Toàn bộ Linh Hoàng Đảo đang sôi sục.
Các tu sĩ cổ pháp đã rất nhiều năm rồi không có dịp ăn mừng như thế này.
Bao nhiêu năm rồi, bao nhiêu năm rồi! Họ - những tu sĩ chính pháp - chưa từng chiến thắng đối thủ trong các cuộc đấu pháp bên ngoài!
Mặc dù lần này, bao gồm cả Thánh Đế Tôn, không một ai biết rốt cuộc chính pháp tiên đạo đã chiến thắng cái gì, nhưng dù sao họ cũng đã thắng! Đã thắng được ngoại địch!
Nỗi nhục bị kim pháp tu đánh bại hai ngàn năm trước, oán khí bị Long tộc cùng Hải yêu chèn ép suốt hai ngàn năm qua, trong nháy mắt này dường như đều tan biến hết, tất cả mọi người đều hân hoan ăn mừng thắng lợi của chính pháp tiên đạo.
Họ treo đèn kết hoa, họ hân hoan chúc tụng nhau.
Mà những tu sĩ cao giai hơn, cũng vì lĩnh hội được một vài ý cảnh mạnh mẽ rò rỉ ra từ trận chiến đó, mà có những cảm ngộ mới về phương pháp tu hành của chính mình. Những ý tưởng về thần thông lần lượt xuất hiện trong tâm trí họ. Giống như các vị trưởng lão của Lạc Trần Kiếm Cung, chỉ vì lĩnh ngộ được thần thông mới mà tỏa ra từng đợt thụy khí.
Chính pháp, dường như lại có dấu hiệu hưng thịnh rồi!
Tất nhiên họ không hề biết, đây là kết quả từ pháp độ của Thánh Đế Tôn.
Vạn Thần Thần Quốc của Thánh Đế Tôn lấy hệ thống nhân đạo mang tính địa phương của Linh Hoàng Đảo làm nền tảng. Mỗi người trong số họ đều có liên hệ với Thần Quốc của Thánh Đế Tôn. Trong cuộc giao tranh giữa Vương Kỳ và Thánh Đế Tôn, ý cảnh chiêu thức của hai người họ thỉnh thoảng lại lọt vào tâm trí của những tu sĩ cổ pháp này. Bản chất tiên nhân mà Thánh Đế Tôn tung ra cuối cùng nhằm xua đuổi sức mạnh "Ngã Pháp Như Nhất" của Vương Kỳ, càng khiến những kẻ lĩnh hội được một tia chân tủy hưởng lợi vô cùng.
Những "mảnh vụn" từ bên ngoài này kết hợp với phương pháp tu hành vốn có của họ, đã trở thành "cảm ngộ mới".
Đây chính là chân tướng của "điềm báo trung hưng chính pháp".
Những người không biết chân tướng đang ăn mừng sự hưng thịnh này, tất cả mọi người đều bàn tán về trận chiến vượt xa sức tưởng tượng của họ. Họ hào hứng nói chuyện, trao đổi, không thể chờ đợi được mà muốn nghe ngóng từ người khác về cách hiểu đối với trận chiến này.
"Chiêu đó, Đế Tôn diễn hóa sơn lĩnh trong Thần Quốc để ngăn cản ngoại địch, chắc chắn là ý cảnh hóa 'Thiên Hiểm'. Lấy chính là vị trí sơn môn ban đầu của Hoàng Cực Liệt Thiên Đạo - dãy núi Côn Lôn..."
"Dãy núi Côn Lôn là tổ của long mạch, là nơi linh tú của đại địa, có thể đem thế núi Côn Lôn hóa vào thần đạo. Đế Tôn tuyệt đối vô địch!"
"Nói đi cũng phải nói lại, Đế Tôn chẳng phải là tiên đạo tu sĩ sao? Tại sao lại đi con đường thần đạo?"
"Hoàng Cực Liệt Thiên Đạo vốn đã có phương pháp kiêm tu thần đạo. Đế Tôn là Trích Tiên Nhân, có gì mà không làm được?"
"Hóa ra tiên thần song tu lại mạnh đến thế! Nếu ta cũng có thể tìm được bí pháp thần đạo..."
Trong khi đó, bên trong các tông môn kiếm tu như Lạc Trần Kiếm Cung, Huyền Kiếm Lâu, trọng tâm thảo luận lại có chút khác biệt. Họ quan tâm hơn đến "kẻ địch" bí ẩn kia.
"Thủ đoạn dùng kiếm khí hóa kiếm đan của kẻ địch bí ẩn kia thật sự rất khéo léo..."
"Này này, kiếm đó không chỉ là 'khéo', mà quan trọng hơn là 'mạnh'! Chính là mạnh chết đi được!"
"Kiếm ý vô song, kiếm khí vô song, nếu có thể cho ta chém ra một kiếm này, dù có tổn thọ mười năm ta cũng cam lòng."
Trong khu vực cốt lõi của Lạc Trần Kiếm Cung, Đại trưởng lão Mai Tư Thành khẽ gật đầu, đưa ra phán đoán rất rõ ràng: "Kiếm đó, kiếm ý là trọng tâm, ý đi trước khí... rõ ràng chính là Thái Dịch Chi Kiếm, là tuyệt thế nhất kiếm do cường giả chứng kiến tiên thiên Thái Dịch Chi Đạo chém ra."
Những kẻ có thể chạm nhẹ vào bốn mươi chín đạo truyền thừa đều là cường giả từ Phân Thần kỳ trở lên. Trước khi bị đánh tụt tu vi, Đại trưởng lão Lạc Trần Kiếm Cung Mai Tư Thành cũng từng là cường giả tuyệt thế ở Phân Thần kỳ đại viên mãn, chỉ còn cách Hợp Thể kỳ một bước chân. Ông cũng từng tốn không ít công sức để tìm hiểu mối quan hệ giữa bốn mươi chín đạo và phương pháp tu hành của bản môn.
Tam trưởng lão Nhữ Thiên Khí và Nhị trưởng lão Triệu Tưởng Thần cũng từng tìm hiểu sơ qua về phương diện này.
Nhữ Thiên Khí nhíu mày nói: "Vậy còn kiếm thứ hai của ngoại địch đó thì sao? Âm dương vi phân, tiên thiên Thái Cực? Có công pháp nào có thể đồng thời chiếm giữ cả Thái Dịch và Thái Cực sao?"
Một môn tu pháp liên quan đến càng nhiều tiên thiên đại đạo thì phẩm chất càng cao. Tu pháp của các môn phái bình thường ở Thần Châu thường chẳng liên quan đến đại đạo nào cả. Tiên nhân thượng cổ truyền pháp thì có lưu truyền lại một vài tu pháp liên quan đến ba, bốn môn đại đạo, nhưng những tu pháp đó đều đã thất truyền. Hoàng Cực Liệt Thiên Đạo và La Phù Huyền Thanh Cung là những di sản hiếm hoi còn sót lại. Thời trung cổ, Thần Châu cũng tự sản sinh ra một vài tu pháp liên quan đến một hai đạo. Nhưng hiện tại, người có thể đồng thời liên quan đến Thái Cực và Thái Dịch thì chắc là không có.
"Chẳng lẽ là La Phù Huyền Thanh Cung?"
Nhữ Thiên Khí nghĩ đến một khả năng đáng sợ như vậy.
Triệu Tưởng Thần lại cười nói: "Chuyện này không liên quan đến chúng ta. Kẻ địch bí ẩn kia dù mạnh đến đâu thì cũng đã có Đế Tôn đứng ra đối phó. Chúng ta cứ làm tốt việc của mình là được."
Đối với câu nói này, Đại trưởng lão và cả Nhữ Thiên Khí đều tỏ ý đồng tình. Chủ đề của họ lại quay về kiếm thứ hai của kẻ địch bí ẩn đó. Kiếm đó thực sự đạt đến đỉnh cao của hai chữ "tinh xảo", lại càng hợp với khẩu vị của Lạc Trần Kiếm Cung. Thế nhưng, họ đừng hòng nhìn ra được chút huyền diệu nào từ kiếm đó.
Đừng nói là họ, ngay cả Thánh Đế Tôn cũng không nhìn thấu được những biến hóa từ kiếm chiêu của Vương Kỳ. Vương Kỳ tuy mượn "hình" của tiên thiên Thái Cực, nhưng cốt lõi bên trong không phải là bốn mươi chín đạo, mà là kim pháp tu pháp, là kiếm quyết của Vạn Pháp Môn, là toán khí thần thông, là Thần Ôn Chú Pháp.
Điều này hoàn toàn không tương thích với căn cơ của họ.
Thảo luận hồi lâu mà không có kết quả, Mai Tư Thành cảm thấy chán nản, đổi chủ đề, thở dài: "Ta từ trong pháp độ Thần Quốc của Đế Tôn cũng đã ngộ ra được một chút. Hai vị sư đệ, chúng ta luyện lại trận pháp phòng thủ của môn phái đi."
Nhữ Thiên Khí nghi hoặc: "Luyện lại trận pháp? Cái này... không cần thiết lắm nhỉ? Nếu thật sự có kẻ địch đánh đến tận đây, nghĩa là Đế Tôn không còn trấn áp nổi địch nhân nữa, dù là Long tộc hay ngoại đạo đều có thể dễ dàng tiêu diệt Linh Hoàng Đảo..."
Triệu Tưởng Thần thở dài, kéo kéo sư đệ mình, hất cằm về phía Phượng Hoàng Trủng ở Cấm Thành.
Nhữ Thiên Khí bừng tỉnh đại ngộ: "Mai sư huynh, ý huynh là..."
Có những lời trên Linh Hoàng Đảo, nói ra là rước họa sát thân!
"Cũng không hẳn là muốn. Chỉ là có vài chuyện, ta không muốn xảy ra lần nữa..." Mai Tư Thành thở dài: "Thử xem sao, đừng đặt quá nhiều hy vọng..."
---❊ ❖ ❊---
Giống như ba vị trưởng lão, những người bên ngoài cũng đang bàn tán xôn xao.
Tống Chung Kiều cùng mấy đồng môn thân thiết tụ tập lại, tay cầm trường kiếm, miệng thảo luận, tay múa may, bận rộn không dứt. Mỗi người họ đều nhận được một vài mảnh vụn từ kiếm chiêu của Vương Kỳ và Chân Xiển Tử. Tu vi của họ thấp hơn, tầm nhìn cũng hạn hẹp hơn, căn bản không nhìn ra huyền diệu liên quan đến "bốn mươi chín đạo", chỉ có thể nhìn kiếm chiêu mà suy ngẫm.
Đúng lúc này, Tống Chung Kiều nhìn thấy một kẻ quen mặt đang dắt theo một bé gái nhỏ đi tới. Cô bé dường như rất hứng thú với cảnh tượng treo đèn kết hoa xung quanh, bàn tay nhỏ bé cứ chộp lấy chộp để, trông rất đáng yêu. Thanh niên mặt lạnh kia lặng lẽ nhìn cô bé, khóe miệng thoáng ẩn ý cười.
Có lẽ là do trước đó đã uống vài chén linh tửu, hoặc cũng có thể vì đột phá quá hưng phấn, Tống Chung Kiều đột nhiên cảm thấy máu nóng dồn lên não, hắn quát lớn: "Hạ Ly! Cút lại đây! Đấu kiếm với ta!"
Vương Kỳ nghe vậy quay đầu lại, trong ánh mắt lóe lên hung quang, dường như có chút động tâm. Đúng lúc này, cô bé kia rụt rè kéo tay hắn. "Hạ Ly" lập tức hạ mi mắt xuống, dường như chiến ý đã tan biến hoàn toàn.
"Này? Không có gan à?" Tống Chung Kiều cười nói: "Ta vừa mới ngộ ra một chút kiếm ý từ kiếm thuật của ngoại ma đó, võ đạo chân ý cũng đã bước vào cửa rồi! Đến đây! Đấu một trận!"
"Hạ Ly" dường như không hứng thú, muốn dắt "Hạ Di" rời đi. Tống Chung Kiều còn muốn châm chọc vài câu, nhưng đúng lúc này, Liên Tâm Kiệt quát lớn một tiếng, chính khí lẫm liệt: "Tống Chung Kiều! Ngươi rốt cuộc là có ý gì?"
"Hô, đánh với đệ tử đích truyền của kẻ phản bội như ngươi cũng như nhau thôi." Tống Chung Kiều cười nói: "Ta vừa nhận ra, kiếm ý mà các ngươi tự hào, thực ra so với những cường giả thực sự trên đời này chẳng là cái thá gì. Quan sát kiếm đạo của ngoại ma, ta cũng đã mài giũa được kiếm tâm của mình, tuyệt đối không kém các ngươi..."
Liên Tâm Kiệt rất muốn nói mài giũa cái khỉ gì, ngươi có biết "cường giả thực sự" mà ngươi nói chính là kẻ này không, ngươi lấy kiếm thuật ngộ ra từ kiếm ý của người khác để đánh chính người đó, ngươi...
Lời càu nhàu quá nhiều, Liên Tâm Kiệt cũng không biết nên bắt đầu từ đâu cho phải.
Lúc đầu, hắn quả thực không hiểu Vương Kỳ đang làm gì. Nhưng sau khi nghe người khác kể lại, nhất là sự mô tả của sư muội về "Thần Quốc", làm sao hắn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vương Kỳ vậy mà đã giao thủ với Thánh Đế Tôn!
Vương Kỳ lại nhân cơ hội này, thong dong rời đi. Tống Chung Kiều muốn đuổi theo, nhưng Liên Tâm Kiệt đã rút kiếm chặn lại.
Mẹ kiếp! Có thể đừng đi trêu chọc sát tinh đó được không? Đó là cường giả tuyệt đỉnh có thể giao thủ với Thánh Đế Tôn đấy! Người ta chỉ cần một ngón tay út là có thể nghiền nát ngươi đấy!
Cái tên Hồ Huyền Giáp đó! Hồ Huyền Giáp sắp đạt đến Phân Thần kỳ, trong tay hắn còn chẳng xì ra được một tiếng rắm nào kìa!
Hai đệ tử Lạc Trần Kiếm Cung không hợp ý liền đánh nhau. Chỉ là, Hạ Ly ngay cả đầu cũng không quay lại, dường như hoàn toàn không quan tâm đến trận chiến phía sau.
Vương Kỳ và Di nắm chặt tay nhau. Không ai nhìn ra được, rốt cuộc họ đang trao đổi điều gì.
Di nhanh chóng rung cơ lòng bàn tay, đánh ra ám ngữ: "Tại sao không giao thủ với hắn? Chẳng phải ngươi muốn dò xét tình hình của hắn sao?"
Vương Kỳ tự tin mỉm cười, cũng dùng cơ lòng bàn tay rung động, đáp lại bằng ám ngữ: "Ngay lúc nãy, ta đã biết rõ mọi tình hình của hắn rồi."
"?" Di tỏ vẻ nghi vấn.
"Lần đấu kiếm trước, ta đã gieo Thần Ôn Chú Pháp vào trong cơ thể hắn. Đó là loại lành tính, chỉ tự cập nhật theo chu thiên vận hành của hắn, sẽ không tự sao chép. Thần Ôn Chú Pháp này giống như một cái cửa sau, chỉ cần ta nhìn từ xa, là có thể nắm bắt được mọi tình hình của hắn."
"Thế nào?" Di hỏi.
"Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của ta, ngoài Thần Ôn Chú ta đã tiêm vào người hắn lần trước, còn có dấu vết toán phù mới. Tuy nhiên, dấu vết này không đậm đặc lắm."
Hóa ra, Vương Kỳ trước đó tiêm Thần Ôn Chú Pháp vào toàn bộ Thần Quốc, kết quả bị Thánh Đế Tôn nhổ tận gốc, tâm ma chú lực đều bị loại bỏ hoàn toàn. Nhưng Vương Kỳ lại cảm thấy, cách làm đó của Thánh Đế Tôn căn bản không đủ để xóa sạch Tâm Ma Đại Chú ra khỏi Thần Quốc của hắn mà không để lại dấu vết.
Vì thế, hắn đặc biệt đến đây để điều tra một phen.