“Te Ninh thấy Lý Hoằng Tín vẻ mặt ngưng trọng, suy nghĩ một chút rồi hỏi: Vương gia, người này giết toàn là quan viên triều đình, chẳng lẽ là cố ý đối đầu với triều đình, là phản tặc?””
Lý Hoằng Tín thở dài: "Hầu gia, không giấu gì ngươi, bổn vương sinh ra và lớn lên ở Thành Đô này, đã hơn năm mươi năm, nhưng chưa từng thấy chuyện này xảy ra. Bổn vương cũng không giấu ngươi, từng đắc tội không ít người, đến giờ vẫn biết có nhiều kẻ muốn lấy mạng bổn vương, nên trong vương phủ luôn có vài cao thủ bảo vệ."
"Đó là phải." Tề Ninh đáp ngay: "Đừng nói nhân vật anh hùng như Vương gia, ngay cả vãn bối hiền lành này cũng không thiếu người muốn hại."
Lý Hoằng Tín khẽ vuốt cằm, nói: "Tề gia các ngươi và Lý gia chúng ta đều từng gây thù chuốc oán, khó tránh khỏi bị người ta căm ghét." Ông dừng một chút, cười lạnh: "Đúng là bao năm qua, sóng to gió lớn gì bổn vương cũng trải qua, ai ngờ lại bị thích khách đâm họng này làm khó. Thích khách ra tay cực nhanh, lẻn vào vương phủ mà thần không biết quỷ không hay. Nếu không phải nửa đêm bổn vương về phòng, thấy Phi Quỳnh bị giết thì có lẽ chẳng ai hay biết."
"Vương gia chắc chắn Phi Quỳnh bị thích khách đâm họng giết?"
Lý Hoằng Tín gật đầu: "Hoàn toàn chắc chắn, không thể nghi ngờ. Thích khách đó đường như sợ người khác không nhận ra hắn, nên mỗi lần ra tay đều đâm xuyên yết hầu." Ông dừng lại rồi nói tiếp: "Vài viên quan liên tiếp bị giết, bổn vương và Vi đại nhân đã bàn bạc, không muốn gây hoang mang dư luận, nên cố gắng phong tỏa tin tức. Nhưng dân chúng đường như đã nghe phong thanh. Lần này Phi Quỳnh bị giết, nếu để dân biết thích khách tự do ra vào cả Thục Vương phủ thủ càng hoảng sợ hơn. Vì vậy, bổn vương chỉ đặn đò người trong phủ thu xếp sơ sài rồi bí mật hạ táng thôi."
Tề Ninh thở dài: "Phủ Vương gia xảy ra đại sự như vậy mà vẫn phải ra thành đón chào, còn thiết yến khoản đãi vãn bối... Vãn bối thật sự xấu hổ khôn nguôi!"
Lý Hoằng Tín lắc đầu cười: "Không thể nói vậy. Ngươi vất vả từ kinh thành đến, lại còn phụng mệnh, bổn vương sao có thể không tiếp đãi?" Ông quay sang Vi Thư Đồng hỏi: "Vi đại nhân, bên Hắc Nham Lĩnh đã chuẩn bị rút quân chưa?"
Vi Thư Đồng đáp ngay: "Hạ quan đã ra lệnh cho họ rút khỏi Hắc Nham Lĩnh trong vòng hai ngày."
"Bổn vương biết tin liền phái người đến rồi." Lý Hoằng Tín khẽ vuốt cằm, cười với Tề Ninh: "Hầu gia, lần này bổn vương phái Cẩm Quan Vệ đến Hắc Nham Lĩnh, không biết triều đình có ý kiến gì không?"
Te Ninh lắc đầu cười: "Không hề."
Lý Hoằng Tín cười: "Bổn vương giờ là thần tử của Đại Sở, ở Thành Đô an hưởng tuổi già, thật ra có một số việc cũng nên nhắm mắt cho qua. Nói thật, lần này bổn vương phái binh đi cũng chỉ là để bày tỏ thái độ, rằng hễ ai muốn làm loạn Tây Xuyên thì bổn vương sẽ không tha. Chỉ là bổn vương không ngờ đằng sau vụ Hắc Nham Động còn có ẩn tình khác."
Tề Ninh nói: "Vương gia không biết đó thôi, Bạch Đường Linh bị ám sát không liên quan đến Hắc Nham Động, mà do kẻ gian khác gây ra, muốn vu oan cho Hắc Nham Lĩnh. May mà Bạch Đường Linh thoát chết, nếu không chúng ta đã oan cho người tốt."
"Đúng vậy, đúng vậy." Lý Hoằng Tín đáp: "Bổn vương đã biết chuyện này, nghe xong cũng giật mình. Vi đại nhân, Hầu gia, theo các ngươi thấy, vụ này có manh mối gì không? Vì sao lại có kẻ muốn vu oan cho Hắc Nham Động?"
Tề Ninh lắc đầu: "Sự việc khó lường, vãn bối thật sự không có đầu mối gì."
Lý Hoằng Tín giơ tay: "Nào, Hầu gia, đừng ngại, vừa ăn vừa nói." Ông gắp một miếng thức ăn rồi đột nhiên dừng lại, hỏi: "Hầu gia, ngươi có cảm thấy chuyện này liên quan đến bổn vương không?”
Tề Ninh giật mình, thầm nghĩ Thục Vương này quả nhiên khác người, không ngờ ông lại hỏi câu này ngay trên bàn ăn. Vốn đã ngạc nhiên, Tề Ninh càng cố tình làm ra vẻ khoa trương: "Vương gia sao lại nói vậy?"
Lý Hoằng Tín đặt đũa xuống, cười nhạt: "Hầu gia, không giấu gì ngươi, từ khi bổn vương quy thuận Đại Sở đến nay, bao nhiêu năm qua, lời gièm pha chưa bao giờ dứt."
"Lời gièm pha?" Tề Ninh cũng đặt đũa xuống: "Vương gia muốn nói...?"
"Luôn có người bảo bổn vương muốn làm phản." Lý Hoằng Tín cười: "Hầu gia chẳng lẽ chưa từng nghe phong phanh gì sao?"
Tề Ninh căng thăng, thầm nghĩ Lý Hoằng Tín quả là người khó lường, lời nói việc làm khó đoán, nhất thời không biết lão hồ ly này nghĩ gì, bèn nhíu mày nói: "Vương gia thanh giả tự thanh, sao phải để ý đến lời gièm pha?”
Lý Hoằng Tín thở dài: "Bổn vương xuất thân nhà binh, xưa nay không thích vòng vo. Có người nói bổn vương ở Tây Xuyên là thổ hoàng đế, lại bảo năm xưa bổn vương quy thuận Đại Sở là bất đắc dĩ. Hầu gia, nói thật với ngươi, năm xưa bổn vương còn trẻ, lòng đầy kiêu hãnh, chỉ cảm thấy với tài năng của mình, đủ sức so tài với bất kỳ ai. Nhưng Cẩm Y lão Hầu gia dụng binh như thần, lại thêm quân Sở kiêu dũng thiện chiến, nên cuối cùng bổn vương quy thuận. Dù đúng là thế không thể khác, nhưng suy cho cùng, bổn vương đã suy nghĩ kỹ. Bổn vương không tự cao đến mức nghĩ mình giỏi giang đến vậy."
Tề Ninh nói: "Vương gia văn thao võ lược, thiên hạ đều biết."
"Ngươi chỉ là nể mặt bổn vương thôi." Lý Hoằng Tín xua tay cười: "Bổn vương tự biết rõ mình, so với Cẩm Y lão Hầu gia, thậm chí cả lệnh tôn, bổn vương còn kém xa. Những năm qua, bổn vương suy nghĩ nhiều, lại càng hiểu rằng làm một Tiêu Dao Vương gia, tiêu diêu tự tại, hà tất phải chém giết, chẳng những vô ích cho bản thân, mà còn khiến dân chúng chịu khổ...!" Ông cười khổ: "Đời người ngắn ngủi, hà tất phải gây thêm nhiều sóng gió. Mà bổn vương cũng đã già rồi...!" Nói đến đây, sắc mặt ông lộ vẻ tiêu điều.
Nhã sảnh im lặng một lát, rồi Lý Hoằng Tín mới nói tiếp: "Vụ Hắc Nham Động, Bạch Đường Linh bị mưu sát, trong mắt nhiều người, khó tránh khỏi có kẻ muốn xúi giục người Miêu gây loạn, rồi khiến Tây Xuyên đại loạn. Hầu gia, nếu ta là người ngoài, người đầu tiên ta nghi ngờ là ai?"
"Xin Vương gia chỉ giáo!”
Lý Hoằng Tín vuốt râu cười: "Không ai khác, chính là bổn vương. Vẫn có người cho rằng bổn vương còn nuôi ý làm loạn, muốn Tây Xuyên đại loạn để thừa cơ nổi dậy. Ha ha ha ha...!"
Tề Ninh trong lòng cũng nghĩ vậy, nhưng không ngờ Lý Hoằng Tín lại nói thẳng ra, có chút kinh ngạc.
"Nhưng bổn vương có thể nói cho ngươi biết, vụ này không liên quan gì đến bổn vương." Lý Hoằng Tín đột nhiên nghiêm mặt, trầm giọng nói: "Bổn vương biết, dù nói vậy với ai, cũng chẳng mấy ai tin. Bổn vương đã mệt mỏi rồi. Hơn nữa giờ quốc thái dân an, dân Tây Xuyên cần cuộc sống thái bình, bổn vương nếu đi ngược lòng dân, tuyệt không có kết cục tốt đẹp."
Thần sắc ông thản nhiên, nghiêm trọng, Tề Ninh thầm nghĩ, lẽ nào vụ này thật sự không liên quan đến Lý Hoằng Tín?
Vi Thư Đồng nãy giờ im lặng, lúc này mới lên tiếng: Vương gia, có kẻ cố ý hãm hại, ngài không cần để ý. Chỉ cần triều đình tin Vương gia, Hoàng thượng tin tưởng, những thứ khác đều không quan trọng.”
"Bổn vương biết." Lý Hoằng Tín vẫn hết sức nghiêm túc, suy nghĩ rồi nói: "Bổn vương từ nhỏ sinh ra và lớn lên ở Tây Xuyên, đối với mảnh đất này tràn đầy tình cảm. Bao năm qua, dân Tây Xuyên được nghỉ ngơi dưỡng sức, cơm no áo ấm. Vi đại nhân ở Tây Xuyên cũng cẩn trọng làm việc. Ngày thường bổn vương ít nói chuyện với Vi đại nhân, nhưng trong lòng rất cảm kích."
"Vương gia quá lời."
Lý Hoằng Tín lắc đầu: "Bổn vương nói ra những lời này, có lẽ sau này các ngươi sẽ không bao giờ nghe được nữa. Bổn vương nói vậy chỉ muốn cho các ngươi biết, bổn vương muốn thấy Tây Xuyên yên ổn thái bình, không muốn ai phá hoại. Từ khi biết vụ Hắc Nham Động có ẩn tình, bổn vương đã lo lắng rằng có một thế lực đang chuẩn bị khiến Tây Xuyên rung chuyển."
"Vương gia thấy có điều kỳ lạ?" Tề Ninh hỏi ngay.
Lý Hoằng Tín cười lạnh: "Có kẻ muốn làm loạn Tây Xuyên, bổn vương sẽ không tha." Ông dừng một chút rồi nói: "Hầu gia có nghe qua Địa Tàng chưa?”
Tề Ninh khẽ giật mình, nhưng vẫn hỏi: "Vương gia nói Địa Tàng, có phải là Địa Tàng Vương Bồ Tát? Vãn bối đã nghe qua, Địa Tàng Vương Bồ Tát là bậc vương giả của cõi âm."
"An tâm nhẫn nhịn như đại địa, tĩnh lặng ẩn sâu như kho tàng." Lý Hoằng Tín chậm rãi nói: "Địa ngục chưa trống, thề không thành Phật. Địa Tàng Vương Bồ Tát vốn có thể thành Phật, nhưng vì cứu độ hết vong linh địa ngục mà tự nguyện ở lại, phát lời nguyện lớn lao."
Vi Thư Đồng tỏ vẻ nghi hoặc, dường như không hiểu vì sao Lý Hoằng Tín lại nhắc đến Địa Tàng Vương Bồ Tát.
Tề Ninh cũng cười: "Vương gia thích phật hiệu à?"
"Mấy năm nay bổn vương có nghiên cứu phật pháp, tuổi già nên tìm việc gì đó làm." Lý Hoằng Tín lại cười: Nghe nói có người đồn bổn vương ăn chay niệm Phật, đó là nghe nhầm rồi. Bổn vương tuy quyên góp xây mấy ngôi miếu, nhưng chưa bao giờ ăn chay. Mỗi ngày rượu thịt không ngừng, nếu ngay cả rượu thịt cũng không được ăn thì thà lấy mạng bổn vương đi còn hơn. `
Ba người cùng cười ồ lên.
Lý Hoằng Tín lập tức lạnh mặt, nói: "Địa Tàng mà bổn vương nói không phải Địa Tàng Vương Bồ Tát, mà là một thế lực."
"Thế lực?" Tề Ninh nhíu mày: "Vương gia, vãn bối nghe không hiểu."
Lý Hoằng Tín nói: "Bổn vương cũng chỉ là vô tình biết được, có một thế lực bí ẩn lấy Địa Tàng làm tôn, xuất quỷ nhập thần, hai năm nay lén lút hoạt động ở Tây Xuyên, dường như có bí mật không thể cho ai biết. Chỉ là đám người này rất giảo hoạt, bổn vương đã âm thầm phái người điều tra nhưng không thu hoạch được gì. Tuy vậy, thế lực này chắc chắn tồn tại ở Tây Xuyên, và gây nguy hiểm cho sự yên ổn của Tây Xuyên."
Vi Thư Đồng nhíu mày: "Vương gia, hạ quan hoàn toàn không biết gì về chuyện này.”
Tề Ninh thầm nghĩ, tiên đế phái ngươi đến trấn giữ Tây Xuyên, hẳn phải là người khôn khéo tài giỏi, sao chuyện lớn nhỏ ở Tây Xuyên ngươi đều không biết gì thế này? Không biết cái chức Thứ sử Tây Xuyên này để làm gì.
Nghe giọng điệu thì hai người này tuy cùng ở Thành Đô, nhưng bình thường ít giao du với nhau.
Nghĩ lại cũng phải, Vi Thư Đồng do triều đình phái đến, một nhiệm vụ quan trọng là giám thị Thục Vương Lý Hoằng Tín, nếu hai người thân thiết thì mới lạ.
Lý Hoằng Tín nói: "Bọn chúng là lũ đầu trâu mặt ngựa, hành tung quỷ dị, Vi đại nhân không biết cũng không lạ, số người biết đến thế lực này càng ít hơn." Đôi mắt ông sắc như dao, lạnh lùng nói: "Bổn vương nghi ngờ, vụ Hắc Nham Động có lẽ liên quan đến Địa Tàng."