. Vì sao, vì sao cô ấy đến lúc này còn trấn tĩnh, thong dong như vậy? Rõ ràng mình chiếm thượng phong nhưng sao ngược lại lại có cảmgiác thảm bại như vậy. Không đâu, chuyện sẽ không như cô ấy nói. Thếgiới này vốn chỉ cười nghèo không cười giàu. Chỉ cần cô được Triệu giachấp nhận thì sẽ thành đối tượng được người khác tôn trọng, hơn nữa conđẻ của cô sao có thể xấu hổ vì cô? Cô ấy chẳng qua là cố ý nói vậy để đả kích mình, bức mình buông tha thôi. Quá buồn cười, cô ta nghĩ chỉ haiba câu đó có thể khiến cô bỏ qua cơ hội hiếm có này sao?

Văn Phương tiến lên hai bước, nhìn theo Chu Thiến gào lớn:

- Mặc kệ cô nói gì, tôi tuyệt đối không buông tay. Tống Thiệu Lâm, chúng ta chờ xem. Đến lúc đó, haichúng ta ai đau khổ, ai vui vẻ còn chưa chắc đâu

Chu Thiến thoáng dừng lại, tim như bị kim đâm, cô đứng thẳng lưng, càng tao nhã mà bước đi.

Mẹ Văn Phương vẫn đứng ngoài cửa nghe bọn họ nói chuyện, trong lòng quả thực cũng áy náy nhưng đó là con gáimình, hơn nữa giờ còn có đứa bé, bà có thể nói gì. Bà thấy Chu Thiến đira thì vội đi theo cô, ngập ngừng nghĩ gì đó nhưng lại ngại mở miệng.

Chu Thiến có chút cảm giác, xoay ngườinhìn bà, hai mắt như sao sáng chiếu vào lòng bà ta, mẹ Văn Phương khôngchống đỡ được vội cúi đầu. Chu Thiến lạnh lùng nói:

- Bà đã đạt được mục đích, còn theo tôi làm gì?

Mẹ Văn Phương ngẩng đầu, mắt ngấn lệ:

- Thiệu Lâm, cháu đừng trách VănPhương, nó cũng là bất đắc dĩ, nó vẫn luôn muốn được nổi bật nhưng nhàcô điều kiện quá tệ, không thể tạo điều kiện cho nó nên nó mới thế này.Nó không cướp vị trí của cháu, cháu cho mẹ con nó chút không gian đi

Vẻ mặt đạm mạc của Chu Thiến cuối cùng bị đánh nát. Cô như nghe được chuyện nực cười nhất trên đời. Cô không nhịn được mà liên tiếp cười lạnh, cuối cùng đành phải day day thái dương đểbình ổn cảm xúc của mình. Cô nhìn mẹ Văn Phương, tức giận nói:

- Tôi vẫn thấy lạ, Văn Phương cũng là người có học sao lại vô sỉ đến vậy, giờ tôi đã hiểu, thì ra là do gia giáo…

Cô lắc đầu, khinh thường việc dây dưa với bọn họ, xoay người đi thẳng, chỉ để lại mẹ Văn Phương mặt trắng bệch đứng đó.

Chu Thiến cứ đi, đi đến nơi không còn thấy biệt thự kia nữa thì không thể chống đỡ, bả vai sụp xuống.

Mặt trời chói lóa, cả thế giới hỗn độn,tất cả đều mơ mơ hồ hồ. Bóng nắng kia, hồ nước kia như đều phủ trong ánh sáng xám xịt, không chút sức sống.

Cả người cô run run, toàn thân như mất đi sức lực. Cô chậm rãi đi về phía trước cũng chẳng biết nên đi đâu, haimắt nhìn phía trước nhưng không có tiêu điểm. Cô cảm thấy rất đau lòngnhưng đau đến cùng cực lại thành chết lặng, trống rỗng. Sự trống rỗngnày khiến cô càng đau khổ, càng mê mang.

Ánh mặt trời bỏng rát chiếu lên người cô, đầu cô choáng váng, mắt tối sầm từng đợt, cả người đổ mồ hôi lạnh, tócướt đẫm trên trán.

Mọi người đi ngang qua đều nhìn cô vớiánh mắt tò mò nhưng cô mặc kệ, cô đờ đẫn đi về phía trước, coi mọi thứxung quanh là hư vô.

Trong đầu cô lần lượt suy nghĩ, cô nên làm gì bây giờ? Nên làm gì bây giờ? Sau đó lại hiện lên những hình ảnh chớp nhoáng

Trong bóng đêm yên tĩnh, anh nhẹ nhàng thì thầm vào tai cô: “anh sẽ đợi đến khi em cam tâm tình nguyện”

Dưới ánh trăng sáng, hai mắt anh sáng như sao, vẻ mặt như đứa trẻ: “Thiệu Lâm, anh biết em không thích anh có phụ nữ khác, anh có thể cam đoan về sau anh sẽ không hái hoa bẻ cành nữa,cho dù là xã giao anh cũng sẽ không nhìn bất kì ai, anh… anh…

Dưới ánh hoàng hôn, anh dịu dàng ôm cô vào lòng, trịnh trọng nói: “Anh sẽ luôn ở bên em…”

Sau đó khuôn mặt vặn vẹo của Văn Phương lại xuất hiện: “Cô cái gì cũng có sao còn giành Hi Thành với tôi”

Cô ta oán độc nhìn cô: “Cả đời này tôi sẽ dây dưa với cô…”

Cô ta nhẹ nhàng vuốt bụng, đắc ý nhìn cô: “Tôi mang thai con của Hi Thành, về sau anh ấy nhìn con sẽ nhớ đến tôi…”

Sau đó là đủ các tiếng nói chen chúc:

“Thiệu Lâm, anh nghĩ là anh yêu em”

“Tôi cá rằng cô không ác độc bằng tôi…”

“Tâm sự của anh chỉ có một, đó là phảilàm thế nào mới có thể khiến em mãi mãi bên anh, không bao giờ rời xa,sau đó như cha mẹ, làm lễ kỉ niệm 10 năm, 30 năm, 50 năm thậm chí là60.70 năm!”

“Phụ nữ trong hào môn có ai chẳng vậy, lâu rồi thành quen… làm gì có chuyện thập toàn thập mỹ…”

“Tôi tuyệt đối sẽ không buông tay!… Chúng ta ai đau khổ, ai vui vẻ còn chưa chắc chắn đâu”

Cuối cùng những giọng nói đó dần biến mất, một giọng nói trầm thấp khác càng lúc càng rõ ràng:

“Chúng ta đến Cửu Trại Câu, ở đó phongcảnh rất đẹp, còn đến cả Hoàng Sơn ngắm mặt trời mọc, đến Tây Song BảnNạp, đến Tây Tạng ngắm tuyết, đến Mông Cổ xem thảo nguyên…”

Tim Chu Thiến đau đớn, đầu như bị búa bổ, cô chỉ cảm thấy trời rung đất chuyển, đất trời tăm tối, rốt cuộc khôngnhịn được mà ngã khuỵu xuống đất, đau khổ khóc òa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân