Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7126 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 62
cái xác không hồn.

❊ ❊ ❊

Chương 61: Cái xác không hồn

Ngoài cửa sổ ánh mặt trời nóng bừng thiêu đốt vạn vật mà trong phòng bệnh lại vô cùng mát mẻ, thậm chí còn như có từng đợt khí lạnh ùa vào.

Chu Thiến cảm thấy máu toàn thân đông lại trong nháy mắt, tay chân lạnh buốt, người run lên. Tiểu Mạt đến bêngiường, cầm tay “Chu Thiến” bưng miệng khóc

Lý Mai cũng lấy khăn tay chấm khóe mắt,trong lòng cũng có chút bi thương. Người ta nói, mẹ kế khó làm. Quantâm, thương yêu thì bị bảo giả vờ giả vịt, giáo dục, trách mắng thì coilà ngược đãi. Cho nên vào cửa, bà không đánh không mắng không nghe không thấy không hỏi, ngoài chăm sóc chuyện ăn mặc của cô cũng không quan tâm nhiều. Nhất là sau khi sinh con, một lòng lo cho con, cũng càng lơ làcô. Giờ nghĩ lại, lòng cũng áy náy.

Nhưng cảm giác áy náy này cũng chẳng duytrì bao lâu, tâm tư Lý Mai chuyển biến. Bà nhớ tới bên gây chuyện hứahẹn, chỉ cần Chu Thiến chết bọn họ sẽ lại cho thêm 100 vạn, trong lòngthầm tính, sau này con tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố, số tiền đócó thể dùng để mua nhà cho con. 100 vạn trước đó bà đã dùng 20 vạn muanhà mới, chồng nói vốn để 50 vạn lại cho Chu Thiến nhưng giờ Chu Thiếnnhư vậy, có lẽ 50 vạn kia cũng…

Ánh mặt trời chói mắt xuyên qua cửa kínhhiện rõ vẻ mặt đau đớn của bà nhưng càng hiện rõ khóe miệng bà khẽnhếch. Nhưng giờ còn ai quan tâm bà nghĩ gì?

Qua cơn hoảng sợ, Chu Thiến đột nhiên nhớ tới Cao Nhân, trong lòng tuy không mang nhiều hi vọng nhưng cũng làchiếc cọc duy nhất cô có thể trông cậy. Cô không thể nói rõ mình muốngì, muốn về nhưng lại có chút do dự. Nhưng chuyện này cô đã lên kế hoạch lâu như vậy, hơn nữa vừa nhớ đến mái tóc bạc và khuôn mặt tiều tụy củacha thì không khỏi hạ quyết tâm. Cô là Chu Thiến, hoàn toàn là ChuThiến, cuộc sống vinh hoa phú quý, dung nhan xinh đẹp, còn cả người đànông đa tình đó đều không phải của cô… vẫn nên quên đi!

Chu Thiến hạ quyết tâm, cô nhìn Cao Nhânlại phát hiện vẻ mặt ông nghiêm túc, hai mắt sáng bừng nhìn “Chu Thiến”trên giường bệnh thì trong lòng hơi động. Cô nhìn Tiểu Mạt, Tiểu Mạtthấy ánh mắt cô thì hiểu ý

Tiểu Mạt lau nước mắt, đi đến bên Lý Mai:

- Dì, con muốn đến chỗ bác sĩ hỏi xem thế nào, dì có thể đi cùng con không?

Lý Mai đang do dự thì Chu Thiến tiến lên tiếp lời:

- Dì đi cùng cô ấy đi, cô ấy cũng là quan tâm Thiến Thiến. Chỗ này có cháu để ý rồi, dì cứ yên tâm

Lý Mai rất có hảo cảm với cô gái hào phóng này, nghe cô nói vậy thì gật đầu đồng ý, cùng Tiểu Mạt đi ra phòng bệnh.

Hai người vừa đi, Chu Thiến vội đến bên Cao Nhân nói:

- Đại sư, thời gian rất gấp, ông mau xem giúp

Cao Nhân gột sạch bộ dạng lười nhác trước đó, vẻ mặt nghiêm túc, ông gật đầu đi đến bên “Chu Thiến”, lấy một sợitơ hồng trong túi đen ra buông vào ngón trỏ của “Chu Thiến”. Tay kia lấy trong túi một cái chuông nhỏ, buộc vào dây tơ hồng, động tác vô cùng tự nhiên, đầy tính thần thánh khiến Chu Thiến nhìn ông với cặp mắt khácxưa, không khỏi thêm chút tin tưởng.

Cao Nhân gắt gao nắm chặt dây tơ hồng,trong miệng lẩm bẩm, tiếng chuông kêu không ngừng, hiện tượng thần kìnày khiến Chu Thiến mở to mắt, sự tin tưởng với Cao Nhân tăng khôngngừng. Cũng không bao lâu, chuông đột nhiên dừng lại, nhưng đột nhiênmất sức sống. Cao Nhân liên tục thử mấy lần, đều là kết quả này, khônglâu sau, đầu ông toát mồ hôi.

Cao Nhân nhăn mày, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy, ông nhìn thẳng “Chu Thiến” trên giường bệnh hồi lâu. Sau đó, rút dây tơ hồng và chuông về, sau đó lại lấy áo lau mồ hôi, lúc này,Chu Thiến không biết có gì không ổn, vội hỏi:

- Đại sư, sao rồi? Tôi có thể trở về thân xác của mình không?

Nhưng đại sư lại ngồi xuống ghế, thở phì phò:

- Nha đầu, tôi vừa mệt vừa khát, cô có thể cho tôi chén nước không, để tôi nghỉ một chút rồi nói?

Chu Thiến tuy nóng vội nhưng có thể thấyvẻ uể oải của ông, ánh mắt ông cũng mất thần thái thì cũng không phảiloại không biết xấu hổ mà thúc giục. Cô rót cho ông chén nước, đứng bêncạnh lo lắng chờ đợi.

Cao Nhân đại sư uống một ngụm nước, nhắmmắt dưỡng thần một hồi rồi mở mắt, dù chưa thể hồi phục về trạng tháitinh quang bắn ra bốn phía nhưng cũng khôi phục không ít.

Ông thở dài một hơi, lúc này mới chuyển mắt nhìn Chu Thiến, chậm rãi mở miệng:

- Nha đầu, nếu cô muốn tráo đổi linh hồn về vốn cũng không phải không thể

Ông nói đến đây thì ngừng lại, uống một ngụm nước.

Chu Thiến thấy ông nói nửa chừng thì càng sốt ruột:

- Đại sư, ông nói vậy là có gì gì?

Đại sư không nhanh không chậm mở miệng:

- Nếu chỉ là trao đổi linh hồn thì tôi có thể dẫn hồn trao đổi. Nhưng tôi thấy cô ấy…

Ông chỉ “Chu Thiến” rồi nói tiếp:

- Thấy rất kì quái, ấn đường côấy biến thành đen, hơi thở không đều, tam hỏa không đủ, dường như làngười không có hồn phách. Tôi nghĩ mình nhìn nhầm nên thử lại lần nữa,chuông chiêu hồn không có phản ứng gì…

Nói đến đây, ông thở dài, vốn định lạiuống nước nghỉ ngơi, vừa rồi mấy lần chiêu hồn thật sự tiêu hao không ít nguyên khí nhưng thấy vẻ mặt lo lắng của Chu Thiến thì nói tiếp:

- Nha đầu, giờ nằm trên giườngkia chỉ là khối thể xác mà thôi, bên trong không có hồn phách gì, giờlinh hồn của thân thể cô đang ở nhờ này không có ở trong cơ thể cô.

Nói đến đây, ông lại thở hồng hộc. Chu Thiến thấy vậy, cảm thấy áy náy, vội vàng nói:

- Đại sư cứ nghỉ đi, tôi không vội

Giờ cô đã tâm phục khẩu phục Cao Nhân, còn nói:

- Trước tôi trông mặt mà bắt hình dong, không kính trọng đại sư, xin thứ lỗi

Cao Nhân khoát tay tỏ vẻ không để ý. Lạitiếp tục nhắm mắt dưỡng thần. Đến lúc này, Chu Thiến đã hiểu vì sao Tống Thiệu Lâm còn chưa tỉnh lại. Trước kia cô vẫn nghĩ là vì cô ấy có lòngmuốn trốn ai ngờ không biết linh hồn cô ấy đã đi đâu, có lẽ đã bắt đầulại với một cơ thể khác? Vậy cô có thể quay lại không?

Chu Thiến nghi hoặc.

Nhưng nghe giọng của đại sư thì có vẻ mình khó có thể trở trở về. Không hiểu sao, cô thấy dường như mình khẽ thở dài nhẹ nhõm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân