“Dương Ninh mơ màng nghe thấy một mùi hương thoang thoảng, cảm giác như đang lơ lửng giữa những đám mây.”
Giật mình tỉnh giấc, cậu nghe thấy tiếng gió vù vù bên tai, nhận ra thân thể mình đang di chuyển. Liếc mắt, cậu thấy bên cạnh là một bóng dáng trắng muốt. Còn bản thân thì hoàn toàn không thể cử động.
Dương Ninh kinh hãi, lúc này mới phát hiện mình đang được bọc trong một chiếc chăn lông. Người mặc bạch y kia đang ôm cậu trong tay, nhẹ nhàng lướt đi như một đám mây trắng.
Cậu không biết mình đang ở đâu, cũng không ngờ người này lại có võ công cao đến vậy.
"Này!" Dương Ninh thử lên tiếng, không chắc mình còn nói được không, "Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Ta với ngươi không oán không thù, sao ngươi lại hại ta?"
Xác định mình vẫn có thể nói chuyện, Dương Ninh mới an tâm phần nào.
Người kia không hề đáp lời, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng. Một lúc sau, Dương Ninh cảm thấy người kia dừng lại, rồi nhanh tay giật chiếc chăn lông ra. Ngón trỏ phải điểm liên tiếp mấy cái lên người cậu, không chạm trực tiếp vào da thịt, nhưng Dương Ninh vẫn cảm nhận rõ ràng có mấy luồng kình khí đánh vào huyệt đạo. Cậu giật mình, rồi đột nhiên cảm thấy thân thể vốn cứng ngắc trở nên nhẹ nhõm, cơ bắp lập tức thả lỏng, có thể cử động trở lại.
Người kia chắp tay sau lưng, mỉm cười nhìn Dương Ninh. Dương Ninh vốn nén giận trong lòng, nhưng thấy nụ cười như gió xuân của người nọ, lại không thể nổi nóng, chỉ có thể hỏi: "Ngươi giở trò quỷ gì vậy?"
Người kia vẫn im lặng, ánh mắt dời đi. Dương Ninh dõi theo ánh mắt ấy, sắc mặt đột nhiên biến đổi, cúi đầu nhìn xuống. Cậu phát hiện mình đang đứng trên nóc nhà. Dưới chân là ngói lưu ly, nhìn xuống dưới thấy đèn đuốc sáng trưng, tựa như những vì sao lấp lánh. Ánh đèn dầu hắt lên mái nhà, khiến nó ánh lên màu vàng rực rỡ. Bốn phía là cung điện, lầu các nguy nga tráng lệ, thậm chí có thể thấy một đội binh lính mặc áo giáp đang đi tuần.
Sắc mặt Dương Ninh hoảng sợ, trong giây lát hiểu ra, thất thanh nói: "Đây là... Hoàng cung? Ngươi... ngươi dẫn ta vào Hoàng cung?"
Sự kinh hãi này quả thực không tầm thường.
Nếu việc người này có thể lặng yên không một tiếng động đột nhập vào phòng cậu đã là vô cùng ghê gớm, thì việc mang theo cậu chạy đến tận Hoàng cung, đơn giản là chuyện khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Giờ Tý đã qua, đêm đã khuya, trong hoàng cung vô cùng yên tĩnh. Dù nội cung tuần tra nghiêm ngặt, nhưng ai lại ngẩng đầu nhìn lên nóc cung điện? Người kia từ trên cao quan sát, không ai phát hiện ra.
Đứng trên cao không khỏi rét buốt. Dương Ninh mặc quần áo đơn bạc, gió lạnh thổi qua khiến cậu toàn thân run rẩy. Biết người kia dường như bị câm, sẽ không nói chuyện, cậu vẫn không nhịn được hỏi: "Ngươi dẫn ta đến Hoàng cung làm gì?"
Người kia quay đầu nhìn Dương Ninh, khẽ cười rồi đột nhiên nắm lấy cánh tay cậu. Dương Ninh định tránh ra, nhưng thấy trên mặt người kia không có vẻ gì ác ý, hơn nữa đôi mắt trong veo như nước, cậu không do dự nữa, cảm thấy thân thể nhẹ bẫng lên, bị người kia kéo đi.
Dương Ninh đã biết sơ lược về thế giới này, hiểu rằng những cao thủ võ học trong truyền thuyết thực sự tồn tại.
Cậu đương nhiên cũng biết, thế giới này không thiếu những người có khinh công tuyệt đỉnh.
Nhưng khinh công của người kia vẫn khiến cậu giật mình. Cậu tin rằng một số cao thủ hàng đầu có thể phiêu đãng tự nhiên giữa các lầu các, nhưng người kia một tay nắm lấy cậu, vẫn có thể nhẹ nhàng lướt đi như một đám mây trắng. Khinh công của người này quả thực đạt đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Dưới chân người kia điểm nhẹ lên những viên ngói lưu ly, không hề gây ra tiếng động. Mỗi lần điểm đều có thể bay xa mấy trượng, tựa như thần tiên.
Gió rít bên tai, người kia nhẹ nhàng như mây, xuyên qua các cung điện. Dương Ninh không biết người này rốt cuộc có ý đồ gì. Tốc độ của người kia cực nhanh, Dương Ninh thậm chí không kịp quan sát cảnh đêm. Đột nhiên cậu giật mình, thầm nghĩ người này nửa đêm lẻn vào Hoàng cung, chẳng lẽ muốn gây bất lợi cho Long Thái tiểu hoàng đế?
Trong lòng cậu đang suy nghĩ, chợt cảm thấy thân thể chùng xuống. Cúi đầu nhìn, người kia đã lướt qua một bức tường cao. Bức tường cao vài trượng, người bình thường nếu nhảy xuống đột ngột sẽ khó toàn mạng, nhưng người kia tay kéo một người, vẫn nhẹ nhàng đáp xuống. Người kia bình yên vô sự, Dương Ninh cũng không hề bị thương.
Một cơn gió mát thổi qua, cậu nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, trong đêm đông lại ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.
Dương Ninh nghi hoặc. Người kia đã buông tay cậu ra, bước chân nhẹ nhàng đi về phía trước. Dương Ninh do dự một chút, cuối cùng đi theo sau. Tốc độ của người kia không nhanh, nhưng dù Dương Ninh cố gắng bước nhanh hơn, vẫn luôn bị bỏ lại một khoảng cách.
Cậu nhìn xung quanh, phát hiện mình đang đi xuyên qua một rừng trúc. Mùi hương thoang thoảng cậu ngửi thấy có lẽ phát ra từ rừng trúc. Trong thâm cung này, lại mang đến cho người ta cảm giác như ở núi rừng hoang dã.
Càng đi về trước, cậu càng thấy cây cối um tùm che khuất bầu trời, núi non trùng điệp, không khí tĩnh lặng.
Dương Ninh thầm lấy làm lạ, biết nơi này không phải là chính điện, rất có thể là ngự hoa viên. Kinh thành Kiến Nghiệp vốn vô cùng rộng lớn, hoàng thành tọa lạc trong đó cũng cung vũ nặng nề, e rằng ngay cả người sống trong hoàng cung cũng không thể hiểu rõ mọi ngóc ngách.
Cậu thắc mắc, người kia dường như rất quen thuộc với Hoàng cung, không biết người này rốt cuộc là ai.
Đi theo sau người kia, cậu cảm thấy người kia như một đám mây trắng, hoạt bát như tiên. Vừa ra khỏi rừng trúc, phía trước lập tức trở nên trống trải. Cách đó không xa xuất hiện một hòn non bộ cao mười mấy trượng. Một dòng thác nước mỏng manh như dải lụa bạc từ trên cao đổ xuống, rót vào một hồ nước phía dưới. Hồ nước hẳn là có đường thoát nước, nên thác nước tuy đổ xuống, hồ nước lại không bị tràn.
Hồ nước có hình bầu dục, diện tích không nhỏ. Trên mặt hồ phiêu đãng một lớp sương mù mờ ảo, tựa như ảo mộng. Đứng bên bờ hồ, thậm chí khiến người ta quên mất hôm nay là mùa đông giá rét, từ trong hồ tỏa ra hơi ấm.
Người kia chắp tay sau lưng đứng bên bờ hồ, hòa vào làn sương mù. Nhìn lúc này, sương mù như mộng, áo trắng như huyễn.
Người kia nghiêng đầu lại, nhìn Dương Ninh, khóe môi vẫn nở nụ cười nhàn nhạt.
"Huynh đài, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?" Dương Ninh không dám đến gần, đầy bụng nghi vấn, "Ngươi nửa đêm dẫn ta chạy đến Hoàng cung, không phải chỉ để ngắm cái hồ này chứ?"
Nụ cười của người kia càng đậm, khẽ gật đầu.
Dương Ninh toát mồ hôi lạnh, cười khổ nói: "Ngươi muốn ngắm hồ nước, thiên hạ này có biết bao hồ đẹp hơn nơi này. Ngươi mạo hiểm lớn như vậy, chỉ vì ngắm cái hồ này, thật sự không đáng." Cậu nhìn trái phải, may mắn không có hộ vệ tuần tra, thở dài: "Ta biết võ công ngươi rất cao, nhưng đây là Đại Sở Hoàng cung, cao thủ nhiều như mây. Một khi bị phát hiện tự tiện xông vào Hoàng cung, ngươi có biết hậu quả không? Hai đấm khó địch bốn tay, võ công của ngươi cao đến đâu, thật cho rằng có thể trốn thoát?"
Người kia đột nhiên ngước cổ lên, cười càng thêm vui vẻ, nhưng không hề phát ra âm thanh.
“Kẻ tài cao gan cũng lớn, ta phục ngươi." Dương Ninh giơ ngón tay cái lên, bình tĩnh quan sát. Cậu khâm phục võ công của người này, nhưng đảm thức của người này càng khiến cậu khâm phục. Thử hỏi trên đời này, có mấy người dám xông vào vườn hoa trong hoàng cung? Dương Ninh lắc đầu, cười khổ nói: Ngươi muốn vào ngắm hồ, cũng đâu cần dẫn ta theo? Ngươi không biết sở thích của ta, ta căn bản không hứng thú với mấy thứ này. Hơn nữa, Bạch huynh, ta nói cho ngươi hay, lần trước ta đối với ngươi không tệ, ngươi không cần phải liên lụy ta. Võ công của ngươi cao như vậy, nếu bị phát hiện, có lẽ còn trồn thoát được, còn ta thì sao?”
Người kia không kiêu không nóng nảy, chắp tay sau lưng, mỉm cười hứng thú nhìn Dương Ninh.
"Được rồi được rồi." Dương Ninh phát hiện mình nói cả buổi, người kia không hề phản ứng, tựa như đang xem mình diễn kịch, dứt khoát ngồi bệt xuống bên hồ nước, "Lão huynh cứ việc ngắm, ngắm xong rồi đưa ta về."
Người kia lúc này mới quay đầu sang chỗ khác, nhìn về phía hồ nước.
Mặt hồ bị sương mù bao phủ, dù Dương Ninh có thị lực tốt đến đâu, cũng chỉ thấy được mép hồ. Giữa hồ rốt cuộc có cảnh tượng gì, Dương Ninh không thể nhìn ra.
Chợt thấy bóng người kia nhoáng lên. Chưa kịp nhìn rõ, thân hình hoạt bát như tiên của người kia đã bay vào làn sương mù, trong nháy mắt đã bị sương mù nuốt chứng.
Dương Ninh sững sờ. Tiếng thác nước đổ xuống hồ khiến cậu không thể nghe ra động tĩnh của người kia. Cậu nhíu mày, cảm thấy hành vi của người kia quả thực cổ quái.
Cũng may mục tiêu của người này dường như chỉ là cái hồ nước này, không phải gây bất lợi cho tiểu hoàng đế, điều này khiến Dương Ninh an tâm phần nào.
Cậu không hy vọng tiểu hoàng đế bị tổn thương, nhưng cũng là vì bản thân suy nghĩ. Nếu người kia thật sự dẫn cậu đến ám sát tiểu hoàng đế, một khi bị phát hiện, cậu sẽ bị ngộ nhận là đồng đảng, Cẩm Y Hầu phủ chắc chắn gặp phải tai hoạ ngập đầu.
Bỗng nhiên, cậu thấy một đám bọt nước từ trong sương mù bắn ra. Dương Ninh nhíu mày, đang định né tránh, liền thấy từ trong sương mù có một vật sống lao về phía mình. Vật đó màu trắng, nhưng rõ ràng không phải người kia. Dương Ninh kinh hãi, không nói hai lời, lộn người về phía sau, rời khỏi bờ hồ. Lúc ngẩng đầu lên, cậu thấy một con cự mãng trắng từ trong sương mù lộ ra nửa thân, đầu trăn to bằng nắm tay, miệng phun lưỡi rắn, lộ ra hàm răng sắc bén, cực kỳ kinh khủng.
Dương Ninh quỳ một chân xuống đất, ngây người. Cậu không ngờ, trong hồ nước này lại cất giấu một con cự mãng trắng.